Nhị cung chủ tới rồi (2)

Nàng nói:

- Chẳng lẽ ngươi muốn nói với ta, nơi này là địa bàn của Tả Khâu Môn Đình, võ tu Ngũ Hải cảnh của Tả Khâu Môn Đình nhiều hơn xa các thế lực khác, chúng ta không phải là đối thủ? Vậy thì ngươi sai hoàn toàn!

- Ở Ngũ Hải cảnh, chiến thuật biển người đúng là có tác dụng! Cho dù là đối với ta, với cao thủ cấp bậc Đông Long Tây Trư, Nam Hổ Bắc Kiếm thì đều có tác dụng, sẽ bị người đông đè chết.

- Nhưng với những nhân vật cấp bậc như Cát Tiên Đồng và Loan Sinh Lân Ấu, dù võ tu Ngũ Hải cảnh có nhiều hơn nữa cũng có thể bị giết xuyên qua, chiến thuật biển người không có tác dụng với bọn họ.

Lý Duy Nhất chưa từng thấy Cát Tiên Đồng và Loan Sinh Lân Ấu ra tay với người khác, không biết chiến lực của bọn họ cao thấp thế nào, nhưng tin tưởng phán đoán của Khương Ninh.

Hắn nói:

- Cát Tiên Đồng có mạnh đến đâu cũng nhất định sẽ bị thương. Ngươi cảm thấy những nhân vật cấp bậc như Thương Lê, Tả Khâu Đình, trong tình huống liều chết thật sự không làm Cát Tiên Đồng bị thương được sao?

- Cát Tiên Đồng bị thương, chính là lúc Loan Sinh Lân Ấu giết hắn.

- Khương Ninh, các ngươi đã phạm một sai lầm chí mạng là bị lá che mắt! Các ngươi tưởng rằng, Độ Ách Quan chọn Tả Khâu Môn Đình, sẽ khiến Tả Khâu Môn Đình trở thành mục tiêu công kích.

- Nhưng mục tiêu công kích thật sự vẫn luôn là triều đình các ngươi.

- Vỏ bọc mạnh mẽ của các ngươi quả thực có thể dọa được người ta, Cát Tiên Đồng càng là có danh xưng đệ nhất thiên hạ. Nhưng nếu đệ nhất thiên hạ bị thương, nếu vỏ bọc mạnh nhất xuất hiện vết rách, sẽ lập tức dẫn tới vô số kẻ săn mồi, sẽ bị tất cả thế lực vây công.

- Khi đó, các ngươi lấy gì ngăn Loan Sinh Lân Ấu lại?

Tuy Khương Ninh đeo khăn che mặt, ánh mắt bình tĩnh, nhưng cảm xúc như sóng to gió lớn lại phập phồng theo bộ ngực sữa đầy đặn của nàng, hiển nhiên nội tâm không hề phẳng lặng như mặt hồ.

Trang Nguyệt chỉ cảm thấy Lý Duy Nhất nói cực kỳ có lý, nàng tái mặt, nhịn không được muốn mở miệng.

Lý Duy Nhất rèn sắt khi còn nóng, lại nói:

- Nếu ta là các ngươi, đêm nay không những sẽ không công phạt Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc, ngược lại còn phải âm thầm liên hệ với bọn họ, hoặc là tạm thời kết minh, hoặc bày ra sát cục, trừ khử mối đe dọa lớn nhất là Loan Sinh Lân Ấu trước. Đợi cục diện có thể kiểm soát, cường địch đã bị giết hết, chúng ta lại phân thắng bại cũng không muộn.

Khương Ninh hỏi mỉa mai:

- Ngươi đang nói đùa gì vậy, triều đình kết minh với Tả Khâu Môn Đình? Tả Khâu Đình chịu tin chúng ta sao?

- Không phải kết minh, là ngoài mặt tranh đấu còn sau lưng thì bắt tay với nhau.

Lý Duy Nhất tiếp tục nói:

- Các ngươi cứ phải liên hệ điều này với thế cục thiên hạ làm gì? Đây chỉ là Tiềm Long Đăng Hội! Biết thế nào là binh bất yếm trá không?

- Chuyện càng không có ai tin, mới càng có khả năng hố chết Loan Sinh Lân Ấu.

- Tung Hoành nhất mạch nắm quyền Tả Khâu Môn Đình. Tả Khâu Đình rõ ràng cách hợp tung liên hoành, phá cục và tạo ra cục diện có lợi hơn các ngươi.

- Ngươi hãy về nói với Cát Tiên Đồng, việc tranh đoạt thiên hạ, quan trọng nhất là kết quả chứ không phải quá trình. Cho dù là kẻ địch đối chọi gay gắt nhất, trước nguy cơ thì cũng có thể làm minh hữu tạm thời. Nếu hắn cuồng vọng tự đại, bảo thụ, đến lúc đó, tự nhiên sẽ có người nhặt xác cho hắn.

- Đối với Loan Sinh Lân Ấu mà nói, thịt của hắn hẳn là ngon nhất.

Trang Nguyệt liên tục chớp mắt đẹp, thầm thì:

- Sao ta thấy ngươi cuồng hơn bất cứ ai!

Khương Ninh tiếp thu những điều Lý Duy Nhất nói. Triều đình đương nhiên có rất nhiều bố trí và hậu thủ, tràn đầy tự tin, nhưng không thể nào đánh thắng được võ tu toàn thành.

Lý Duy Nhất biết con đường thứ ba của mình đã có cơ hội đi thông, tiếp theo, phải xem sự lựa chọn của Khương Ninh sau khi suy nghĩ.

Hồi lâu sau, Khương Ninh nói:

- Không thể không thừa nhận là có lẽ ngươi đúng. Nhưng để thực hiện thì quá khó, minh hữu mà không có sự tin tưởng, đôi khi còn đáng sợ hơn kẻ địch.

Trái tim đang treo lơ lửng của Lý Duy Nhất hạ xuống, khóe miệng tràn ra nụ cười.

Hắn nhìn về phía quan bào Châu Mục trên người nàng, hỏi ra điều thắc mắc từ lúc mới lên xe:

- Tu luyện Long Tỉnh Quyết thế nào rồi? Có thể điều khiển lực lượng Long Hồn trong quan bào Châu Mục không?

Khương Ninh cười hỏi lại, ánh mắt hơi lạnh:

- Sao ngươi biết ta đang tu luyện Long Tỉnh Quyết, Tả Khâu Đình nói cho ngươi à? Ngươi đang dò xét thực lực của ta thay nàng ấy?

Lý Duy Nhất kêu to oan uổng:

- Ta thấy tu vi của ngươi dường như lại tinh tiến, khí tràng đầy áp lực nên mới thuận miệng hỏi như vậy. Bây giờ có thể thả ta xuống được chưa? Nếu không sắp có đông người hơn rồi!

Thất hải Tổ Điền của Khương Ninh luôn chưa tu luyện viên mãn, vẫn trong giai đoạn mở rộng và tích khí, tự nhiên tu vi luôn tinh tiến.

- Nói thật, ta cực kỳ không muốn thả ngươi xuống xe! Nhân tài như ngươi mà không để triều đình sử dụng... thật sự đáng tiếc.

Thật ra nửa câu sau nàng muốn nói là, nhất định phải trừ khử.

Lý Duy Nhất bỗng nhiên nảy ra một kế, cười hỏi:

- Không lẽ Vũ Tiên Tử cho rằng ta không phá được chiêu của ngươi? Biết Dương Thanh Khê bây giờ mang cái tiếng gì không? Ngươi không muốn đi vào vết xe đổ của nàng ấy chứ?

Khương Ninh nhíu chặt lông mày, rất muốn một cước đá hắn xuống xe, quát khẽ:

- Chưa từng thấy người nào vội vã muốn chết như ngươi! Nếu đã chọn ở lại thì trốn cho kỹ một chút, đừng để cái gì Tả Khâu, cái gì Đình lợi dụng, bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Xuống xe!

- Đa tạ Vũ Tiên Tử tha mạng.

Sau khi Lý Duy Nhất xuống xe, nụ cười trên mặt nhanh chóng thu lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Đêm nay triều đình rốt cuộc sẽ lựa chọn thế nào vẫn là một ẩn số, dù sao, Khương Ninh không phải người nắm quyền quyết sách.

Lý Duy Nhất không nhanh không chậm đi tới. Trên đường phố, người càng lúc càng nhiều, chật như nêm cối.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, cuối đại lộ Càn Khôn, những kiến trúc đèn đuốc sáng trưng đột nhiên biến mất, như đi đến tận cùng của nền văn minh. Một ngọn cổ sơn hùng vĩ ẩn trong mây mù mọc lên từ mặt đất, thế núi dốc đứng, diện tích rộng lớn, thác nước dày đặc đổ xuống từ vách đá.

Toàn bộ tầm nhìn đều bị ngọn Tổ Sơn Đào Lý Sơn nổi tiếng thiên hạ này lấp đầy, thế núi áp người, nghe đồn trong núi có núi, có thể nối liền với không gian không xác định.

Ở Bán Thiên Nhai cách mặt đất ngàn mét, pháp khí đậm đặc kết thành mây, sương mù mây trôi che phủ đỉnh núi, không ai biết phía sau tầng mây là cảnh tượng thần bí cỡ nào.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters