Tư duy của cường giả (1)

Huyền Thiên Thạch Bích là một vách núi dốc đứng dưới chân Đào Lý Sơn, bằng phẳng như gương, chất đá tựa ngọc, cao tới trăm trượng.

Tổ tiên Tả Khâu dùng kiếm viết hai chữ Huyền Thiên mà có tên này.

Vách đá này nằm ở phía đông thành. Bên dưới xây quảng trường diễn võ, dựng bảy mươi hai cột đá Bàn Long, là nơi tổ chức đại điển cho những sự kiện quan trọng của Tả Khâu Môn Đình, khí thế hùng vĩ.

Quảng trường đủ cho vạn người xếp hàng tụ tập, lúc này sớm đã đông nghẹt không kẽ hở.

Bảy ngọn Linh Đăng to như cái kiệu lơ lửng giữa không trung, chiếu sáng quảng trường và đường phố bốn phía như ban ngày.

Lý Duy Nhất căn bản không chen vào được.

Trên con phố cách quảng trường Huyền Thiên còn hơn trăm trượng, Tả Khâu Bạch Duyên lách mình đi ra, mỉm cười với hắn:

- Duy Nhất huynh, Truyền Thừa Giả thứ nhất đợi ngươi đã lâu!

Dưới sự dẫn đường của Tả Khâu Bạch Duyên, hai người đi về phía một tòa thạch tháp mười lăm tầng kiểu mái hiên dày đặc nằm ở góc đông nam quảng trường Huyền Thiên. Dưới tháp có đám đông võ tu Ngũ Hải cảnh của Tả Khâu Môn Đình trấn giữ, có Đại Niệm Sư hộ trận.

- Là Lý công tử đến rồi!

- Hắn chính là Lý công tử, nghe nói là hảo bằng hữu của Truyền Thừa Giả thứ nhất, kỳ tài tuyệt đỉnh năm chiêu đánh bại tất cả cao thủ cùng cảnh giới.

...

Võ tu của Tả Khâu Môn Đình nhìn sang bằng ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ.

Khi Lý Duy Nhất nhìn bọn họ, mọi người đều đồng loạt mỉm cười chắp tay hành lễ, có sự tôn trọng và sùng kính rất lớn đối với ngôi sao mới tương lai Ngũ Hải cảnh tứ trọng này.

- Duy Nhất huynh thật đúng là một trận chiến thành danh, thiên hạ đều biết.

Tả Khâu Bạch Duyên dẫn hắn đi vào trong tháp, lên cầu thang.

Lý Duy Nhất nói:

- Đừng nhắc nữa, một võ đài lấy võ kết bạn bị biến thành trò cười. Tiền vất vả kiếm được bị người ta hốt hết sạch, làm không công cho kẻ khác.

Sắc mặt Tả Khâu Bạch Duyên khó coi, hừ mạnh:

- Đừng để ta tra ra tặc nữ kia là ai.

Lý Duy Nhất đã dặn dò, cho nên Tề Tiêu không tiết lộ ra ngoài tin tức năm rương Dũng Tuyền Tệ có thể là bị Tuy Tông cướp. Của cải đã mất, đương nhiên phải đích thân lấy lại mới coi như tìm lại thể diện.

Nếu để Truyền Thừa Giả của Tả Khâu Môn Đình ra tay, lấy lại được của cải cũng chưa chắc còn mang họ Lý.

Trong quá trình lên tháp, họ thỉnh thoảng gặp được võ tu trẻ tuổi của Tả Khâu Môn Đình, phần lớn đều có thể gọi tên Lý Duy Nhất. Trong đó có Tả Khâu Lam Lam và Tả Khâu Bạch Minh, nhưng hai người không biết hắn chính là Tư Mã Đàm trong Tam Thập Tam Lý Sơn, gật đầu chào rồi đi qua.

Tầng cao nhất của thạch tháp thắp bốn ngọn Cốt Đăng, đặt ở hành lang bốn phương đông tây nam bắc.

Bốn hướng tháp thất mở rộng cửa, khi đi qua có thể nhìn thấy từng bóng người trác tuyệt ngồi trên ghế, khí tức hoặc mạnh như rồng hổ, hoặc nhỏ bé không thể nhận ra, đều là cao thủ tầng lớp đỉnh phong thế hệ trẻ của phe phái Tả Khâu Môn Đình.

Tả Khâu Môn Đình kiểm soát hai châu rưỡi trong Nam Cảnh, nhưng thật sự thế lực đã chạm đến các phương diện của vùng đất bảy châu, rất nhiều Bách Vạn Thế Tộc và tông phái đều nghe lệnh bọn họ.

Các thế lực lớn khác không thể nào điều động toàn bộ cao thủ trẻ tuổi dưới ba mươi tuổi đến châu thành Khâu Châu tham gia Tiềm Long Đăng Hội. họ không có thời gian đó, cũng không có điều kiện làm, càng sợ toàn quân bị diệt.

Nhưng Tả Khâu Môn Đình làm được, cũng không có những lo lắng đó.

Chính vì vậy, ai cũng biết Tiềm Long Đăng Hội là sân nhà của Tả Khâu Môn Đình, nó tự nhiên cũng trở thành mục tiêu công kích.

Giờ phút này, một nửa cao thủ đỉnh phong nhất thuộc phe Tả Khâu Môn Đình tụ tập ở tháp thất phía tây, từ nơi này có thể nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng của quảng trường Huyền Thiên.

Ba vị Truyền Thừa Giả của Tả Khâu Đình là Tả Khâu Lam Thành, Tả Khâu Thanh Nhân tự nhiên ngồi ở ghế chủ nhà, đang thì thầm thương nghị gì đó.

Thấy Lý Duy Nhất đến, Tề Tiêu đón ra trước tiên, dùng pháp khí truyền âm:

- Sao giờ mới tới, đợi ngươi cả đêm rồi! Người Cửu Lê Tộc các ngươi sao ai cũng bình tĩnh thế, Thương Lê và Lê Cửu Phủ đều chưa tới.

- Ăn cơm tất niên xong mới đến.

Lý Duy Nhất cũng dùng pháp khí truyền âm, không muốn quấy nhiễu sự yên tĩnh nơi này.

Tề Tiêu ngẩn ra, rồi cười nói:

- Ngươi phải nói sớm chứ, tới đây ăn, chúng ta cũng vừa dọn cơm xuống. Đêm nay Truyền Thừa Giả thứ nhất hào phóng lắm, bưng lên tận mười con Long Lân Ngư vớt ở Binh Tổ Trạch, mỗi con đều có thể so với tinh dược ngàn năm, có thể tăng cường sức mạnh thân thể.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi cố ý làm ta thèm phải không?

Giọng Tả Khâu Đình vang lên:

- Lý công tử đã đến thì vào đi!

Ánh mắt Tả Khâu Đình cách song cửa sổ, mỉm cười nhìn hắn.

Trong tháp thất phía tây, rất nhiều ánh mắt rơi vào người Lý Duy Nhất đứng ngoài cửa.

Có tò mò, có nghi hoặc, có kinh ngạc.

Năm chiêu đánh bại kẻ địch trong thiên hạ, quả thực kinh diễm, khiến không ít cao thủ Ngũ Hải cảnh hàng đầu cảm thấy hứng thú. Nhưng cảnh giới tu vi của hắn quá thấp, tại sao lại được đưa lên tầng tháp cao nhất?

Tầng này toàn tụ tập những nhân vật nòng cốt nhất của Tiềm Long Đăng Hội.

Lý Duy Nhất cũng rất nghi hoặc, vì sao Tả Khâu Đình muốn gặp hắn?

Diện mạo của Tả Khâu Đình lúc này có thay đổi mới, cực kỳ xa lạ, không biết là ai. Dịch Dung Quyết của nàng đã đến mức xuất thần nhập hóa, nếu không phải nàng ngồi giữa Tả Khâu Lam Thành và Tả Khâu Thanh Nhân, quạt xếp không rời tay, thật sự rất khó nhận ra nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trừ khi sử dụng Thông Thiên Nhãn.

Tả Khâu Đình đứng dậy, tươi cười rạng rỡ, không hề coi thường Lý Duy Nhất vì cảnh giới tu vi thấp, ngược lại cực kỳ long trọng giới thiệu hắn với một đám cao thủ nòng cốt trong tháp thất.

- Lam Thành, Truyền Thừa Giả thứ hai của Tả Khâu Môn Đình chúng ta, các ngươi đã quen biết. Còn về vị này...

Giới thiệu đến Tả Khâu Thanh Nhân, không đợi Tả Khâu Đình mở miệng.

Nữ tử Thuần Tiên Thể mặc áo xanh nâng gót sen, tiếng cười như chuông bạc:

- Ngươi rốt cuộc có phải là muội phu của Thương Lê không? Trong tộc hiện tại có không ít lão nhân nhắc tới ngươi với ta, dường như có ý muốn tác hợp.

Nàng nói chuyện mạnh dạn, tính cách hào sảng.

Lý Duy Nhất bị Tả Khâu Thanh Nhân nhìn chằm chằm bằng ánh mắt cực có tính công kích, cảm thấy đau đầu vô cùng.

Hắn nhìn về phía Tả Khâu Đình:

- Ngươi bảo Bạch Duyên kéo ta lên đây, không phải chính là vì việc này chứ?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters