Mọi người ở trong phòng đều cảm nhận được áp lực ý niệm vô song trên người nàng, nhóm người Tuy Tông có cảm nhận rõ ràng nhất.
- Dương Thanh Khê, sao ngươi ngồi ở tầng bốn, lấy tu vi của ngươi...
Khương Ninh nhìn thấy Lý Duy Nhất ngồi bên cạnh Dương Thanh Khê, nàng khựng lại một chút, dùng giọng điệu lạnh lùng hơn:
- Ngươi không nên ở đây.
Dương Thanh Khê ngồi tại chỗ, cũng không nhìn nàng, truyền âm bằng pháp khí:
- Khương Ninh, trước khi giải quyết thù riêng, tốt nhất ngươi nên suy nghĩ cho kỹ. Hiện tại là triều đình cần Tuy Tông, chứ không phải chỉ vì sướng nhất thời mà đẩy Tuy Tông về phía đối lập.
Khương Ninh nâng tay phải lên.
Từ sau lưng lập tức có một nữ quan dâng kiếm đưa vào tay nàng.
- Vút!
Khương Ninh chỉ nâng ngón tay dẫn kiếm, kiếm quang như ngân hà trút xuống. Thịnh Khinh Yến từng áp giải Trang Nguyệt đã đầu lìa khỏi cổ, cái đầu rơi xuống đĩa trên bàn.
Cảnh tượng này cực kỳ kinh khủng, máu tươi bắn ra xa cả trượng.
Thạch Thập Thực ngồi cạnh Thịnh Khinh Yến sợ đến mức nín thở, cả người co rúm lại, như đông cứng tại chỗ, không dám quay đầu nhìn Khương Ninh.
- Ngươi tưởng ngươi quan trọng lắm sao? Giết ngươi cũng sẽ không thay đổi quyết sách của cao tầng Tuy Tông.
Khương Ninh xoay người rời đi, bỏ lại một câu:
- Đổi một phòng riêng khác cho khách nhân bị kinh sợ, dâng loại rượu ngon nhất lên.
Đám võ tu trẻ tuổi mặc quan bào của triều đình cười khẽ, sau đó rời khỏi như thủy triều rút đi.
Chỉ còn lại Dương Thanh Khê ánh mắt lạnh như sương giá, răng ngà sắp cắn nát, mười ngón tay siết chặt, toàn thân run rẩy. Nàng chỉ có thể cưỡng ép nuốt xuống nỗi nhục nhã ê chề này.
Dương Nhạc và Dương Chi Dụng tỉnh táo lại sau cơn hoảng sợ, nhìn thi thể không đầu đang phun máu của Thịnh Khinh Yến, nói:
- Đại tiểu thư... đi thôi, chúng ta đã đến rồi, vốn dĩ là đến để tạ tội, nào ngờ... nàng ấy...
Tâm tính của Dương Thanh Khê rất cứng cỏi, trong chốc lát đã khôi phục lại, bình tĩnh nói:
- Vậy đi thôi! Lý Duy Nhất, khi ngươi rời khỏi Thiên Các hãy cẩn thận chút, đường đêm khó đi, ai cũng là con mồi. Không phải ngươi ăn ta thì là ta ăn ngươi.
Bỏ lại câu này, Dương Thanh Khê ôm lấy đầu của Thịnh Khinh Yến, lại sai hai người họ Dương khiêng xác, cứ như vậy đi xuống lầu trong ánh mắt khiếp sợ của toàn bộ võ tu trong Minh Nguyệt Thất Tinh Các, thu hút ánh nhìn suốt dọc đường.
Thạch Thập Thực lấy lại tinh thần, nói:
- Duy Nhất ca, nàng ấy nóng tính quá... e là chỉ có thể trút lên người của ngươi!
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi nghĩ mình chạy thoát được sao?
Thạch Thập Thực lập tức mặt ủ mày chau, không còn chút hứng thú ăn uống nào.
Bên lan can chạm trổ hoa văn ở tầng bảy, Khương Ninh một tay chắp sau lưng, như đứng trên mây. Nàng nhìn xuống ba người Tuy Tông đang đi xa dọc theo ngọc giai bên dưới.
Bên cạnh, giọng nói của lãnh tụ Lân Đài Thần Tử Lương vang lên:
- Nàng ấy cố ý ra vẻ đáng thương, đồng thời cũng đang chừa đường lui cho Tuy Tông, dùng cách này âm thầm phản kích ngươi. Vậy nghĩa là ngươi đánh chưa đủ đau!
Tâm tư Khương Ninh không đặt trên người Dương Thanh Khê, lẩm bẩm:
- Tự cho là đúng, không nghe khuyên bảo, toàn thân phản cốt, khiến người ta đau đầu.
Thần Tử Lương cười nói:
- Ta có thể chữa đau đầu cho ngươi, khiến nàng ấy sống không qua đêm nay...
Khương Ninh liếc hắn:
- Giết Dương Thanh Khê thì xem như có bản lĩnh gì? Long Điện và Lục Thương Sinh sắp tới rồi, người đứng đầu và thứ hai của Đông Cảnh, ngươi đánh thắng được ai trong số họ?
Ánh mắt Thần Tử Lương lạnh băng, giọng the thé như nữ tử:
- Vậy lát nữa ta sẽ thử sức với bọn họ, tiễn bọn họ quay về đông.
...
Đổi sang phòng riêng bên cạnh, bầu không khí trên bàn ít náo nhiệt hơn.
Tề Vọng Thư than thở:
- Không ngờ có thể nhìn thấy phong thái của Vũ Tiên Tử ở khoảng cách gần như thế, tiếc là Long Sa che mắt, chưa thể nhìn trọn vẹn dung nhan kinh diễm, thực là một điều tiếc nuối lớn trong đời. Sau này không còn cơ hội như vậy nữa rồi!
Tả Khâu Bạch Duyên nói:
- Vị Vũ Tiên Tử này rất hào phóng, biết rõ chúng ta là khách nhân giả mạo, không những không đuổi đi, còn đổi phòng riêng cho chúng ta, đưa tới loại rượu ngon nhất.
Lý Duy Nhất như có điều suy nghĩ, hỏi thăm Tả Khâu Đình:
- Khăn che mặt của Khương Ninh khá đặc biệt, nó có nguyên nhân gì không?
Tả Khâu Đình nói:
- Đó là Long Hồn Sa, nàng ấy có lẽ muốn tu thành Long Tỉnh Quyết trước Tiềm Long Đăng Hội, muốn mượn lực lượng Long Hồn bị triều đình phong ấn ngàn năm để tăng thực lực.
Thời gian trôi qua, tất cả mọi người trong các đều đang đợi Truyền Thừa Giả của Long Môn và Lôi Tiêu Tông đến, để chiêm ngưỡng long tranh hổ đấu của hai bên.
Giữa trưa.
Tiếng long ngâm và tiếng sấm sét cùng vang lên, vang vọng hồi lâu, vang khắp thiên địa.
Đám đông cao thủ của Long Môn và Lôi Tiêu Tông cưỡi dị thú long lân và lôi điện điểu cầm, chia ra đến từ mặt đất và bầu trời.
Long Điện, Long Đình, Lục Thương Sinh, cùng các thiên kiêu tuyệt đỉnh của Đông Cảnh phụ thuộc vào hai thế lực lớn, chừng hơn trăm người, bày ra nghi trượng, toàn bộ đợi bên ngoài cửa lớn tầng một.
Trong phòng riêng ở tầng bốn, mọi người không nhìn thấy tình hình bên kia, nhưng có thể cảm nhận được bầu không khí náo nhiệt trên quảng trường.
Lý Duy Nhất cảm thán một tiếng:
- Long Môn và Lôi Tiêu Tông đã rất nể mặt Chu Hoàn, ba vị Truyền Thừa Giả, tất cả cao thủ hàng đầu, toàn bộ đều đợi ở đó nghênh đón.
Tả Khâu Đình nói:
- Bọn họ chỉ nể mặt Chu Hoàn, mà còn là thể diện của Chu Môn. Hai cảnh Đông - Tây liên thủ, áp lực của triều đình lớn rồi, ta ngược lại muốn xem ba vị bên trên tiếp chiêu thế nào?
Một khắc sau, võ tu hàng đầu của Chu Môn đến, không khí náo nhiệt bên dưới Minh Nguyệt Thất Tinh Các lên đến đỉnh điểm, thu hút anh tài trong thiên hạ chú ý, dường như đang chứng kiến khoảnh khắc lịch sử.
- Ầm!
Đột nhiên có tiếng ồn ào sôi sục truyền từ dưới lầu lên.
Một tiếng hô kinh hãi vang lên:
- Đại sự không ổn rồi, Long Đình giết Truyền Thừa Giả Chu Môn...
Nghe thấy lời này, Tả Khâu Đình vốn luôn bình tĩnh đột nhiên thay đổi sắc mặt.
Tả Khâu Đình như ngửi thấy mùi âm mưu, thân ảnh biến mất khỏi chỗ ngồi, bỏ lại một câu:
- Các người mau rời khỏi Minh Nguyệt Thất Tinh Các, hôm nay sắp xảy ra chuyện lớn!