Cùng Tiên ngồi chung xe (2)

Những người không vội như bọn họ ngược lại là số ít.

Ẩn Quân tìm Lý Duy Nhất:

- Còn hai canh giờ nữa là đến giờ Tý năm khắc, đánh chuông năm mới, bây giờ hối hận vẫn còn kịp. Tiếng chuông vừa vang, bản quân sẽ không còn cách nào hộ tống ngươi ra khỏi thành nữa.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Ta không tham gia vào cuộc thương nghị của mấy người kia là vì ta biết bọn họ đại diện cho Cửu Lê Ẩn Môn và Cửu Lê Tộc. Trên người họ mang trách nhiệm nặng nề, phải chiến đấu vì Cửu Lê Tộc, tất nhiên thân bất do kỷ, nguy hiểm vô cùng. Nhưng ta thì khác, ta chỉ đi hóng chuyện, sẽ không tham gia vào cuộc tranh đoạt Tiềm Long, hẳn là không nguy hiểm đến thế.

Ẩn Quân lắc đầu than thở:

- Ngươi đấy... tốt nhất là nói thật, đi rèn luyện một chút cũng tốt. Võ tu trẻ tuổi thế hệ các ngươi có thể gọi là thế hệ hoàng kim ngàn năm có một, nhân vật có thể lọt vào mười hạng đầu, ở thời đại khác tuyệt đối là thứ nhất, thứ hai.

- Mười năm loạn thế, mài giũa ra vô số Ấu Long.

- Ngươi cứ coi như đi mở mang tầm mắt, xem thử các cao thủ trẻ tuổi trong thiên hạ hiện nay đều là những nhân vật kinh diễm thế nào. Ngắn thì năm năm, nhiều nhất mười năm, rất nhiều người trong số này sẽ nghịch thế trở thành cự đầu Trường Sinh cảnh, Ấu Long hóa Chân Long.

- Ngươi cũng đừng quá áp lực, càng đừng làm chuyện mạo hiểm. Ẩn Cửu và Ẩn Thập Nhất nói rồi, bọn họ sẽ giúp ngươi đoạt lấy Long Chủng và Trường Sinh Đan, trả nợ ân tình chiến pháp ý niệm Cửu Lê Thần. Cho nên, tốc độ tu luyện của ngươi sẽ không tụt hậu so với bọn họ.

Không có Trường Sinh Đan, muốn đúc trường sinh trong một giáp là việc khó như lên trời.

Trong một giáp trước chỉ có Tả Khâu Lệnh làm được.

Nhưng dưới sự trợ giúp của Long Chủng và Trường Sinh Đan, những nhân kiệt đứng đầu có cơ hội vài năm đúc trường sinh.

Đây là cám dỗ lớn cỡ nào?

Chính vì lo lắng Lý Duy Nhất không kiềm chế được bản thân, đi nhòm ngó những thứ mà cảnh giới tu vi hiện tại của hắn không nên chạm vào, Ẩn Quân mới báo cho hắn biết điều này.

Có người đi liều mạng thay hắn.

Ẩn Quân dặn dò nhiều lần:

- Chính ngươi đã nói rồi, Biết đủ sẽ không bị nhục, biết dừng đúng lúc sẽ không gặp nguy hiểm.

...

Dưới màn đêm.

Lý Duy Nhất mặc Dạ Hành Y màu đen đi ra khỏi Chuyết Viên, hắn bước dọc theo đại lộ Càn Khôn đủ cho mười ngựa đi song song, đi về phía Huyền Thiên Thạch Bích dưới chân Đào Lý Sơn ở trung tâm châu thành.

Hắn đi lấy thiệp mời!

Nội thành của châu thành Khâu Châu phân chia khu vực thành thế trận bát quái, đường phố cũng được đặt tên theo quẻ.

Trên Càn dưới Khôn, con phố này chạy theo hướng nam bắc.

Đêm đã khuya, người đi đường trên phố dần thưa thớt, chỉ có dưới chân tòa Tổ Sơn cổ xưa hùng vĩ thần bí ở trung tâm thành kia truyền đến tiếng huyên náo sôi sục, cách xa mười mấy dặm cũng có thể loáng thoáng nghe thấy.

Anh kiệt trẻ tuổi của hai mươi tám châu đã sớm tụ tập đến đó.

- Cộc cộc!

Phía sau, tiếng móng ngựa vang lên trên con phố trống trải rộng lớn, kèm theo tiếng bánh xe kim loại chuyển động.

Lúc đầu, Lý Duy Nhất không để ý. Đêm nay có nhiều võ tu đánh xe đi tới Huyền Thiên Thạch Bích. Nhưng tiếng móng ngựa càng lúc càng gần, di chuyển tới bên phải đường, ép về phía hắn.

Lý Duy Nhất dừng bước, lập tức cảnh giác điều động pháp lực.

Kéo xe là một con dị thú Ngân Giác Lộc, thân hình to lớn, trên đầu lấp lánh ánh bạc, rất thông thường ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Xe dừng lại bên cạnh hắn.

Trong xe truyền ra một giọng nữ quen thuộc và êm tai:

- Lên xe.

Lý Duy Nhất vô cùng kinh ngạc, hắn do dự giây lát rồi leo lên xe.

Lập tức, một mùi thơm say lòng người bay tới. Trong thùng xe rộng rãi, trang trí xa hoa, hình thành tương phản mãnh liệt với sự đơn giản từ bên ngoài.

Một ngọn Pháp khí Cốt Đăng khảm trên vách thùng xe bên phải, tỏa ra ánh sáng xanh lam rực rỡ.

Khương Ninh đeo khăn che mặt màu trắng, ngồi ngay ngắn tận cùng bên trong thùng xe, bàn tay ngọc giấu trong tay áo.

Giao sa che mắt đã bị tháo xuống, lộ ra đôi mắt đẹp tuyệt trần, dường như còn sáng hơn cả Cốt Đăng.

Bất kỳ ai đối diện với đôi mắt đẹp đến mức nghẹt thở này đều rất khó dời tầm mắt, chỉ muốn vĩnh viễn chìm vào đó, tìm kiếm bí mật trong nội tâm chủ nhân đôi mắt, tìm tòi tình cảm và suy tư bản chất nhất của nàng.

Lý Duy Nhất là một người biết kiểm soát mình, vì không muốn sa vào vực sâu tình cảm ẩn giấu trong đôi mắt nàng, hắn nhanh chóng dời ánh mắt, nhìn về phía Trang Nguyệt ngồi ở vị trí bên phải.

Hắn cười nói:

- Hay cho một đôi yêu nhãn màu đỏ, còn đẹp hơn cả mắt cũ, nhưng không hợp với khí chất của ngươi.

Trang Nguyệt vốn đang ngồi nghiêm chỉnh, bị hắn khen khiến nàng trở nên mất tự nhiên, trên mặt nổi lên ráng chiều.

Lão giả đánh xe mặc áo đen, nhẹ vung roi.

Xe dị thú tiếp tục tiến lên với tốc độ rất chậm.

Lý Duy Nhất ngồi xuống đối diện Trang Nguyệt:

- Nếu ta nhớ không nhầm, Vũ Tiên Tử từng nói Loan Đài Thiên Sứ không thể ở chung phòng với nam tử? Bây giờ chúng ta có tính là ở chung một phòng không?

Trang Nguyệt đính chính:

- Là không thể đơn độc ở chung một phòng.

Lý Duy Nhất nói:

- Hai người không nói như vậy lúc gặp lần đầu, ta còn chẳng có tư cách nhìn thấy chân thân Thiên Sứ.

Khương Ninh lẳng lặng nhìn hắn:

- Cách thức gặp mặt như bây giờ của chúng ta thật ra cũng không hợp quy củ, nếu thật sự có người tấu lên sẽ là một chuyện phiền toái không nhỏ. Nhưng sau khi suy đi tính lại, ta cảm thấy nên gặp ngươi một lần trước Tiềm Long Đăng Hội. Lý Duy Nhất, rốt cuộc phải làm thế nào thì ngươi mới chịu từ bỏ tham gia Tiềm Long Đăng Hội? Ta hy vọng ngươi lập tức rời khỏi châu thành Khâu Châu.

Lý Duy Nhất đón lấy đôi mắt tiên gần trong gang tấc kia, có thể nhìn thấy rõ ràng từng sợi lông mi cong vút và cảm xúc phức tạp trong ánh mắt.

Lý Duy Nhất thầm giật mình, dời mắt nhìn về phía Cốt Đăng trên vách xe.

Khương Ninh và Ẩn Quân nhiều lần khuyên can đã chứng minh rõ ràng, sự hung hiểm của Tiềm Long Đăng Hội này vượt xa tưởng tượng, mọi người đều ngửi thấy mùi máu tanh. Và có cảm giác bất lực chỉ có thể trôi theo dòng nước đối với thế cục này.

Lý Duy Nhất nói:

- Vũ Tiên Tử phải hiểu một chuyện, ta là chủ nợ của ngươi, ngươi nợ ta một đống tiền chưa trả, còn nợ cả nhân tình. Cho dù là ra lệnh làm việc, thì cũng nên là ta ra lệnh cho ngươi làm việc, chứ không phải ngươi...

Khương Ninh nói:

- Ta không ra lệnh cho ngươi làm việc, ta chỉ muốn biết một đáp án, sau đó cố gắng hết sức giúp ngươi thoát khỏi mối nguy hiểm này, trả nhân tình cho ngươi. Lý Duy Nhất, tại sao ngươi cố chấp quá vậy?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters