Thạch Thập Thực rất muốn nhân cơ hội này tách khỏi Lý Duy Nhất, luôn cảm thấy đi cùng hắn sẽ bị Dương Thanh Khê tiện tay xử luôn.
Nhưng nghĩ đến việc Lý Duy Nhất đi rồi quay lại ở Minh Nguyệt Thất Tinh Các, mình cứ thế bỏ đi thì thật sự quá không nghĩa khí!
Thạch Thập Thực nói:
- Ta không biết pháp khí có cắt đứt được mùi của Thập Dạ Triền Miên hay không. Hay là mau chóng đi tìm cao thủ Cửu Lê Tộc của các ngươi, ví dụ như Thương Lê?
Lý Duy Nhất nói:
- Chu Hoàn vừa chết, ai nấy đều cảm thấy bất an, cao thủ hàng đầu thế hệ trẻ chắc chắn sẽ thu liễm mũi nhọn, e là không có ai biết Thương Lê hiện giờ đang ở đâu.
Tề Vọng Thư lau mồ hôi lạnh trên trán:
- Cao thủ chúng ta quen biết đều ở phía nam thành, trên đường từ phía tây thành chạy về phía nam thành mới là lúc nguy hiểm nhất. Bạch Duyên huynh, cao thủ trẻ tuổi của Tả Khâu Môn Đình có ai sống ở phía tây thành không?
Tề Vọng Thư không đề cập đến việc mời cường giả thế hệ trước của Tả Khâu Môn Đình hộ pháp, bởi vì cái chết của Chu Hoàn nói cho tất cả mọi người biết, các Siêu Nhiên đã định ra quy tắc.
Nếu cường giả thế hệ trước có thể can thiệp vào, thì tại Minh Nguyệt Thất Tinh Các, họ đã ra tay cứu Chu Hoàn rồi.
Nếu không phải vậy, đám người Ấu Tôn làm sao dám ngông cuồng như thế?
Tả Khâu Bạch Duyên cười khổ:
- Một tháng trước, phàm là cao thủ có năng lực tham gia Tiềm Long Đăng Hội đều đã dọn vào phía nam thành.
Lý Duy Nhất đột nhiên dừng bước:
- Chúng ta phải chia nhau ra, hai vị hãy đi trước. Nếu muốn giúp một tay, thì mau chóng đến phía nam thành mời người tới tiếp ứng, Lý Duy Nhất vô cùng cảm kích. Ta đi theo đại lộ Ly Khôn về phía nam thành!
- Được, ta về Lang Oa mời người.
Thạch Thập Thực vừa lao ra thì bị Lý Duy Nhất túm áo kéo lại.
Thạch Thập Thực sắp khóc đến nơi:
- Duy Nhất ca, ta là người đang bị thương nặng.
Lý Duy Nhất nói:
- Đều tại ngươi miệng mồm không giữ kẽ, nếu ngươi nói ra câu bắt giữ Dương Thanh Khê ở trước mặt bao người, nàng ấy chưa chắc đã hạ quyết tâm giết ta ngay lúc đầu sóng ngọn gió này. Cho nên, nguy hiểm này, ngươi phải cùng ta đối mặt. Yên tâm, nếu đêm nay thoát chết, ta nhất định sẽ hậu tạ.
- Ta đi mời ca ca của ta.
- Ta đi tìm Truyền Thừa Giả.
Tề Vọng Thư và Tả Khâu Bạch Duyên không phải người lề mề, càng biết đối đầu với cao thủ như Dương Thanh Khê thì mình không giúp được gì nhiều, vì thế nhanh chóng lướt đi.
Thạch Thập Thực nói:
- Duy Nhất ca, thật ra ta thấy hay là chúng ta quay lại bờ biển, bơi về phía nam thành cũng là một lựa chọn không tồi.
Lý Duy Nhất nói:
- Không kịp nữa rồi, đi ra biển quá xa. Nếu pháp khí có thể cắt đứt mùi của Thập Dạ Triền Miên thì tự nhiên mọi sự yên ổn. Nếu không cắt đứt được, ta đoán chừng bất kể chúng ta chạy về hướng nào, trong vòng nửa canh giờ đều sẽ bị nàng ấy đuổi kịp.
- Trên người ngươi không có mùi thơm, hãy đi đại lộ Ly Khôn, tùy thời tiếp ứng ta.
Bỏ lại câu này, Lý Duy Nhất lao vào con ngõ nhỏ bên cạnh, nhanh chóng thay đổi dung mạo và dáng người.
Nếu truy tung theo mùi, vậy thì cố gắng làm cho lộ trình khúc khuỷu, gây khó khăn cho Dương Thanh Khê, để kéo dài thêm thời gian.
Lý Duy Nhất luồn lách qua các con phố, nhảy qua các mái nhà, luôn lấy đại lộ Ly Khôn làm trục chính để tiến lên. Đồng thời, ánh mắt hắn nhanh chóng tìm kiếm ký hiệu Ẩn Môn.
Ẩn Thập Tam từng nói với hắn, gần đại lộ Ly Khôn ở phía tây thành có một cứ điểm quan trọng của Ẩn Môn, đây là một nguyên nhân khác khiến hắn tách Thạch Thập Thực ra.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- May mà không quay lại Cần Viên, nếu để Dương Thanh Khê tìm được đến đó thì mới thật sự là tai họa.
Thạch Thập Thực quả thật rất nghĩa khí, không hề một mình bỏ trốn, luôn giữ khoảng cách hai con phố với hắn. Trong lúc đó, Thạch Thập Thực còn mua một chiếc bánh nướng to bằng cái chậu rửa mặt, vừa đi vừa ăn.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Ngay khi Lý Duy Nhất cảm thấy mùi thơm đã sớm bị ngăn cách, có lẽ mình đã đánh giá cao Dương Thanh Khê. Hắn tung người nhảy lên từ con ngõ sâu, chuẩn bị quay lại đại lộ Ly Khôn hội hợp với Thạch Thập Thực.
Vừa nhảy lên mái ngói xanh cao ba tầng, hắn liền thấy một bóng người xinh đẹp đeo khăn che mặt đứng ở đầu kia mái nhà, đang đợi hắn đại giá quang lâm.
Bóng người xinh đẹp kia mặc váy xanh, làn da trắng ngọc không tỳ vết, dáng người toát lên vẻ thướt tha động lòng người không nói nên lời, làm bạn với gió tuyết. Nàng chỉ yểu điệu đứng đó cũng đã có vẻ đẹp ngắm mãi không chán.
Lý Duy Nhất thưởng thức một chút, rồi như gặp ma quỷ quả quyết lùi lại, kinh hồn bạt vía rơi xuống con ngõ rộng một trượng.
Chạy trốn được năm bước, hắn lập tức dừng lại đứng yên.
Hắn rút ra Hoàng Long Kiếm đã chuẩn bị từ sớm, đôi mắt hổ nhìn chằm chằm vào phía trước.
Cao thủ xếp thứ ba Tuy Tông Dương Chi Dụng, đứng giữa con ngõ cách đó mười trượng, tay cầm chiến kích được bọc trong vải đen. Do pháp khí trong người vận chuyển cấp tốc, khiến thân thể Thuần Tiên Thể của hắn sáng rực như đèn.
Đã gặp nhau ở Minh Nguyệt Thất Tinh Các, coi như là người quen cũ!
Lý Duy Nhất liếc nhìn lại phía sau.
Dương Thanh Khê đeo khăn che mặt xuất hiện ở mép mái nhà phía trên sau lưng trong lặng lẽ, như tiên nữ váy xanh đứng trên chín tầng trời. Một con ong cánh nhiều màu bay trên đỉnh đầu nàng.
Vị trí nàng đứng là điểm cao nhất ở khu vực xung quanh đây.
Bất kể Lý Duy Nhất chạy về hướng nào, nàng đều có thể dùng tốc độ nhanh hơn chặn đứng đường đi của hắn ngay lập tức.
Ngoại trừ hướng Dương Chi Dụng đang đứng.
Trước mắt cần tranh thủ từng giây từng phút, Lý Duy Nhất nào dám chậm trễ dù chỉ trong chớp mắt, hắn trực tiếp lao thẳng về phía Dương Chi Dụng chém giết. Chỉ có dùng tốc độ nhanh nhất đột phá vòng vây ra ngoài mới có một tia hy vọng sống sót.
- Gào!
Lý Duy Nhất thét dài, dùng âm thanh báo cho Thạch Thập Thực biết.
Nhưng hắn không ngờ, giọng của Thạch Thập Thực đồng thời vang lên, rõ ràng cũng gặp phải cường địch.
Dương Chi Dụng nhìn Lý Duy Nhất đang lao tới nhanh như chớp, chỉ hừ lạnh một tiếng, chiến pháp ý niệm cao bốn trượng dâng lên sau lưng, chiến kích trong tay mạnh mẽ chém ra.
- Xoẹt!
Vải đen bọc chiến kích trong nháy mắt hóa thành bột mịn, lộ ra mũi kích sáng lấp lánh bên trong.
Một kích này ẩn chứa kinh nghiệm đúc kết qua ngàn trăm trận chiến của Dương Chi Dụng, hư thực kết hợp, tiến có thể một kích chém chết Lý Duy Nhất, lùi có thể phong tỏa mọi đường lui của hắn.
Có thể nói, Dương Chi Dụng không hề coi thường tên tiểu bối vô danh mấy tháng trước còn ở Dũng Tuyền cảnh này.
Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy pháp khí tuôn ra trên người Dương Chi Dụng cô đọng đến mức giống như hóa lỏng, biến con ngõ thành dòng sông.
Chiến kích chém tới kia giống như có ma lực nào đó, cứ treo lơ lửng trên đầu hắn, cho dù hắn di chuyển thế nào cũng không thay đổi được điểm này, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiến kích đập tới.
- Vút!
Sau lưng Lý Duy Nhất hiện ra một chiến pháp ý niệm phá tan kiềm kẹp của Dương Chi Dụng, thân hình hóa thành ngàn vạn, vậy mà dùng một loại thân pháp quỷ dị đạp lên ngõ bên phải né tránh.