Ai đánh giỏi nhất (2)

- Mục tiêu đầu tiên của Ấu Tôn, chắc chắn là Chu Môn. Chu Hoàn đã chết, người tiếp theo chính là ngươi.

- Chu Môn đánh không lại.

Chu Nhất Bạch ngồi phía đối diện, mặc một bộ áo giáp tỏa ra huyết khí, nhưng dung mạo cực kỳ tuấn tú, không có vẻ thô kệch của người quanh năm chinh chiến sa trường, ngược lại môi hồng răng trắng, da dẻ trắng nõn như ngọc.

Trong tay hắn mân mê hai viên ngọc châu một đen một trắng:

- Lực lượng của triều đình sẽ không thua Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực bao nhiêu, Cát Tiên Đồng chưa chắc đã yếu hơn Ấu Tôn. Mục tiêu đầu tiên của triều đình chắc chắn là Tả Khâu Môn Đình, Tả Khâu Môn Đình cũng đánh không lại.

Tả Khâu Đình nói:

- Cho nên, hai nhà chúng ta phải bí mật kết minh, mới có đường ra trong Tiềm Long Đăng Hội.

Chu Nhất Bạch nhếch mép:

- Tả Khâu Môn Đình là chủ nhà, ta không tin các ngươi không nắm chắc phần thắng mà dám tổ chức Tiềm Long Đăng Hội. Tả Khâu Đình, muốn hợp tác thì ngươi phải đưa ra thành ý, ta muốn biết con át chủ bài của Tả Khâu Môn Đình các ngươi.

Tả Khâu Đình nhìn bản đồ trên tường, trầm tư một lát:

- Ngươi phải hiểu một chuyện! Chu Môn các ngươi không có sự lựa chọn nào khác, ngoài việc hợp tác với Tả Khâu Môn Đình thì không còn đường sống.

Ánh mắt Chu Nhất Bạch trở nên sắc bén:

- Ăn nói giật gân.

Tả Khâu Đình nói:

- Đối mặt với kẻ địch cấp bậc như Ấu Tôn, có tư cách ngồi vào bàn chỉ có Tả Khâu Môn Đình ở Nam Cảnh, Tuyết Kiếm Đường Đình ở Bắc Cảnh, Long Môn và Lôi Tiêu Tông ở Đông Cảnh, cuối cùng là triều đình thù địch với tất cả nghĩa quân.

- Xếp dưới Ấu Tôn và triều đình, không nghi ngờ gì nữa, Tuyết Kiếm Đường Đình chiếm giữ năm châu Bắc Cảnh là mạnh nhất. Tiếp theo chính là Tả Khâu Môn Đình được Cửu Lê Tộc chống lưng.

- Chu Môn, Long Môn, Lôi Tiêu Tông, ba thế lực lớn tranh vị trí thứ năm.

- Chu Môn liên thủ với Lôi Tiêu Tông, tối đa chỉ có thể tự bảo vệ mình. Còn về Long Môn... nói đến thật nực cười, cục diện tốt đẹp của Chu Môn đều bị bọn họ hủy hoại.

- Tuyết Kiếm Đường Đình có thực lực cường đại, nhưng bọn họ không cần Chu Môn, Chu Môn chủ động đi kết minh, liệu có thể giành được địa vị bình đẳng, sống chết có nhau không? Chỉ có đường bị lợi dụng.

- Bọn họ tọa sơn quan hổ đấu mới là lựa chọn tốt nhất.

Chu Nhất Bạch rơi vào trầm mặc, trong phòng khách, chỉ có tiếng ngọc châu đen trắng trong tay hắn xoay chuyển.

Hồi lâu sau, hắn không nói một lời, đứng dậy rời đi.

Cửa mở ra.

Trong phòng khách trở nên sáng sủa trở lại.

Sự tối tăm trước đó đều là do Tả Khâu Đình hút hết ánh sáng trong không gian đi.

Truyền Thừa Giả thứ hai của Tả Khâu Môn Đình là Tả Khâu Lam Thành, sau khi tiễn Chu Nhất Bạch thì rảo bước đi vào:

- Đàm phán thế nào rồi?

Tả Khâu Đình đứng bên tường, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bản đồ:

- Không phải Chu Nhất Bạch, chỉ là một kẻ thế thân. Nhưng kẻ thế thân này rất mạnh, có tu vi thực lực gần bằng Truyền Thừa Giả.

Tả Khâu Lam Thành lộ vẻ không vui, hừ lạnh:

- Chu Nhất Bạch là vì cẩn thận, hay không có chút thành ý?

Tả Khâu Đình đáp:

- Người được mài giũa trên chiến trường, chắc chắn phải hết sức cẩn thận, cũng có thể hiểu được. Đối mặt với nhân vật nguy hiểm như Ấu Tôn, áp lực của hắn hẳn là không nhỏ.

Tả Khâu Lam Thành nói:

- Đúng rồi, Lục Văn Sinh cũng thua, vừa đúng mười chiêu.

Tả Khâu Đình không hề bất ngờ, rời mắt khỏi bản đồ, đi ra ngoài, cười nói:

- Lục Văn Sinh tuyệt đối sẽ không nhận thua, hắn không thách đấu trận thứ hai sao?

- Hắn cũng muốn lắm chứ.

Tả Khâu Lam Thành lập tức kể lại chuyện cá cược.

Tả Khâu Đình trợn mắt há hốc mồm. Vốn tưởng sau này Lý Duy Nhất mới kiếm được món tiền lớn, không ngờ ngày đầu tiên hắn đã kiếm được nhiều như vậy. Tả Khâu Đình đã có thể dự đoán, về sau sẽ là cảnh tượng như thế nào.

Ngay cả Tả Khâu Lam Thành cũng hâm mộ đến mức đỏ mắt:

- Chúng ta hái một cây tinh dược ngàn năm đều phải mạo hiểm cực lớn. Còn hắn nhẹ nhàng đã kiếm được số tiền bằng hai, ba cây tinh dược ngàn năm... Có điều, muốn đòi nợ e là không dễ, Lục Văn Sinh không trả nổi.

Đôi mắt Tả Khâu Đình chứa ý cười, đứng bên lan can nhìn xuống con đường bên dưới mây mù:

- Thiếu nợ trả tiền là lẽ tất nhiên. Món tiền này không quỵt được đâu, xem ra ta có thể đi theo kiếm một món lớn...

...

Tề Vọng Thư hô to:

- Nam Cảnh Thục Châu Tiết Không Đồng, thua bốn chiêu!

Lý Duy Nhất sau một hồi bình phẩm võ đạo với người thua, hỏi:

- Trong Thục Châu Ngũ Hải cảnh tứ trọng, ai đánh giỏi nhất? Ngày mai hãy gọi hắn đến đây, ngươi có thể được một trăm Dũng Tuyền Tệ.

...

- Bắc Cảnh Tân Châu, Trúc Khinh Nhan, thua bảy chiêu.

Giọng Lý Duy Nhất vang lên ngay sau đó:

- Trúc Khinh Nhan, gọi hết những Ngũ Hải cảnh tứ trọng mạnh nhất của bảy châu Bắc Cảnh đến đây, ta muốn lấy võ kết bạn với bọn họ.

Trúc Khinh Nhan thấy Lý Duy Nhất nhìn qua thì chật vật yếu ớt, thực ra rất sung sức, tạo nghệ võ học sâu không lường được, đã hiểu trước đó hắn luôn diễn kịch, trong lòng vừa oán vừa hận:

- Lý công tử, ngươi quả thực không phải người thường, Trúc Khinh Nhan ta nhận thua. Nhưng bảy châu Bắc Cảnh có cao thủ nhiều như mây, tự nhiên sẽ có người địch lại ngươi.

- Thế thì tốt quá, ta chỉ sợ Bắc Cảnh không có người.

Lý Duy Nhất thực sự không diễn nữa, khí tràng trác tuyệt, giống như một vị Võ Đạo Thánh Nhân, ánh mắt sắc bén quét nhìn tất cả người xem cuộc chiến có mặt:

- Hôm nay kết thúc tại đây, thực sự đánh chưa đã tay, chỉ có Lục Văn Sinh là khá hơn chút. Ngày mai! Mọi người ngày mai lại đến, long phượng tứ trọng của hai mươi tám châu, ngày mai ta sẽ cân hết.

Quá ngông cuồng, nhưng hắn quả thực sở hữu chiến lực mạnh mẽ, mấy chục trận chưa từng thua, có thể gọi là truyền kỳ một cảnh.

Lý công tử, tiền thách đấu, mười chiêu đánh bại mọi kẻ địch trong thiên hạ, Lục Văn Sinh nợ tiền cược khổng lồ, cân hết long phượng của hai mươi tám châu... các chủ đề nhanh chóng lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm.

Bốn ngày sau.

Phía đông thành, Lôi Trì Trai.

Tòa trai đường cổ hoang phế trăm năm này chiếm diện tích mấy chục mẫu, được xây dựng trên một ngọn đồi thấp trồng đầy tùng bách trong thành, tuy đã rách nát, nhưng tầm nhìn rộng thoáng. Sau khi Lục Thương Sinh tới châu thành Khâu Châu, đã bỏ số tiền lớn mua lại nơi này.

Hắn dùng nước lôi hải đổ đầy ba mẫu ao trong trai đường.

Lại lấy lôi trì làm trung tâm, bố trí ra một tòa trận tháp chín tầng, làm nơi ở lại cho các võ tu trẻ tuổi của Lôi Tiêu Tông tại phía đông thành.

Thế lực các phương đều giao toàn quyền mọi việc của Tiềm Long Đăng Hội cho thủ lĩnh thế hệ trẻ phụ trách, bố trí thế nào, kết minh với ai, bọn họ đều không nhúng tay vào.

Độ Ách Quan đang tìm kiếm Tiềm Long phò tá thiên hạ.

Những nhân vật thế hệ trước của các thế lực, ai mà chẳng muốn nhìn xem thiên kiêu trẻ tuổi do phe mình bồi dưỡng rốt cuộc có phẩm chất thế nào?

Là kỳ tài ngàn năm mới xuất hiện của Lôi Tiêu Tông, Lục Thương Sinh hiểu sâu sắc một đạo lý. Làm bất cứ chuyện gì cũng phải nghĩ sẵn đường lui, trước khi tiến thủ phải có lực tự bảo vệ, có chuẩn đầy đủ bị mới mưu cầu đại sự, mới có thể đứng ở thế bất bại.

Lôi Trì Trai chính là nơi tự bảo vệ mà hắn xây dựng để nghênh đón Tiềm Long Đăng Hội.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters