Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi cần Tiên Nhưỡng bức thiết như vậy... chẳng lẽ là muốn đắp nặn máu thịt tạng phủ, tăng cường thực lực bản thân? Thân thể ngươi đạt đến cấp độ Đạo Thể rồi sao?
Tả Khâu Đình cười nói:
- Thực lực bản thân không thể tiết lộ, ngộ nhỡ để kẻ địch biết hết nội tình thì rất nguy hiểm. Ẩn Môn chẳng phải tồn tại vì nguyên nhân này sao?
Giọng nói của Tề Vọng Thư vang lên, hắn đi cùng với hai vị võ tu trẻ tuổi ăn mặc sang trọng:
- Xích huynh? Ha, vậy mà thật sự là ngươi, từ biệt ở Thành Cự Trạch cũng sắp một tháng rồi nhỉ?
Hai người ngừng giao lưu.
Lý Duy Nhất vội vàng ôm quyền, cười nói:
- Quả thật là duyên phận, Tề huynh cũng đến ăn bữa tiệc lớn miễn phí này?
Sau một hồi hàn huyên, Tề Vọng Thư giới thiệu hai người bạn đồng hành với Lý Duy Nhất:
- Vị này là đệ nhất mỹ nam tử thế hệ trẻ của Chi Châu chúng ta, Càn Nhan Chân, Thuần Tiên Thể Ngũ Hải cảnh tam trọng.
Càn Nhan Chân quả thực có ngoại hình xuất chúng, nho nhã lịch sự, một bộ áo vạt dài màu xanh thẳm, búi tóc cài trâm ngọc, có cảm giác cao nhân lánh đời, nhưng khí trường lại hơi có vẻ yếu đuối.
- Vị này thì không đơn giản! Là nhân kiệt dòng chính Tả Khâu Môn Đình, Tả Khâu Bạch Duyên, tu vi Ngũ Hải cảnh tứ trọng.
Tả Khâu Bạch Duyên không phải Thuần Tiên Thể, chỉ là người phàm, khuôn mặt dài gầy, lông mày rậm, thể hình cao lớn hùng vĩ, sau lưng có hai vị kiếm thị Ngũ Hải cảnh đi theo, trên người toát ra vẻ kiêu ngạo và tự tin của con cháu đại gia tộc.
Hai người họ đều chỉ khẽ gật đầu, thần thái kiêu ngạo, thậm chí có vài phần không kiên nhẫn, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Minh Nguyệt Thất Tinh Các phía xa.
Tề Vọng Thư giới thiệu Lý Duy Nhất với hai người:
- Vị này là cao thủ thứ hai của bộ tộc Xích Lê thuộc Cửu Lê Tộc, Xích Vĩnh Thắng, có giao tình cực sâu với muội muội của Thương Lê, quan hệ rất không bình thường.
Khi hắn nói ra nửa câu sau, Càn Nhan Chân và Tả Khâu Bạch Duyên mới rốt cuộc nhìn thẳng Lý Duy Nhất một cái.
Tề Vọng Thư nhìn về phía Tả Khâu Đình, hỏi:
- Vị này...
Lý Duy Nhất nói:
- Muội muội của ta, gọi Nhị cô nương là được rồi.
Tả Khâu Bạch Duyên bước lên ngọc giai trước, đi lên phía trên:
- Đi thôi, vào trong các rồi nói chuyện.
Càn Nhan Chân theo sát phía sau.
Hai vị kiếm thị ở lại bên ngoài.
Vẻ mặt Tề Vọng Thư hơi lúng túng, kéo cổ tay Lý Duy Nhất đi lên phía trên, vừa cười hỏi:
- Xích huynh định ngồi bên nào?
Lý Duy Nhất có chút ngơ ngác:
- Cái gì ngồi bên nào?
Tề Vọng Thư trừng lớn mắt, ngẩn ra:
- Ngươi thật sự đến ăn tiệc miễn phí à?
- Nếu không thì sao?
- Chúng ta đều là đến xem náo nhiệt và kiến thức phong thái của Tam Tiên.
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào Tả Khâu Đình.
Tề Vọng Thư nói:
- Hôm nay Thiên Các bị Long Môn và triều đình mỗi bên bao trọn một nửa. Nói chính xác hơn, ban đầu là Long Môn bao trọn Thiên Các trước, định cùng Lôi Tiêu Tông chiêu đãi Truyền Thừa Giả Chu Môn là Chu Hoàn. Các võ tu trong thiên hạ còn lại đều chỉ là khách góp mặt, sự phô trương rất lớn.
Lý Duy Nhất nói:
- Tây Cảnh Chu Môn chiếm cứ ba châu. Bọn họ đây là muốn hai cảnh Đông - Tây hợp sức lại?
Tề Vọng Thư gật đầu:
- Triều đình sao có thể để họ được như ý muốn? Cho nên đã dùng một số thủ đoạn đặc biệt khiến Long Môn chỉ có thể bao một nửa, thế nên mới có sự náo nhiệt hôm nay. Ba cao thủ triều đình sẽ mở tiệc tại Thiên Các chiêu đãi võ tu trẻ tuổi nòng cốt của tám châu, cùng tất cả anh tài có chí nguyện phò tá xã tắc, quét sạch giặc cỏ trong thiên hạ.
- Đi, vào trong rồi nói kỹ.
Bước lên mấy chục bậc ngọc giai, đến trước quảng trường thứ nhất.
Nơi này có một màn trận pháp, năm người Lý Duy Nhất bước qua liền lập tức cảm thấy một áp lực mạnh mẽ đè lên người, như bị xích sắt trói thân, lại như rơi vào đầm lầy.
Tề Vọng Thư giải thích:
- Thông thường khi bày Ngũ Hải Yến, Thiên Các đều sẽ mở trận pháp áp chế lực lượng võ tu. Một là đề phòng tranh đấu xung đột có sức hủy diệt quá mạnh làm hỏng Minh Nguyệt Thất Tinh Các. Hai là có thể trực tiếp ngăn cản võ tu Dũng Tuyền cảnh ở ngoài trận pháp.
Năm người một đường đi tới, đi qua ba quảng trường mới đến dưới Minh Nguyệt Thất Tinh Các.
Đứng dưới các mới thật sự cảm nhận được sự huy hoàng tráng lệ, khí trường nghẹt thở của nó, mỗi tầng đều cao mười mấy trượng, cột ngọc chạm trổ, tự nhiên như một thể.
Tề Vọng Thư ngẩng đầu nhìn lên, cảm khái muôn vàn:
- Nghe nói bên trong Minh Nguyệt Thất Tinh Các này không chỉ có bảy ngàn trận văn, mà bản thân nó cũng là một món Pháp khí Vạn Tự Kinh Văn.
Sau khi đi vào, Lý Duy Nhất lập tức bị cảm giác trống trải bên trong làm cho chấn động, chưa nói đến mười sáu phòng khuyết ngăn cách bên cửa sổ, chỉ riêng đại sảnh ở trung tâm dù tụ tập ngàn người cũng dư dả.
Phòng khuyết và đại sảnh tầng một đã chật kín người, hầu như đều là võ tu Ngũ Hải cảnh nhất trọng.
Dọc theo cầu thang giếng trời rộng mở ở trung tâm đi lên, khi bước lên tầng hai, Lý Duy Nhất cảm nhận rõ ràng áp lực trên người lại tăng thêm.
Tề Vọng Thư mỉm cười nói nhỏ:
- Xích huynh đã nhìn ra chưa? Tầng hai hầu như đều là võ tu nhị trọng, yên tĩnh hơn tầng một nhiều! Nhị cô nương là cảnh giới gì?
Tề Vọng Thư lo lắng tu vi của đối phương không đủ, định ngồi ở tầng hai.
Tả Khâu Đình trả lời:
- Ca ca của ta tu vi gì thì ta tu vi đó.
Tề Vọng Thư hỏi ý:
- Vậy chúng ta lên tầng ba?
Lý Duy Nhất nói:
- Lên thẳng tầng bốn đi!
Tề Vọng Thư chấn động:
- Theo cấu trúc trận pháp của Minh Nguyệt Thất Tinh Các hôm nay, e rằng phải có tu vi Ngũ Hải cảnh tứ trọng mới có thể thong dong ăn uống ở tầng bốn.
- Ta không sao cả.
Càn Nhan Chân đi trước một bước lên trên.
Hắn là Thuần Tiên Thể, tự nhận có thể chống đỡ trận pháp tầng bốn.
Tả Khâu Đình cũng không quá ngạc nhiên, biết Lý Duy Nhất có năng lực vượt cấp nghịch phạt, chuyện Càn Nhan Chân làm được thì sao có thể gây khó khăn cho hắn?
Đợi Lý Duy Nhất và Tả Khâu Đình đều lên tầng bốn mà mặt không đổi sắc, thong dong tự nhiên, Càn Nhan Chân và Tả Khâu Bạch Duyên cuối cùng cũng nhìn hai huynh muội với con mắt khác, không còn coi thường như ban đầu.
Một thị nữ đón tiếp, mỉm cười thông báo:
- Mười sáu gian phòng riêng độc lập ở tầng bốn đã được đặt hết. Năm vị, khách của Long Môn ngồi ở đại sảnh Đông Tây, khách của triều đình ngồi đại sảnh Nam Bắc.
Tề Vọng Thư nhìn bốn người, cười hỏi:
- Chư vị, chúng ta ăn bên nào?
Càn Nhan Chân lạnh lùng nói:
- Chúng ta đều là võ tu dưới trướng Tả Khâu Môn Đình, không hợp với cả hai nhà, ngồi nhà nào cũng thế.
Lý Duy Nhất nói:
- Vậy thì ngồi ở đại sảnh phía nam của triều đình, bên đó rộng rãi yên tĩnh hơn một chút, lại kề sát Binh Tổ Trạch, còn có thể ngắm cảnh biển.
Đại sảnh phía nam của tầng bốn bày hơn hai mươi bàn mà trông vẫn trống trải, bên cạnh lan can chạm phượng của giếng trời trung tâm còn có lối đi rộng chừng sáu, bảy trượng. Nghe nói là để dành cho người dâng điệu múa và tấu nhạc.
Vì đến sớm, cả đại sảnh phía nam chỉ có ba bàn võ tu.
Ngồi xuống chỗ kề sát biển, Lý Duy Nhất hỏi:
- Hôm nay Tam Tiên đều sẽ đến à?
Tả Khâu Đình đột nhiên đứng dậy:
- Bạch Duyên ca ca, ta có thể nói chuyện riêng với huynh không?
Ngoài Lý Duy Nhất ra, tất cả mọi người tại đây đều sững sờ.
Tả Khâu Bạch Duyên cũng vô cùng kinh ngạc, cho dù muội muội này của Xích Vĩnh Thắng là một nữ tử đa tình, lẽ ra nên nhìn trúng Càn Nhan Chân có tướng mạo tuấn mỹ mới phải.
Được mỹ nhân để mắt tới, đây đúng là một chuyện vinh hạnh.
Hơn nữa, đối phương có tu vi cao, lại là người Cửu Lê Tộc, Tả Khâu Bạch Duyên đương nhiên phải cho vài phần thể diện. Hắn chậm rãi đứng dậy, đi theo Tả Khâu Đình sang một bên.