Toàn lực ứng phó (2)

Dương Chi Dụng kinh hãi không thôi. Hắn không ngờ đối phương có thể dựa vào chiến pháp ý niệm cao hai trượng phá tan áp chế của chiến pháp ý niệm cao bốn trượng của hắn.

Nhưng cũng chỉ kinh ngạc trong nháy mắt, chiến kích trong tay hắn liền vẽ ra một vòng tròn, như roi dài quất về phía Lý Duy Nhất đang muốn men theo tường bỏ chạy.

Lý Duy Nhất thầm than một tiếng. Dương Chi Dụng quá cao tay, chuyển đổi tấn công và phòng thủ liền mạch lưu loát. Hắn đành phải liều mạng đỡ một kiếm.

- Ầm!

Sóng kình pháp khí điên cuồng trút xuống, tiếng kim loại va chạm điếc tai nhức óc.

Con ngõ vậy mà không sụp đổ, kiến trúc xung quanh không có bất kỳ hư hại nào, mà lại dâng lên từng đợt trận văn.

Tả Khâu Môn Đình và Độ Ách Quan đã biến châu thành Khâu Châu trở nên giống như một thế giới trận pháp.

Thân hình Lý Duy Nhất bay ngược ra ngoài, lùi gấp về phía sau để triệt tiêu lực lượng, trở lại vị trí ban đầu. Cả cánh tay cầm kiếm đau đớn như không thuộc về hắn nữa.

Dương Chi Dụng đã khiếp sợ đến mức không thể nào diễn tả, hắn nhìn về phía Dương Thanh Khê:

- Đại tiểu thư, ngươi xác định hắn mấy tháng trước vẫn còn là Dũng Tuyền cảnh thật à? Chuyện này căn bản là không có một chút khả năng.

Dương Chi Dụng là Thuần Tiên Thể tu luyện lục hải, một trong mười cao thủ hàng đầu thế hệ trẻ Ly Châu, vậy mà Lý Duy Nhất suýt chút nữa thoát khỏi sự phòng thủ của hắn, liều mạng đỡ một kích của hắn mà vẫn còn có thể đứng vững.

Nói Lý Duy Nhất là võ tu tu luyện lục hải thì Dương Chi Dụng cũng tin.

Dương Thanh Khê nói:

- Chiều cao của chiến pháp ý niệm là hai trượng, xem ra là tu vi Ngũ Hải cảnh tứ trọng.

Dương Chi Dụng nói:

- Phàm nhân Ngũ Hải cảnh tứ trọng cũng không thể đỡ nổi một kích vừa rồi của ta.

Cánh tay Lý Duy Nhất đã khôi phục lại, hắn không thể nào chủ động nói cho đối phương biết mình mới Ngũ Hải cảnh tam trọng. Hắn cố gắng giữ cho mình sự bình tĩnh tuyệt đối, suy nghĩ đối sách.

Bỗng nhiên, hắn cười ngạo nghễ:

- Dương Chi Dụng, chắc ngươi không phải là chí nhân cửu tuyền đúng không? Chỉ là một phế vật Thuần Tiên Thể mở bát tuyền, đỡ một kích của ngươi thì có gì khó? Thật sự một đấu một, ai sống ai chết còn chưa biết đâu.

Nỗi đau lớn nhất của Dương Chi Dụng chính là lúc ở Dũng Tuyền cảnh không thể mở ra tuyền thứ chín. Bị một võ tu cảnh giới thấp trào phúng như vậy, dù tâm cảnh của hắn có trầm ổn đến đâu cũng bùng lên lửa giận.

Lý Duy Nhất tiếp tục nói:

- Nói thật, trường kích này của ngươi căn bản không thích hợp đánh trong ngõ hẻm. Ở đây mà một đấu một, ngươi tất nhiên sẽ thua dưới tay ta.

- Ngõ nhỏ như thế này mà có thể ảnh hưởng ta giết ngươi sao?

Dương Chi Dụng bước từng bước về phía trước, ý niệm khí thế càng lúc càng mạnh, trong mắt lộ rõ sát khí:

- Đại tiểu thư, cho ta một cơ hội, trong vòng ba chiêu, ắt lấy mạng hắn!

Dương Thanh Khê nói:

- Sau ba chiêu, ta sẽ ra tay.

Dương Thanh Khê đương nhiên biết Lý Duy Nhất đang kéo dài thời gian, nên nàng sẽ không cho hắn bất kỳ cơ hội nào.

Dương Chi Dụng đã đến trước mặt Lý Duy Nhất, đâm dài một kích. Từ trong mũi kích của chiến kích cấp bậc Pháp khí thượng phẩm lao ra một quang ảnh đầu thú to như ngôi nhà, răng nanh sắc nhọn, lấp kín cả con ngõ.

Lý Duy Nhất không giấu tài nữa, ba loại chiến pháp ý niệm tu luyện được lần lượt hiện ra.

Mỗi khi tăng thêm một chiến pháp ý niệm, dao động lực lượng trên kiếm sẽ tăng thêm một phần.

- Ầm ầm!

Thái Ất Khai Hải chém ra, chém nát quang ảnh đầu thú.

Về sức mạnh thuần túy vẫn không địch lại, Lý Duy Nhất lùi ba bước liên tục. Bên tai nghe tiếng gió rít gào, hắn vội vàng đánh ra Phiên Thiên Chưởng Ẩn, lại liều mạng đánh một chưởng với Dương Chi Dụng đang áp sát tới.

Chưởng lực va chạm, vậy mà rơi vào kết quả ngang sức ngang tài, hai người đồng thời lùi lại.

Lý Duy Nhất thách thức:

- Hai chiêu rồi, chỉ thế thôi sao?

Da bàn tay Lý Duy Nhất nứt ra, máu nhỏ giọt, nhưng có kim cốt tiểu thành gia trì nên không có gì đáng ngại.

Dương Chi Dụng nhanh chóng bình tĩnh lại sau khi bị Lý Duy Nhất đánh lui, hắn tự biết không thể giết nhanh kẻ này được:

- Đại tiểu thư, ngươi nói đúng, không trừ bỏ tên này thì Tuy Tông ta sẽ bị diệt dưới tay hắn. Cùng nhau ra tay thôi, đánh nhanh thắng nhanh.

Một giọng nói cợt nhả vang lên:

- Ái chà, võ đức của Tuy Tông các ngươi kém cỏi thế sao? Hai cao thủ hàng đầu muốn giết một võ tu vừa mới đạt tới Ngũ Hải cảnh, vậy mà đến mức cần phải liên thủ?

Nghe thấy giọng nói của Ẩn Thập Nhất, Lý Duy Nhất thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng vận chuyển pháp lực cầm máu, chữa trị vết thương ngoài da, không cần phải trông cậy vào Hộ Đạo Thê nhưng thực ra chẳng hộ đạo được gì kia.

Dương Thanh Khê nhìn về hướng giọng nói truyền đến, chỉ thấy một bóng người đầu người đuôi rắn đi tới từ đầu kia con ngõ, dần ra khỏi bóng tối, lộ rõ hì nhdáng.

Nàng đã từng gặp trong trận đại chiến ở Trấn Táng Tiên, là một trong nhóm người bí ẩn kia, nghi ngờ là cao thủ Cửu Lê Ẩn Môn.

Nàng dùng ngữ điệu lạnh lùng hỏi:

- Sao vậy, chỉ có một mình ngươi tới?

Ẩn Thập Nhất cười nói:

- Đúng vậy! Ta vốn đang ngủ ở gần đây, ngươi biết đấy, rắn đều phải ngủ đông. Kết quả bị hắn gào một tiếng làm thức giấc, vội vàng mặc y phục chạy tới. Quần còn chưa kịp mặc, hết cách rồi, dáng người này của ta áo thì dễ mua, chứ quần khó kiếm.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thật sự chỉ có một mình ngươi?

Ẩn Thập Nhất không tiện nói quá nhiều:

- Có thể đánh Dương Thanh Khê, đúng là chỉ có một mình ta.

Lý Duy Nhất nhìn về phía bóng người màu xanh xinh đẹp trên mái hiên tầng ba:

- Dương đại tiểu thư, ngươi cảm thấy hôm nay còn giết được ta không?

Dương Thanh Khê nói:

- Hẳn là không khó!

Ẩn Thập Nhất thu lại nụ cười, vô cùng nghiêm túc nói:

- Ngươi mau đi đi, ta cản bọn họ lại.

Lý Duy Nhất nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào con ong trên vai Dương Thanh Khê. Nếu không giết con ong đó, cho dù hắn tạm thời chạy thoát, cũng là hậu họa khôn lường.

Hắn đương nhiên biết Ẩn Thập Nhất không phải là đối thủ của Dương Thanh Khê, nhưng cũng là tồn tại cấp bậc Diệt Đế, chênh lệch sẽ không quá lớn.

- Chi bằng đổi một chiến thuật khác! Ngươi giữ chân Dương Thanh Khê trước, đợi ta chém Dương Chi Dụng, rồi chúng ta hợp lực đánh nàng ấy.

Ngón tay Lý Duy Nhất mò về phía túi trùng đựng Phượng Sí Nga Hoàng, chuẩn bị khởi động một số thủ đoạn át chủ bài.

Ẩn Thập Nhất trợn mắt há hốc mồm, tưởng mình nghe nhầm. Ngươi có tu vi gì mà đòi chém Dương Chi Dụng? Cho dù là hắn, muốn giết Dương Chi Dụng cũng phải đợi sau ba mươi chiêu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters