Ẩn Thập Nhất đang định khuyên Lý Duy Nhất mau chóng rời đi, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ, sợ rằng hôm nay cả hai đều sẽ bỏ mạng tại đây.
Nhưng lại thấy Lý Duy Nhất đã ra tay tấn công trước một bước.
Dương Thanh Khê và Dương Chi Dụng tự nhiên rất vui khi thấy đối phương thể hiện khí khái liều mạng, ngược lại, nếu hai người kia một lòng muốn chạy trốn mới là chuyện khó giải quyết.
Dương Chi Dụng nói:
- Tới hay lắm.
Hắn không còn bất kỳ tâm lý xem nhẹ nào nữa.
Hai tay hắn cầm kích, tay trước nắm sát lưỡi kích nhất có thể để ứng phó với bất lợi của Pháp khí loại dài trong môi trường chật hẹp.
Pháp khí mênh mông tuôn ra từ khí hải, ngưng tụ thành một chiến pháp ý niệm cao bốn trượng, giống như người khổng lồ bằng ánh sáng, đồng hành cùng hắn.
- Vù vù!
Từ trong túi côn trùng, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng vỗ cánh bay ra.
Tốc độ của chúng còn nhanh hơn cả Lý Duy Nhất, vạch ra bảy luồng lưu quang sáng rực, trong khoảnh khắc đã bay đến trước mắt Dương Chi Dụng.
Dương Chi Dụng cảnh giác, đồng tử co lại.
Bảy con kỳ trùng do đối phương thả ra mang lại cho hắn cảm giác cực kỳ nguy hiểm, vội vàng lùi lại, ẩn thân vào bên trong chiến pháp ý niệm.
- Bùm bùm!
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng va chạm vào, đánh ra từng vòng gợn sóng khí kình ở các vị trí trên chiến pháp ý niệm cao bốn trượng.
Chiều dài cơ thể của bảy con nhỏ đã gần năm tấc, dưới ưu thế về tốc độ và phòng ngự, chiến lực tổng hợp đủ để thách thức võ tu Ngũ Hải cảnh ngũ trọng yếu nhất.
Điều này đã khá kinh khủng, bởi vì số lượng của chúng rất nhiều.
Dương Chi Dụng đã nhận ra sự ghê gớm của bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, dưới sự va chạm điên cuồng của chúng, bản thân hắn có cảm giác không chống đỡ nổi. Hắn lùi lại một bước, toàn lực thả pháp khí ra mới hóa giải được lực xung kích đó.
Nhưng hắn vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Theo hắn thấy, tuy những con kỳ trùng này có sức mạnh lớn, nhưng còn kém xa mình, hơn nữa trí tuệ rất thấp, mỗi con đều có thể bị giết trong chớp mắt.
- Vụt!
Chiến kích vung ra, kéo theo một mảng lớn khí kình, chuẩn xác đánh trúng hai con Phượng Sí Nga Hoàng.
Hai con trùng bị đánh bay ra ngoài, rơi xuống đất, đập thành hai hố sâu.
Nhắm chuẩn cơ hội, Lý Duy Nhất đang ở tư thế chờ sẵn liền nhảy vọt lên nhanh như chớp, cõng ba chiến pháp ý niệm sau lưng, một kiếm chém mạnh xuống.
Tiếng kiếm reo như rồng ngâm.
Ánh sáng vàng chiếu rọi tuyết bay đầy trời trông giống như lông ngỗng vàng kim.
Kiếm khí của chiêu Thái Ất Khai Hải này dài đến vài trượng, dễ dàng xé toạc pháp khí của Dương Chi Dụng. Nhưng không phải chém về phía Dương Chi Dụng, mà là chém về phía chiến pháp ý niệm của hắn.
Lúc này, Dương Chi Dụng vừa đánh bay hai con Phượng Sí Nga Hoàng, hoàn toàn không kịp vung kích chống đỡ. Hắn đành phải bỏ mặc chiến pháp ý niệm, chuyển tay đâm một kích từ dưới lên vào bụng Lý Duy Nhất.
Chiến pháp ý niệm vỡ nát cũng chẳng có gì to tát.
Chỉ cần một kích này có thể làm đối thủ bị thương, mình sẽ lãi to mà không lỗ.
Dương Thanh Khê nhìn rõ ràng hơn Dương Chi Dụng nhiều, đã nhận ra vấn đề nghiêm trọng.
Sát chiêu của Lý Duy Nhất hoàn toàn không phải là nhát kiếm này, mà là một khi chiến pháp ý niệm của Dương Chi Dụng vỡ nát, hắn sẽ hoàn toàn lộ ra trước sự tấn công bằng móng vuốt và cánh của những con kỳ trùng có tốc độ cực nhanh kia.
Đến lúc đó, mọi điều không thể có lẽ đều sẽ biến thành có thể.
Nàng muốn nhắc nhở nhưng đã không còn kịp.
- Ào ào!
Tiếng nước chảy tựa như sông lớn cuộn trào.
Thân ảnh yểu điệu của Dương Thanh Khê khẽ động, lao ra từ mái hiên tầng ba, dòng suối màu xanh dưới chân chảy trong hư không, ánh xanh bay lượn, thần dị vô cùng, lan tràn cực nhanh về phía chiến trường trong con hẻm.
Khi Dương Thanh Khê mới chào đời, có tiếng suối chảy vang lên trong phòng.
Cho nên trường hà ý niệm là một loại ý niệm tiên thiên.
Ẩn Thập Nhất hét lên:
- Dương đại tiểu thư, chúng ta chơi đùa trước đã!
Thấy kỳ trùng do Lý Duy Nhất nuôi lợi hại như vậy, trong lòng Ẩn Thập Nhất lấy lại tự tin, thả ra chiến pháp ý niệm cao năm trượng, va chạm với dòng suối trường hà màu xanh giữa không trung.
Sau khi lùi lại hai bước, đôi găng tay Hỏa Lân Long Trảo hắn đeo trên tay dưới sự vận chuyển của pháp khí đã hóa thành hai đám mây lửa đỏ rực.
Một trong chín loại võ học căn bản của Cửu Lê Tộc là Nộ Giao Cầm Long Trảo Pháp theo đó được thi triển ra. Đây là một loại võ học trong truyền thuyết, tu luyện đến cực hạn có thể nghịch cảnh phạt thượng.
Ở đầu bên kia, sau khi Lý Duy Nhất một kiếm chém nát chiến pháp ý niệm cao bốn trượng của Dương Chi Dụng, dù dốc toàn lực thi triển thân pháp né tránh, nhưng hắn vẫn bị chiến kích của đối phương đánh trúng dưới nách trái.
Thuần Tiên Thể tu luyện lục hải có chiến lực đáng sợ biết bao, dù chỉ bị chiến binh của Dương Chi Dụng chạm nhẹ một cái, dưới nách Lý Duy Nhất cũng chảy máu đầm đìa. May mắn Lý Duy Nhất tu thành kim cốt tiểu thành, nếu không xương sườn đã gãy hai cái.
Lý Duy Nhất rơi xuống đất, nửa người bên trái đau đến mức như mất cảm giác. Nhưng hắn không dám dừng lại tại chỗ, càng không dám lùi lại chữa thương, mà cắn chặt răng, lần nữa lao lên tấn công kịch liệt.
Dừng và lùi đều là đường chết.
Tiến lên mới có cơ hội rất lớn giết chết Dương Chi Dụng trong vài hiệp.
Dương Chi Dụng không ngờ Lý Duy Nhất dũng mãnh như vậy, điều khiến hắn bất ngờ hơn nữa là hai con kỳ trùng dạng bướm đêm bị hắn đập một kích lún xuống đất, lẽ ra chúng phải chết hẳn, vậy mà vẫn bay lượn được, thân thể như được đúc bằng tiên thiết, đánh mãi không hỏng.
Kỳ trùng bị đánh một cái là chết và kỳ trùng đánh một cái không chết, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!
Khi ứng phó với kiếm chiêu rợp trời của Lý Duy Nhất, cổ phải của Dương Chi Dụng đau nhói, bị móng vuốt của một con Phượng Sí Nga Hoàng xé một miếng thịt.
Ngay sau đó, mu bàn tay phải đang nắm chặt chiến kích bị màng cánh của một con Phượng Sí Nga Hoàng lướt qua, để lại một vết máu sâu hoắm.
Chiến kích suýt tuột khỏi tay hắn.
- Tiêu rồi!
Dương Chi Dụng thay đổi sắc mặt, nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Hắn vội vàng tung người nhảy về phía bức tường trắng bên phải con hẻm để tranh thủ cơ hội thở dốc, nhằm thả chiến pháp ý niệm ra lần nữa.
- Bùm! Bùm!
Hai con Phượng Sí Nga Hoàng, một trái một phải đâm vào lưng hắn, cảm giác như bị hai nắm đấm nặng nề giáng xuống.
Lại qua vài chiêu, vết thương trên người Dương Chi Dụng đã lên đến tám chỗ, đều nằm ở đầu, cổ, tay, những nơi Pháp khí chiến y không thể bảo vệ. Mặt hắn đầy máu, trong đó mắt trái còn bị rạch rách. Hắn đã choáng váng đầu óc, muốn trốn nhưng trốn không thoát, chỉ cảm thấy nguy hiểm rình rập khắp nơi.
- Keng!
Tiếng kiếm reo chói tai ập đến.
Lý Duy Nhất quyết định kết thúc trận chiến, một kiếm chém ngang, nhắm thẳng vào cổ Dương Chi Dụng.
Khi mắt phải của Dương Chi Dụng nhìn rõ luồng kiếm quang rực rỡ đó thì muốn né tránh hay chống đỡ đều đã không kịp, lập tức lòng nguội lạnh như tro tàn. Hắn thua tâm phục khẩu phục, trong lòng không oán không hận, chỉ có một ý nghĩ: Kẻ này chắc chắn sẽ nổi lên như sao chổi, thế không thể đỡ.