Nhị cung chủ tới rồi (1)

Trang Nguyệt nói:

- Đúng vậy! Bảo hắn đừng tới châu thành Khâu Châu, cứ khăng khăng đòi tới. Tiềm Long Đăng Hội còn chưa chính thức bắt đầu, mà hắn đã hai lần suýt chết ở Binh Tổ Trạch.

Lý Duy Nhất cười hỏi:

- Ngươi quan tâm đến an nguy của ta thế à, ta hai lần gặp nguy hiểm ngươi đều biết?

Trang Nguyệt quay mặt sang một bên, không muốn để ý tới hắn.

Lý Duy Nhất thở dài một tiếng, giải thích:

- Không liên quan đến Tiềm Long Đăng Hội, ta trời sinh mệnh hỏa, gặp thủy ắt có tai ương. Nhưng qua giờ Tý đêm nay, bước vào năm mới, có lẽ vận thế sẽ thay đổi.

Lời này tự nhiên là nói hươu nói vượn!

Nhưng từ khảo sát khoa học ở Bắc Băng Dương, đến mấy lần gặp nguy hiểm ở Tuy Hà, rồi tới hai lần chín chết một sống ở Binh Tổ Trạch mà Trang Nguyệt nói, Lý Duy Nhất thật sự có chút hoài nghi, có lẽ hắn thật sự bị nước khắc chế.

Hắn thậm chí cảm thấy, sau này gặp người trong tên có chữ thủy, như là Dương Thanh Khê, thì phải đề phòng nhiều hơn.

Trang Nguyệt bị hắn chọc cười, không ngừng cười khúc khích.

Khương Ninh rất bất lực, nàng nảy ra ý nghĩ dùng thủ đoạn cực đoan.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ta lấy làm lạ là tại sao Vũ Tiên Tử biết ta sẽ đi từ con phố này đến Huyền Thiên Thạch Bích vào giờ này, để mà chính xác chặn ta tại đây?

Khương Ninh đáp:

- Trong Cửu Lê Ẩn Môn các ngươi có người của ta.

Đối với Khương Ninh, thân phận Ẩn Nhân trong Cửu Lê Ẩn Môn của Ẩn Thập Tam không khó đoán.

Có thể nói là một quân bài ngửa.

Bên ngoài xe, lão giả điều khiển xe kia phát ra giọng nói trẻ tuổi:

- Thiên Sứ không được hại ta nhé! Ta trung thành với Cửu Lê Ẩn Môn trước, thứ hai mới là hiệu mệnh cho triều đình.

Lão giả tự nhiên là do Ẩn Thập Tam dịch dung.

Khương Ninh đột nhiên nói:

- Nhị cung chủ tới châu thành Khâu Châu rồi.

- Cái gì?

Lý Duy Nhất kinh hãi.

Nhị cung chủ của Lăng Tiêu Cung được xưng là người đứng thứ hai thiên hạ, tồn tại chỉ đứng sau Ngọc Dao Tử.

Nhị cung chủ hiện nay chẳng khác gì người đứng đầu thiên hạ. Dù sao, Ngọc Dao Tử đã lâu không công khai lộ diện, công việc lớn nhỏ của triều đình hầu như đều do Nhị cung chủ quyết định.

Khương Ninh nói:

- Những gì nên nói thì ta đã nói rồi! Ngay cả những gì không nên nói, ta cũng nói ra! Lý Duy Nhất, ta cho ngươi hai con đường.

- Thứ nhất, ở trong xe này, chỉ cần ta ra tay là ngươi chạy không thoát. Ta sẽ phong ấn ngươi, để Ẩn Thập Tam lập tức đưa ngươi rời thành, về Lê Châu hay đi Phủ Châu đều được, chung quy vẫn an toàn hơn châu thành Khâu Châu sắp tới.

Lý Duy Nhất thấy nàng không giống như đang nói đùa, lập tức đề phòng, pháp khí trong cơ thể không ngừng vận chuyển:

- Ta chọn con đường thứ hai!

Khương Ninh dùng giọng điệu nghiêm túc hơn:

- Con đường thứ hai! Chiếc xe này sẽ đi thẳng đến dưới Huyền Thiên Thạch Bích, nơi đó tụ tập võ tu trong thiên hạ, cũng có vô số nhân vật thế hệ trước đang nhìn chằm chằm. Đến lúc đó, ngươi cùng ta bước xuống xe, ngươi đoán người trong thiên hạ sẽ nhìn nhận thế nào?

Lý Duy Nhất đau đầu như búa bổ:

- Cùng Vũ Tiên Tử đi chung một xe, chắc chắn sẽ trở thành cái gai trong mắt cái đinh trong thịt của vô số võ tu, ở thời điểm Tiềm Long Đăng Hội này, ta e rằng sẽ chết rất thảm. Ngươi vì ép ta vào khuôn khổ mà không tiếc lấy thân vào cuộc... Hầy, cần gì phải giết địch một ngàn còn mình tự tổn hại tám trăm? Chúng ta có thù oán gì chứ?

Khương Ninh đã suy tính rõ ràng mọi thứ:

- Chưa chắc tự tổn hại tám trăm! Ngươi có thể gia nhập triều đình, Nhị cung chủ xưa nay vẫn luôn thưởng thức thiên tài tuyệt đỉnh.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Không có con đường thứ ba à?

Khương Ninh đáp:

- Không có.

Trang Nguyệt nói:

- Ngươi không biết điều gì hết! Tiểu thư nhà ta làm vậy là muốn giúp ngươi, đang cứu ngươi đấy.

Lý Duy Nhất chắp tay, uể oải nói:

- Ta cảm tạ ý tốt của Vũ Tiên Tử, đã hao tâm tổn huyết chỉ vì để cưỡng ép trả nhân tình.

Lông mày Khương Ninh hơi nhíu lại, nhưng lập tức giãn ra, thản nhiên nói:

- Ngươi còn một khắc để suy nghĩ! Một khắc nữa sẽ đến rất gần Huyền Thiên Thạch Bích. Hễ người trên đường đông lên, chúng ta đều không còn lựa chọn nào nữa.

Lý Duy Nhất đương nhiên là không muốn rời đi, càng không muốn bị Khương Ninh ép buộc gia nhập triều đình.

Trong triều đình hầu như toàn là hoạn quan, lại có quy định biến thái Loan Đài Thiên Sứ không được ở chung phòng với nam tử, có thể thấy tuyệt đối không phải nơi tốt đẹp gì.

Quan trọng hơn là, triều đình quả thật đã tứ bề thọ địch, ai biết còn có thể chống đỡ bao lâu...

Nghĩ đến đây, linh quang lóe lên trong đầu Lý Duy Nhất, nháy mắt làm rõ mọi thứ.

Hắn thả lỏng người, cười nói:

- Hình như ta hiểu ra rồi!

Khương Ninh hoang mang:

- Hiểu cái gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Tiềm Long Đăng Hội sắp diễn ra, ngươi mạo hiểm lớn như vậy tới gặp ta, có thể thấy là có lý do bắt buộc phải gặp ta. Đêm nay không gặp, có lẽ chờ ngày mai thì mọi thứ đã quá muộn?

Khương Ninh nói:

- Nói tiếp đi.

Lý Duy Nhất nói:

- Thiên hạ đều biết, Độ Ách Quan tổ chức Tiềm Long Đăng Hội ở châu thành Khâu Châu là để tạo thanh thế cho Tả Khâu Môn Đình. Võ tu thế hệ trẻ của triều đình rầm rộ kéo đến, không phải để cổ vũ cho Tả Khâu Môn Đình, mà là đến để đánh sập nó.

Thấy Khương Ninh không lập tức phản bác, Lý Duy Nhất biết mình đoán đúng rồi, hắn cảm giác da đầu tê dại, mồ hôi lạnh ướt lưng.

Hắn rốt cuộc hiểu được hàm lượng vàng trong câu Nhị cung chủ tới rồi của Khương Ninh vừa nãy. Nó đại biểu cho việc triều đình căn bản không sợ Tả Khâu Môn Đình trở mặt, thế hệ trẻ của triều đình có thể buông tay mà làm.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Là lệnh của Nhị cung chủ? Hay là sách lược của Cát Tiên Đồng?

Khương Ninh không đáp, than khẽ:

- Bây giờ ngươi thật sự chỉ có hai con đường để chọn thôi! Ta chọn giúp ngươi một con đường nhé?

Lý Duy Nhất từ chối:

- Không, ta có con đường thứ ba. Đêm nay nếu thế hệ trẻ của triều đình chọn huyết tẩy Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc, chắc chắn là sai lầm lớn. Tất cả võ tu trẻ của triều đình các ngươi tham gia Tiềm Long Đăng Hội đều sẽ vạn kiếp bất phục.

Từng chữ dõng dạc như búa nện vào đầu Khương Ninh.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters