Ai đánh giỏi nhất (1)

Ngay khoảnh khắc luồng chỉ kình bắn ra, lấy đầu ngón tay Lý Duy Nhất làm trung tâm, xuất hiện một vòng sóng kình khí khuếch tán ra bốn phương.

- Ầm ầm!

Lục Văn Sinh cuối cùng cũng thả ra mười tám tòa Lôi Cức Trận, va chạm với luồng chỉ kình đang bay tới. Trong khoảnh khắc, dao động năng lượng phóng thẳng lên trời, thậm chí lôi điện bay ra khỏi lôi đài, lan tràn đến đường phố phía xa.

Đợi mọi thứ bình tĩnh lại.

Chỉ thấy Lý Duy Nhất quỳ một gối trên lôi đài, dùng bàn tay chống đất, thở dốc kịch liệt, trên người đen thui, vô cùng chật vật.

Ngược lại, Lục Văn Sinh aáo ẫnnhư mới, mười tám tòa Lôi Cức Trận đã đỡ được luồng sáng kia, vẫn bao bọc hắn ở trung tâm. Ai cao ai thấp, nhìn qua là biết, nhưng...

Giờ phút này, hắn đang đứng dưới lôi đài!

Là vừa rồi bị chấn động rơi xuống.

Lý Duy Nhất từ từ đứng dậy, nhìn xuống Lục Văn Sinh, cố tỏ ra thoải mái và cứng rắn:

- Mười chiêu, ngươi là người đầu tiên có thể giao thủ với ta mười chiêu, cũng là nhân vật đầu tiên ép ta dùng đến con át chủ bài mạnh nhất. Nhưng ngươi thua rồi!

Tề Vọng Thư và Tả Khâu Bạch Duyên cuối cùng cũng thở được, thở hồng hộc, sau đó gào lên:

- Lôi Tiêu Tông Lục Văn Sinh, thua mười chiêu!

- Xôn xao!

Các võ tu xem cuộc chiến đều sôi sục, cảm thấy quá mức khó tin.

Từ đầu đến cuối, Lục Văn Sinh đều chiếm thế thượng phong tuyệt đối, cấp độ pháp khí cao hơn, lôi pháp tinh diệu, thể chất mạnh hơn, nhưng vậy mà thua mười chiêu.

Không!

Không phải thua, hắn chỉ là bị đánh xuống lôi đài.

Đệ tử Lôi Tiêu Tông không chịu nhận thua, có người nói:

- Lục sư huynh không hề thua, mắt mọi người đều sáng như tuyết thấy rõ ai cao ai thấp.

Tả Khâu Bạch Duyên nói:

- Quy tắc là quy tắc, Lôi Tiêu Tông không chịu nhận thua à?

Tề Tiêu đương nhiên là muốn nhân cơ hội giúp Tả Khâu Môn Đình chèn ép Lôi Tiêu Tông, thản nhiên nói:

- Sau mười chiêu, Lý Duy Nhất đứng trên lôi đài, Lục Văn Sinh ở dưới lôi đài, thắng bại rõ ràng. Trước mắt bao người mà vẫn cố chối à?

- Tiểu Thư, hãy kiểm kê đi, xem Lục công tử thua Lý Duy Nhất bao nhiêu Dũng Tuyền Tệ. Nếu hắn không lấy ra được, hoặc không trả, mặt của Lôi Tiêu Tông coi như mất hết ở Nam Cảnh!

Lý Duy Nhất hét lớn:

- Xóa số lẻ cho Lục huynh đi!

Tề Vọng Thư nói:

- Vậy là hai mươi sáu vạn Dũng Tuyền Tệ.

Mười cân Tiên Nhưỡng trị giá trăm vạn Dũng Tuyền Tệ, với thân phận của Tả Khâu Đình cũng không thể trực tiếp quyết định, cần phải xin chỉ thị của gia chủ.

Từ đó có thể thấy, hai mươi sáu vạn Dũng Tuyền Tệ có sức nặng thế nào.

Sắc mặt các đệ tử Lôi Tiêu Tông đều biến đổi.

Trong đó có một tiểu sư muội mười sáu, mười bảy tuổi dung mạo xinh đẹp, nhìn Lục Văn Sinh sắc mặt lạnh lùng, nàng rất lo lắng nói:

- Lục sư huynh, ngươi không thua hắn. Tại hắn lợi dụng quy tắc mới đánh thắng ngươi. Hắn chính là một kẻ tiểu nhân!

Ánh mắt Lục Văn Sinh sắc bén, ngẩng đầu lên lần nữa:

- Ta muốn đánh lại một trận!

Tả Khâu Bạch Duyên cười nhạt:

- Lục Văn Sinh, ngươi đúng là không cần mặt mũi nữa rồi. Ngươi xem trạng thái hiện tại của Lý công tử còn có thể đánh nữa không?

Vừa rồi chiêu cuối cùng khiến Tề Tiêu nhìn ra Lý Duy Nhất vẫn còn giấu tài, nỗi lo trong lòng đã buông xuống:

- Là trọng tài, ta cần nhắc nhở Lục công tử. Ngươi phải đưa Dũng Tuyền Tệ trước đã rồi mới được thách đấu lại.

Tề Vọng Thư nói:

- Đúng vậy, đưa tiền trước.

Một đệ tử Lôi Tiêu Tông nói:

- Các ngươi hoàn toàn là ăn cướp, cố ý dụ người vào tròng, muốn lừa số tiền lớn.

Tả Khâu Bạch Duyên nói:

- Lý công tử nhân phẩm cao quý, yêu quý thanh danh, chỉ muốn lấy võ kết bạn, chưa từng mở sòng bạc. Năm trăm Dũng Tuyền Tệ cũng chỉ là tiền thách đấu, dù có thua cũng không ảnh hưởng đến toàn cục. Là Lục Văn Sinh khinh người quá đáng, cứ muốn nhân cơ hội sỉ nhục Tả Khâu Môn Đình, bây giờ thua lại quay ra trách chúng ta.

Hai bên nổ ra cuộc khẩu chiến, chỉ trích lẫn nhau, tranh cãi đỏ mặt tía tai.

Hai mươi sáu vạn Dũng Tuyền Tệ, Lục Văn Sinh tự nhiên là không lấy ra được. Hắn cảm thấy mất hết mặt mũi, lẳng lặng xoay người rời đi.

- Lục sư huynh!

Các đệ tử Lôi Tiêu Tông nhao nhao đuổi theo.

Tả Khâu Bạch Duyên không sợ đắc tội Lôi Tiêu Tông, ra sức chế giễu:

- Thiên Vạn Tông Môn, Thuần Tiên Thể cửu tuyền, chỉ có thế thôi sao?

Hắn muốn ép Lục Văn Sinh làm ra chuyện thất thố hơn nữa. Đáng tiếc, không được như nguyện.

Lý Duy Nhất rất có phong độ và khí lượng:

- Bạch Duyên huynh, đừng nói nữa, hãy khoan dung khi có thể.

Lục Văn Sinh đi đến đằng xa nghe thấy lời này thì hít sâu một hơi, sắp không nén nổi lôi điện sắp bùng nổ trong cơ thể.

Tề Vọng Thư hỏi:

- Không đuổi theo đòi tiền à, thật sự cứ thế tha cho hắn?

Tề Tiêu nói:

- Không vội, biết đâu ngày mai còn đến nữa!

Tả Khâu Bạch Duyên hỏi:

- Duy Nhất huynh, hôm nay dừng ở đây chứ?

Lý Duy Nhất nhìn thấy dưới lôi đài còn không ít võ tu đang nóng lòng muốn thử, bèn lắc đầu:

- Không! Một bãi nước bọt bằng một cái đinh, nói đánh hai canh giờ là nhất định đánh đủ hai canh giờ. Ta... chịu được!

Tả Khâu Bạch Duyên cầm lấy danh sách đã nộp tiền thách đấu:

- Người tiếp theo là Thiên Nha Lĩnh, Xích Hồ Cơ!

Một võ tu Yêu tộc có đầu cáo và đuôi cáo màu đỏ, bay vút lên lôi đài giống như một ảo ảnh. Nàng đã lột xác thành cơ thể con người, mặc váy nữ tử, hai cánh tay và bàn tay đã rụng hết lông cáo, trắng nõn thon thả.

Sau năm chiêu.

Xích Hồ Cơ kêu thảm một tiếng, bị Lý Duy Nhất một chỉ đánh trọng thương.

Lý Duy Nhất chắp tay sau lưng, bình phẩm:

- Không chịu nổi một kích! Khi chiến đấu, khí tức hỗn loạn, pháp khí trong cơ thể vận hành chẳng có quy tắc gì, tạo nghệ võ học của ngươi rối tinh rối mù. Trong Thiên Nha Lĩnh Ngũ Hải cảnh tứ trọng, ai đánh giỏi nhất?

Xích Hồ Cơ bị Lý Duy Nhất mắng đến mức ủ rũ, cảm thấy hắn nói cực kỳ có lý, yếu ớt đáp:

Lý Duy Nhất nói:

- Ngày mai gọi kẻ này đến đi, muốn đánh thì ta chọn kẻ mạnh nhất. Đưa cho nàng ấy năm mươi Dũng Tuyền Tệ, nếu ngày mai Mộc Viên Linh Thanh đến, đưa thêm cho nàng ấy năm mươi Dũng Tuyền Tệ nữa.

...

Đứng trên đảo trận pháp của Tiên Lâm vừa vặn có thể nhìn thấy ngã tư đường chật như nêm cối ở bên dưới.

Bên cạnh giao lộ, cái lôi đài mới dựng kia trông cực kỳ bắt mắt.

Trong một tòa lầu các bạch ngọc ở phía nam đảo bay.

Tả Khâu Đình biến hóa thành dáng vẻ Long Đình, ngồi ở vị trí chủ tọa trong phòng khách tối tăm. Trên bức tường ngọc bích sau lưng Tả Khâu Đình treo bản đồ hai mươi tám châu Lăng Tiêu.

Ngoài hai mươi tám châu, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực và Vong Giả U Cảnh cũng được phác họa một phần địa hình.

Đôi mắt Tả Khâu Đình sáng rực trong bóng tối, trần thuật lợi và hại:

- Trong Tiềm Long Đăng Hội lần này, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực mà Ấu Tôn đại diện và triều đình là hai thế lực mạnh nhất.

- Những Tẫn Linh kia thì không nói làm gì! Hai thế lực lớn ở Tây Cảnh các ngươi là Khuyển Nhung và Tước Nhung chắc chắn nghe lệnh hắn. Hiện nay, Quan Sơn, Dạ Thành, Tam Trần Cung ở Nam Cảnh cũng cấu kết với hắn làm chuyện xấu, Thiên Nha Lĩnh thì chờ treo giá cao.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters