Ẩn Nhị Thập Tứ cau mày, dừng bước nói:
- Ta không phải vì đẹp, ta là vì lực lượng. Thuần Tiên Thể ở cùng cảnh giới có chiến lực vượt xa phàm nhân, thậm chí có khả năng vượt cấp nghịch phạt.
Lý Duy Nhất cười nói:
- Vậy à? Hiện tại ta cũng là Ngũ Hải cảnh nhị trọng, chúng ta ở cùng cảnh giới, hay là phàm nhân ta và Thuần Tiên Thể ngươi luận bàn một chút nhé?
Ẩn Nhị Thập Tứ biết tốc độ tu luyện của Lý Duy Nhất cực nhanh, cũng biết thiên tư của hắn kinh diễm cỡ nào, nhưng vẫn khó tin:
- Ngươi đã là Ngũ Hải cảnh nhị trọng?
- Vút!
Trong vườn, gió mạnh chợt nổi lên.
Chiếc nón gắn mạng che dài trong tay Ẩn Nhị Thập Tứ bay ra.
Hai tay nàng kết chưởng ấn, thi triển Thiên Phong Chưởng Pháp. Trong nháy mắt, gió thổi bốn phía, hai chân như lướt ngang đi, một chưởng đánh về phía ngực Lý Duy Nhất. Bàn tay nhỏ bé màu ngọc trắng nhanh như tia chớp trắng.
Lý Duy Nhất thò tay chụp lấy chiếc nón bay tới, đối mặt với chưởng ấn phong lôi ầm vang bất ngờ tập kích của Ẩn Nhị Thập Tứ, hắn ung dung bình thản dịch sang bên cạnh.
Tốc độ quá nhanh, giống như trong cơ thể hắn tách một bóng người khác ra.
Ẩn Nhị Thập Tứ còn chưa thấy rõ chuyện gì xảy ra, cổ tay đã bị Lý Duy Nhất giữ chặt.
Pháp khí vận chuyển tới lòng bàn tay nhưng bị cắt đứt.
Một cơn đau nhức từ cổ tay truyền đến khiến cả cánh tay nàng mất đi sức mạnh.
Sau khi khống chế nàng, Lý Duy Nhất vặn cổ tay nàng một cái. Bả vai Ẩn Nhị Thập Tứ đau nhói, nàng giống như con quay xoay tròn, không khống chế được thân hình xoay nửa vòng, gáy và vai lưng ngã vào ngực hắn.
- Chiến lực Thuần Tiên Thể của ngươi cũng không có gì xuất sắc, trong cùng cảnh giới hình như đánh không lại phàm nhân, có phải lột xác sai rồi không? Lột xác xong càng yếu đi?
Lý Duy Nhất cười trêu, vặn chéo cổ tay nàng ra sau lưng.
- Ngươi bớt đắc ý lại! Cùng cảnh giới, bách mạch toàn ngân cũng không thể thắng ngươi, ta đánh không lại là rất bình thường. Ngươi có bản lĩnh thì đi đấu với đám cao thủ hàng đầu thế hệ trẻ như Dương Thanh Khê, Trần Văn Võ... A...
- Đây là thái độ nói chuyện với Thần Ẩn Nhân của ngươi à? Phục chưa?
Lý Duy Nhất vặn cổ tay nàng kéo xuống dưới.
Ẩn Nhị Thập Tứ kiễng mũi chân, ưỡn cao ngực, đau đến mức đầu ngửa ra sau, toàn thân đều khẽ run, nhưng nàng quyết không xin tha, không chịu xuống nước.
Ẩn Nhị Thập Tam, Ẩn Nhị Thập Ngũ, Nghiêu Âm chạy tới, vừa vặn nhìn thấy cảnh này.
Vẻ mặt của ba người không giống nhau.
Có người bối rối, có người kinh ngạc, có người hiểu rõ.
Nghiêu Âm vội vàng chạy tới:
- Ngươi bắt nạt của tỷ ta làm gì?
Nghiêu Âm lập tức chạy tới, nàng không có tâm trạng xem kịch vui như hai người kia.
Lý Duy Nhất đội nón lên đầu Ẩn Nhị Thập Tứ, buông lỏng cổ tay nàng ra, nhìn về phía Nghiêu Âm đang đi tới:
- Hai chúng ta đang luận bàn, nàng thua một chiêu, bị ta bắt được.
Nghiêu Âm đi đến bên cạnh Ẩn Nhị Thập Tứ, xác định nàng thật sự không bị tổn thương gì, tiếp theo là cùng chung mối thù nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất như nhìn ác bá cậy thế hiếp người.
Lý Duy Nhất đi thẳng tới chỗ Ẩn Nhị Thập Ngũ, hỏi có Ngân Tệ để hắn trả nợ hay không. Sau khi thu một túi tiền, hắn liền vỗ vai Ẩn Nhị Thập Ngũ với vẻ mặt đầy ý cười.
Ẩn Thập Tam chạy tới, sắc mặt có chút trắng bệch, hiển nhiên là có thương tích trong người, nói:
- Tạ ơn trời đất, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện! Nghe nói ngươi ở bến tàu ngoài Thành Cự Trạch bị Vũ Văn Triều và Hoắc Càn Khôn đuổi giết, trốn vào Binh Tổ Trạch, sau đó bặt vô âm tín, mọi người đều cho rằng... ngươi đã gặp bất trắc...
Nghiêu Âm kinh hô:
- A!
Nàng không biết chuyện này.
Nói chính xác hơn là, vài vị Ẩn Nhân trẻ tuổi có mặt đều không biết chuyện.
Ẩn Thập Tam tiếp tục nói:
- Ẩn Thập rất tức giận, nàng nói ngươi bằng mặt mà không bằng lòng, rõ ràng đã nói là rời đi ngay, lại cứ khăng khăng tham gia vào cuộc chiến của cường giả hàng đầu, không biết nặng nhẹ, sớm biết vậy lúc ở Thiên Các nên đánh ngất ngươi, trực tiếp trói đến châu thành.
Lý Duy Nhất nói:
- Không cần để ý đến nàng, ta mới là Thần Ẩn Nhân. Chẳng phải ta lành lặn trở về rồi sao?
Ẩn Thập Tam thở dài:
- Nàng cũng chỉ là muốn tốt cho các ngươi. Hiện tại tu vi của các ngươi quá thấp, thực lực quá yếu, cần trưởng thành trong sự che chở. Ý bên trên là, mấy Ẩn Nhân trẻ tuổi chưa đủ hai mươi tuổi các ngươi tới Khâu Châu chỉ cần bế quan tu luyện là được, không cần tham gia bất kỳ hành động nào.
Lý Duy Nhất lập tức nhớ tới lời Khương Ninh nói lúc rời đi. Mọi người đều muốn tốt cho hắn, nhưng giữa những hàng chữ đều biểu đạt ý tứ… ngươi quá yếu!
Không sai, tu vi của hắn đúng là còn rất thấp, Lý Duy Nhất tự biết sức mình, biết khoảng cách to lớn với cường giả trẻ tuổi.
Nhưng hắn không phục.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thương thế của ngươi còn chưa khỏi hẳn à?
Ẩn Thập Tam cười khổ:
- Có thể trốn thoát đã là hay rồi, may mắn gặp được Ẩn Cửu và Ẩn Thập, miễn cưỡng giữ được tính mạng. Còn ngươi? Mất tích hơn nửa tháng này, không phải là trốn ở chỗ nào đó lén dưỡng thương chứ?
Lý Duy Nhất nói:
- Bị ngươi đoán trúng rồi!
Ẩn Thập Tam xúc động:
- Ghê gớm nhỉ, có thể trốn thoát khỏi tay Hoắc Càn Khôn và Vũ Văn Triều. Trang Nguyệt đâu? Không phải nàng bị ngươi mang đi sao?
Lý Duy Nhất nói với vẻ không hào hứng:
- Nàng có phải trẻ con đâu, là cao thủ Thuần Tiên Thể Ngũ Hải cảnh tứ trọng đấy, sau khi da mọc ra liền rời đi rồi! Ngươi đã đại diện Ẩn Môn tiến vào triều đình, vậy ta không cần thiết dây dưa quá sâu với người trong triều đình, nàng muốn đi thì để nàng đi thôi!
Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn không thể tập trung toàn bộ ở một chỗ, như vậy rất dễ bị người ta một mẻ hốt gọn.
Ẩn Thập Tam nói cho Lý Duy Nhất biết, Cần Viên chính là sản nghiệp do một vị Cổ Ẩn Nhân để lại, trận pháp phòng ngự cường đại, không tra ra nơi này có bất kỳ liên hệ nào với Cửu Lê Tộc. Mấy tháng tiếp theo, các Ẩn Nhân trẻ tuổi chỉ cần trốn trong này tu luyện là được. (* Cổ Ẩn Nhân chỉ chung cho Ẩn Nhân của các thời đại trước)
- Thương thế của ta đã ổn định, hai ngày nữa hẳn là phải rời đi, Cần Viên giao lại cho ngươi.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vẫn phải về triều đình ư?
Ẩn Thập Tam gật đầu:
- Ta ở Thị Tòng Điện nhiều năm, đã bồi dưỡng được một nhóm thân tín của mình, không thể nói vứt liền vứt. Huống hồ, Cửu Lê Ẩn Môn dù thế nào cũng phải có một đôi mắt trong triều đình. Yên tâm đi, ta vì Khương Ninh mà liều mạng, bên triều đình khẳng định sẽ có vị trí của ta.
- Đúng rồi, tối nay tất cả Ẩn Nhân Ngũ Hải cảnh đều sẽ tụ tập đến Cần Viên, Ẩn Cửu nói có chuyện quan trọng cần thương nghị.
...
Cửu Lê Ẩn Môn trong giáp này tổng cộng chỉ tuyển chọn được hai mươi lăm Ẩn Nhân, cộng thêm Lý Duy Nhất và Nghiêu Âm năm nay là hai mươi bảy người.
Nhưng còn sống, tính cả Lý Duy Nhất và Nghiêu Âm thì chỉ có hai mươi mốt vị.
Trong đó, đạt tới Đạo Chủng cảnh có sáu vị. Ba vị không ở Khâu Châu.
Đêm đó.
Mười hai vị Ẩn Nhân trẻ tuổi cùng tụ về Cần Viên.
Nhưng sau khi Ẩn Cửu và Ẩn Thập đến, cùng nhau tuyên bố Ẩn Nhân dưới Ngũ Hải cảnh ngũ trọng không được vào trong, không có tư cách tham gia nghị sự. Chỉ có Lý Duy Nhất là ngoại lệ, có thể vào dự thính.
Ẩn Nhị Thập Tứ thấp giọng càu nhàu:
- Dù sao chính là muốn loại trừ mấy người chúng ta ra ngoài, còn không bằng đi chỗ khác bí mật nghị sự.
Hậu viện Cần Viên treo lên một Pháp khí Cốt Đăng.
Ánh đèn chiếu rọi che giấu mọi âm thanh và cảnh tượng.
Trong phòng, Ẩn Cửu và Ẩn Thập ngồi một trái, một phải trên hai chiếc ghế đối diện với cửa lớn. Đuôi rắn của Ẩn Thập Nhất quấn trên cột nhà, thân thể gần như tàng hình.
Ẩn Thập Tam ngồi ở vị trí gần cửa.
Ẩn Thập Ngũ và Ẩn Thập Lục đứng ngoài sân, một người cầm thương, một người đeo kiếm, đều đứng trong bóng tối. Một người quan sát bên ngoài, một người chăm chú nhìn trong sân, tính cảnh giác cực cao.
Lý Duy Nhất dựa cửa sổ đứng bên ngoài phòng, quan sát Ẩn Thập Ngũ và Ẩn Thập Lục chưa từng gặp mặt. Hai người ẩn giấu khí tức rất tốt, giống như hai người thường không có tu vi.
Nhưng chính vì như thế, Lý Duy Nhất phán đoán tu vi bọn họ hơn xa Ẩn Thập Tam.
Có thể hoàn mỹ ẩn giấu khí tức dưới cảm nhận của hắn, chính là thể hiện của cảnh giới tu vi.
Ẩn Cửu lấy danh sách ra, nói:
- Bên trên bố trí nhiệm vụ, do Cửu Lê Ẩn Môn chúng ta truy tra Tẫn Linh ẩn núp trong các võ tu trẻ tuổi, giúp Tả Khâu Môn Đình quét sạch nhân tố không xác định của Tiềm Long Đăng Hội trong khả năng có thể. Việc này chỉ có thể làm trong tối, không thể đưa ra ngoài ánh sáng, Tả Khâu Môn Đình sợ rước lấy dị nghị.