Chủ nhà mời khách lại đi giết khách?
Tả Khâu Đình có thân pháp quỷ dị, chỉ thấy bóng người nhoáng lên, đã lướt qua đám đông hỗn loạn ồn ào bên ngoài phòng riêng, xuyên qua cửa sổ bay ra, đạp ngói giẫm xà trực tiếp nhảy từ tầng bốn xuống, hoàn toàn không để ý đến độ cao mấy chục trượng.
Các võ tu tụ tập bên lan can đại sảnh phía bắc lập tức kinh hô liên hồi.
Tuy còn chưa biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết tại sao Tả Khâu Đình trong nháy mắt đã đưa ra phán đoán “sắp xảy ra chuyện lớn”, hơn nữa bất chấp tất cả phải chạy tới hiện trường ngay, nhưng Lý Duy Nhất và Tả Khâu Bạch Duyên gần như lập tức đứng dậy, chuẩn bị chạy trốn.
Bởi vì, bọn họ tin tưởng lấy năng lực và trí tuệ của Truyền Thừa Giả thứ nhất Tả Khâu Môn Đình, nhất định sẽ không nói chuyện giật gân, chắc chắn biết nhiều hơn bọn họ một chút.
- Tốc độ thật nhanh, vị Nhị cô nương kia có khi nào thật sự là...
Tề Vọng Thư trừng mắt to như chuông đồng, trong lòng khó mà bình tĩnh, đã có thể khẳng định thân phận thật sự của “Nhị cô nương”. Quả thực khó tin, hắn hoàn toàn không thể đoán được Lý Duy Nhất rốt cuộc là ai, tại sao có thể có năng lượng như vậy?
- Chắc đó là vị Truyền Thừa Giả thứ nhất thích dịch dung của Tả Khâu Môn Đình rồi! Đã vậy thì, Duy Nhất huynh, hôm nay ngươi đừng đi nữa, cho ta mượn một món đồ trước đã.
Càn Nhan Chân ngồi ở vị trí đối diện Lý Duy Nhất nói với giọng điệu không nhanh không chậm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn vẫn anh tuấn như vậy, vẫn cái vẻ ẻo lả yếu thận, nhưng đôi mắt kia đã hoàn toàn khác với lúc trước!
Mấy người vốn đã đứng dậy chuẩn bị nhanh chóng rời đi, chỉ cảm thấy không khí trong cả phòng riêng đông cứng lại, đồng loạt dùng vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm vào mỹ nam tử thứ nhất Chi Châu là người duy nhất còn ngồi ngay ngắn cạnh bàn.
- Nhan Chân huynh nói vậy là có ý gì?
Tề Vọng Thư cảm thấy mình không nhận ra hắn nữa, trong lòng run sợ, sống lưng lạnh toát.
Dưới cái nhìn chăm chú của Càn Nhan Chân, Lý Duy Nhất nhanh chóng thu lại cảm xúc kinh ngạc và khó hiểu, âm thầm vận chuyển pháp khí trong cơ thể:
- Chúng ta không thân lắm, hay là để lão Tề cho ngươi mượn?
Môi Tề Vọng Thư run run:
- Rốt cuộc muốn mượn cái gì?
Càn Nhan Chân từ từ đứng dậy:
- Cơ thể hiện tại của ta quả thực tuấn tú, khiến người ta yêu thích, nhưng giá trị quá thấp. Duy Nhất huynh, nếu đồng ý cho ta mượn cơ thể hoặc da người của ngươi, ta tất nhiên vô cùng cảm kích. Ước chừng giết Tả Khâu Đình sẽ là chuyện dễ dàng.
Mấy người ở đây đều có tu vi không yếu, biết sự tồn tại của Tẫn Linh.
Cho nên, Càn Nhan Chân vừa nói ra lời này, ai nấy đều dựng tóc gáy, như rơi vào hầm băng, tiếng ồn ào kinh hô bên ngoài dường như càng lúc càng xa.
- Không cho mượn.
Lý Duy Nhất quả quyết từ chối, sau đó bước đi như ve sầu, lao về phía cửa lớn phòng riêng.
Trong Minh Nguyệt Thất Tinh Các cao thủ nhiều như mây, dù chỉ là tầng bốn, cả tầng cũng đều là cao thủ hàng đầu. Hắn chỉ cần lao ra khỏi phòng riêng, đi vào đám đông, hoặc chui qua cửa sổ như Tả Khâu Đình, dù tu vi của Càn Nhan Chân có cao đến đâu cũng chỉ có thể kêu một tiếng chứ không làm gì được.
Nhưng khoảng cách vài trượng đến cửa lớn lúc này lại như cách thiên sơn vạn thủy, khó mà tới được.
Lý Duy Nhất đang đi nhanh nhưng vẫn thấy rõ, từng luồng pháp khí với tốc độ nhanh hơn hắn, lưu động trên tường, mặt đất, trần nhà, hội tụ về phía cửa sổ phía trước, muốn đan dệt cả gian phòng riêng thành lồng giam.
...
Trên quảng trường lót đá trắng bên ngoài cửa lớn tầng một Minh Nguyệt Thất Tinh Các.
Truyền Thừa Giả Chu Môn Chu Hoàn, ở độ tuổi hai mươi phong tư đang thịnh, Pháp khí chiến bào hoa lệ trên người còn chưa kịp kích hoạt, cơ thể đã bị một cây cốt tiêu dài hai thước đâm xuyên từ sau lưng.
Cốt tiêu xuyên từ lưng ra trước ngực, có tiếng khí hải nổ tung vang lên.
Máu tươi chảy ra từ lỗ cốt tiêu đâm không ngừng nhỏ xuống.
Biến cố bất thình lình này khiến tất cả mọi người có mặt đều không kịp phản ứng.
- Đại sự không hay rồi, Long Đình giết Truyền Thừa Giả Chu Môn...
Kèm theo tiếng kinh hô này vang lên.
Ngược lại, Chu Hoàn bị đâm xuyên cơ thể lại thể hiện ra thực lực khủng bố của Truyền Thừa Giả, dẫn đầu thét dài một tiếng. Lục giai khí trong cơ thể như ngọn lửa từ lưng điên cuồng trào ra, hóa thành một đám mây lửa chói mắt.
Chấn kình của pháp khí và nhiệt độ cao của ngọn lửa cùng lúc ập về phía Long Đình đánh lén sau lưng.
Đám võ tu trẻ tuổi của Chu Môn đồng loạt gầm lên giận dữ, rút chiến binh ra, kích hoạt pháp khí.
Long Điện phản ứng lại, trừng mắt nhìn Long Đình với vẻ mặt khiếp sợ đến tột độ, sau đó thu hồi ánh mắt, năm ngón tay siết thành móng vuốt, sau lưng hiện ra một đạo long ảnh cuộn trời quấn đất, uy thế như Thiên Tử tại thế.
- Vút!
Long Đình căn bản không có cơ hội tung ra chiêu thứ hai, ngay cả cốt tiêu cũng không kịp rút, liền hóa thành một tàn ảnh lướt không lao về phía bên trái duy nhất không có võ tu của Long Môn, Lôi Tiêu Tông, Chu Môn. Sau một lần nhảy, hắn bay ra khỏi quảng trường, lao thẳng về phía mặt biển.
Lục Thương Sinh lạnh lùng quát lớn:
- Long Điện, Long Môn các ngươi... không được để hắn chạy thoát!
- Giao cho ta.
Long Điện đương biết Long Đình mà chạy thoát sẽ gây ra những nghi ngờ và hậu quả khó lường thế nào với bên ngoài, bất luận sống hay chết đều phải bắt hắn về. Cho nên, Long Điện ngay lập tức cưỡi chiến pháp ý niệm Long Ảnh, đuổi theo vào Binh Tổ Trạch.
Lục Thương Sinh là người có tính cách đa nghi cẩn trọng, hắn không yên tâm, lập tức ra hiệu bằng ánh mắt, tức thì có bảy, tám cao thủ trẻ tuổi của Lôi Tiêu Tông từ phía sau lao ra, hóa thành một mảnh điện quang, thoi ảnh đuổi theo sát theo hai con rồng.
Lục Thương Sinh đang định đi trấn an Chu Hoàn bị trọng thương...
- Xào xạc!
Âm phong từ sau lưng ập tới.
Vô số tiền giấy hình tròn màu vàng từ trong cửa lớn tầng một bay ra cùng âm phong.
Tiền giấy sắc bén như lưỡi dao, dày đặc bay về phía Lục Thương Sinh. Võ tu ở gần Lục Thương Sinh dù thả pháp khí ra cũng không cản được, lần lượt phát ra tiếng kêu thảm thiết, lập tức có mấy người ngã xuống đất chết tươi.