Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Lý Duy Nhất, Tả Khâu Đình không thay bộ váy áo nữ trang trên người, nhưng thay đổi dung mạo.
Chỉ vì nơi bọn họ sắp đến lúc này là Thiên Các, danh lợi trường náo nhiệt phồn thịnh nhất thành Khâu Châu hiện nay. Đi với bộ dạng thị nữ của Ẩn Thập rõ ràng sẽ mang lại cho nàng rất nhiều phiền phức không cần thiết.
Nhưng sau khi Tả Khâu Đình biến hóa dung mạo một hồi, triệu chứng của Lý Duy Nhất chẳng những không thuyên giảm mà càng nhức đầu hơn.
Tả Khâu Đình biến thành dung mạo cực kỳ giống Lý Duy Nhất, quay đầu lại, nghiêm túc nói:
- Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta là huynh muội, ngươi tên Lý Duy Nhất, ta tên Lý Duy Nhị, là huynh muội Nhân Mễ sinh ra trên cùng một cây.
Lý Duy Nhất chán nản:
- Trên địa bàn của ngươi, đương nhiên là ngươi định đoạt.
Hắn chưa từng bài xích phản cảm với hai chữ huynh muội như thế.
Tả Khâu Đình cười tủm tỉm, phỏng theo thần thái nữ tử sống động như thật:
- Cầm Ly thật sự là Thần Ẩn Nhân của các ngươi, tu vi nàng cũng khá cao, nhưng không có bách mạch. Nếu Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn chỉ có trình độ này thì thật là khiến người ta thất vọng quá lớn.
Lý Duy Nhất kinh hãi.
Ẩn Thập rõ ràng sẽ không nói cho Tả Khâu Đình biết số lượng ngân mạch trong cơ thể mình, vậy thì chỉ còn hai khả năng.
Hoặc là Ẩn Thập từng rơi vào tay Tả Khâu Đình, bị cưỡng ép thăm dò tư chất thân thể. Hoặc là Tả Khâu Đình cố ý nói như vậy, muốn lừa hắn.
Lý Duy Nhất mặt không đổi sắc, thản nhiên nói:
- Người ta là Thần Ẩn Nhân, cao cao tại thượng như thần minh trên chín tầng trời. Ta chỉ là một Ẩn Nhân nhỏ bé, sao biết nàng có bao nhiêu ngân mạch?
Tả Khâu Đình nhìn vào đôi mắt hắn:
- Lần này gặp ngươi, ta rõ ràng có thể cảm nhận được tu vi ngươi lại tiến một bước lớn, tốc độ tu luyện như vậy, ta cũng không theo kịp. Thêm vào thân phận Ngự Trùng Sư của ngươi... Thần Ẩn Nhân thực sự của Cửu Lê Ẩn Môn trong giáp này chắc không phải là chưa trưởng thành chứ? Là ngươi?
Rồng không ở cùng rắn, Tả Khâu Đình làm sao có thể thật sự là người dễ chung sống như mặt ngoài?
Bất kỳ võ tu cảnh giới thấp nào cũng tư cách xưng huynh gọi đệ với hắn? Hắn có tầm nhìn siêu đẳng, biết nhìn người, tự nhiên có thể nhìn ra tâm trí và tiềm năng của Lý Duy Nhất.
Hắn không tin đám lão nhân của Cửu Lê Ẩn Môn không nhìn ra.
Ở Tam Thập Tam Lý Sơn, Tả Khâu Bạch Minh là Thuần Tiên Thể cửu tuyền, tu vi Ngũ Hải cảnh nhị trọng đã mất một chân. Còn Lý Duy Nhất tu vi Ngũ Hải cảnh nhất trọng chẳng những không hề hấn gì, mà còn giết hết kẻ địch, điều này sao có thể không khiến Tả Khâu Đình nhìn với con mắt khác?
Trong lòng Lý Duy Nhất dậy sóng, thảo nào đối phương có thể làm Truyền Thừa Giả mạnh nhất của Tả Khâu Môn Đình, nhìn như bình dị gần gũi, phóng khoáng sảng khoái, thực tế chẳng những có tu vi tuyệt đỉnh, mà còn kiêm cả tài trí hơn người và tâm tư tỉ mỉ.
Hai người mới hợp tác bao lâu, đối phương đã từng chút một sờ rõ nội tình của thế hệ trẻ Cửu Lê Ẩn Môn.
Đồng minh mà hắn còn có thể nhanh chóng điều tra rõ ràng như vậy, tâm tư bỏ ra trên người kẻ địch ắt hẳn càng nhiều hơn.
Còn Cửu Lê Ẩn Môn hiểu biết về Tả Khâu Ẩn Môn được bao nhiêu?
Giữa các đồng minh, nếu không thể làm được có qua có lại, luôn bị đối phương đè đầu một bậc, không tranh được quyền lên tiếng, vậy rất khó duy trì thì sự bình đẳng, sẽ dần dần biến thành quan hệ chủ tớ.
Ẩn Cửu và Ẩn Thập về tài trí võ học đương nhiên không kém, nhưng Tả Khâu Đình có ưu thế sân nhà, trong cuộc đọ sức vô hình này họ đã rơi xuống hạ phong.
Tâm niệm Lý Duy Nhất xoay chuyển trăm vòng, cười nói:
- Đúng, là ta! Nếu sau này ta trở thành Thần Ẩn Nhân, nhất định bắt Cầm Ly Tiên Quan múa riêng cho ta một khúc, dáng tiên của Vũ Kiếm Song Tuyệt chắc chắn là cực phẩm nhân gian.
Tả Khâu Đình vỗ vào mu bàn tay, cười lớn:
- Gan ngươi to quá, bắt Thần Ẩn Nhân múa cho ngươi xem? Không sợ ta đi mách nàng à?
- Chúng ta dù sao cũng là huynh muội ruột thịt sinh ra trên cùng một cây...
Vừa nói ra câu này, Lý Duy Nhất nhìn thoáng qua khuôn mặt gần trong gang tấc của đối phương liền đau đầu như búa bổ, thầm kêu trời. Hắn không dám nghĩ sâu hơn việc hôm nay nhất định phải rơi vào sự dày vò của khuôn mặt, và thân hình động lòng người này.
Lý Duy Nhất nói:
- Còn chưa đến trưa, bây giờ đi ăn tiệc có phải quá sớm không?
Tả Khâu Đình nói:
- Ca ca tốt của ta, đây là tiệc miễn phí, không đi sớm chút sẽ không cướp được chỗ đâu.
Xe ngựa đi ra khỏi cửa thành nội thành không lâu liền có tiếng sóng biển truyền đến.
Thành Khâu Châu phía nam giáp Binh Tổ Trạch, vì vậy, khu vực ngoại thành phía nam rất hẹp, không có tường thành ngoại thành và cửa thành, dọc theo một đại lộ thẳng tắp rộng mấy chục trượng, phóng ngựa chạy nhanh có thể đến thẳng bờ biển.
Thiên Các không xây trong nội thành mà xây trên biển.
Khiến cho khu vực ngoại thành rộng vài dặm ở phía nam này cũng vô cùng phồn hoa, lầu son gác tía nối liền thành một dải, tường phường cao vút, đường sá bằng phẳng rộng rãi.
Càng gần bờ biển càng náo nhiệt.
Đủ loại xe dị thú hoa lệ làm tắc nghẽn đường đi đến mức nước chảy không lọt. Tài tuấn trong xe không ai mà không phải cao thủ cấp độ Ngũ Hải cảnh, hoặc mang theo mỹ tỳ cơ thiếp, hoặc mang theo lượng lớn quân giáp hộ vệ, đều rất có khí thế.
Lý Duy Nhất đánh thức thị nữ của Ẩn Thập dậy, bảo nàng đánh xe trở về, dặn dò:
- Giúp ta nhắn với Cầm Ly Tiên Quan một câu, cứ nói là ta đang rất cần một đóa Đạo Liên, hy vọng nàng có thể xin bên trên. Ngoài ra, Cần Viên bị lộ rồi!
Vị thị nữ vừa tỉnh lại kia, trên người mặc áo khoác của Tả Khâu Đình. Nàng nhìn về phía Lý Duy Nhị bên cạnh Lý Duy Nhất, liền hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi nàng đánh xe rời đi.
Tả Khâu Đình hỏi:
- Ngươi rốt cuộc ở cảnh giới gì, sao bây giờ cần Đạo Liên rồi?
Lý Duy Nhất ra vẻ vênh váo đáp:
- Đương nhiên là Ngũ Hải cảnh tứ trọng.
Tả Khâu Đình hơi ngẩn ra, lắc đầu:
- Điều này không thể nào, mấy tháng trước ở Trấn Táng Tiên, ngươi mới Dũng Tuyền cảnh... Sẽ không là thật đấy chứ? Tốc độ tu luyện này khó hiểu quá!
Lý Duy Nhất cười cười, không trả lời đối phương, hắn đi thẳng về phía Thiên Các:
- Vừa rồi nghe võ tu trong những xe khác nói chuyện, hôm nay người bày Ngũ Hải Yến là Long Môn Đông Cảnh? Nghe nói bao trọn cả Minh Nguyệt Thất Tinh Các, toàn bộ võ tu Ngũ Hải cảnh và Đại Niệm Sư trẻ tuổi trong thành đều nằm trong danh sách khách mời, Long Đình cũng quá có khí phách rồi chứ? Tiệc này tốn bao nhiêu tiền?
Tả Khâu Đình lắc tay, phát hiện không mang quạt xếp bèn hạ tay xuống, thản nhiên nói:
- Ngươi phải biết, Độ Ách Quan phát ra hai trăm tấm thiệp mời, nhưng Trường Sinh Đan, Long Chủng, Long Cốt cộng lại tuyệt đối không thể có hai trăm phần. Hơn nữa, đồ tốt trên thế gian này chưa bao giờ có cách nói chia đều.
- Muốn lấy được phần thưởng, phải xem dưới tay ngươi quy tụ bao nhiêu cao thủ, mọi người đều là Ngũ Hải cảnh, chiến thuật biển người là hữu dụng.
Trong lòng Lý Duy Nhất khẽ động, hỏi:
- Ngươi biết quy tắc đấu pháp của Tiềm Long Đăng Hội không?
Tả Khâu Đình lắc đầu:
- Ta không biết, hiện tại mọi người đều đang đoán. Nhưng đã là tìm kiếm tiềm long, sao có thể thiếu khả năng chiêu binh mãi mã? Ngươi quan tâm Tiềm Long Đăng Hội như vậy, lại vội vã trùng kích cảnh giới, chắc không phải cũng muốn tham gia chứ?
Lý Duy Nhất nói thẳng thắn và nghiêm túc:
- Ai không muốn Trường Sinh Đan, kẻ đó chắc chắn là ngốc nhất trên đời
Vẻ mặt Tả Khâu Đình nghiêm túc:
- Ngươi tuyệt đối phải từ bỏ ý nghĩ này, ta đã ngửi thấy mùi máu tanh mưa máu trong Tiềm Long Đăng Hội, ắt hẳn nguy hiểm muôn phần. Chỉ cần ngươi không tham gia, cho dù ở lại trong thành cũng sẽ không có ai ra tay giết ngươi. Ngược lại... Ta nói với ngươi những thứ này làm gì chứ, cho dù ngươi tu luyện nhanh hơn nữa cũng đừng mơ lấy được thiệp mời trước đêm Trừ Tịch. Ha ha!
Các võ tu thành danh đến từ các châu tụ tập tốp năm tốp ba, dùng pháp khí truyền âm bàn bạc bí mật.
Hai người xuyên qua đám đông, đứng dưới cổng lớn Thiên Các.
Thiên Các của thành Khâu Châu xây trên biển, là một tòa lầu các khổng lồ bảy tầng như được điêu khắc từ bạch ngọc, mái cong như rồng, khí thế huy hoàng.
Tuy chỉ có bảy tầng nhưng to lớn như núi... là thật sự to lớn như núi, chiều cao mỗi tầng đều kinh người, không thể tưởng tượng bên trong mỗi tầng rộng lớn đến mức nào, có thể gọi là kỳ tích kiến trúc.
Nghe nói trong tháp ẩn chứa trận văn nhiều tới bảy ngàn cái, một khi khởi động hoàn toàn sẽ hình thành lồng ánh sáng hình cầu. Vào ban đêm, giống như một vầng trăng sáng rực rỡ trên biển, lại giống như tiên cung trong trăng.
Vì thế, tháp này còn gọi là Minh Nguyệt Thất Tinh Các, là một trong những thắng cảnh danh tiếng thiên hạ của thành Khâu Châu.
Từ bãi cát bờ biển, xây lên từng tầng ngọc giai và ba quảng trường lần lượt dâng cao, thông thẳng đến dưới chân tháp.
Tuy vẫn còn là buổi sáng, nhưng võ tu chạy tới nơi này, bước lên bậc thang đã nườm nượp không dứt.
Lý Duy Nhất ngưng nhìn Minh Nguyệt Thất Tinh Các ở phía xa, bỗng nảy sinh hào khí, đột nhiên nói:
- Đánh cược một ván nhé? Trước đêm Trừ Tịch, nếu ta lấy được thiệp mời của Độ Ách Quan thì ngươi thua ta một đóa Đạo Liên.
Tả Khâu Đình đồng ý:
- Được thôi, nếu ngươi không lấy được, vậy ngươi thua ta mười cân Tiên Nhưỡng.
Lý Duy Nhất hỏi lại:
- Ta lấy đâu ra mười cân Tiên Nhưỡng?
Tả Khâu Đình khiêu khích:
- Ngươi không có sao? Vậy không cá cược nữa!
Lý Duy Nhất nói:
- Cược!
Tả Khâu Đình ngạc nhiên:
- Ngươi thật sự có mười cân Tiên Nhưỡng? Vốn dĩ ta suy đoán theo năm vạn cân Linh Thổ thì ngươi chỉ có năm cân Tiên Nhưỡng. Hay là, ngươi đưa trước cho ta năm cân, ta dùng Tích Khí Đan và tinh dược ngàn năm đổi với ngươi, không cần giá ba phần, ta trả với giá thị trường.