Hai con nợ lớn (1)

Lý Duy Nhất sợ nhất là loại nữ tử có tính cách bạo dạn này, lập tức làm lộ tẩy bản chất trai tơ của hắn, căn bản không phải đối thủ của nàng. Vẻ mặt hắn lúng túng, vội vàng giải thích, đẩy cho Thạch Lục Dục.

Bạch Thục không buông tha, ngồi xuống bên cạnh hắn, khoác tay hắn, dịu dàng như nước nói:

- Vì danh tiếng Lý công tử năm chiêu đánh bại mọi kẻ địch trong thiên hạ, ta tiếp đãi công tử miễn phí cũng không xem như chịu thiệt.

Thạch Thập Thực xen vào:

- Tiểu Bạch, ngươi mau buông ra! Duy Nhất ca của ta là nhân vật cỡ nào, là nữ tế mà Cửu Lê Tộc và Tả Khâu Môn Đình đều muốn tranh giành, đâu thèm để mắt tới ngươi?

Bạch Thục nói:

- Ta không buông! Mấy quý nữ môn đình kia có gì thú vị? Các nàng cái gì cũng không hiểu, cứng ngắc, nằm trên giường cũng chẳng biết động đậy.

Đầu Lý Duy Nhất sắp nổ tung, thầm nghĩ không hổ là đệ tử của Thạch Lục Dục.

Hắn đương nhiên chưa từng đi Tình Hoa Họa Phảng.

Mà là lúc trước, khi hắnbị gieo Lục Dục Phù, bị ép buộc đi tới Cửu Lê Ẩn Môn giúp Địa Lang Vương Quân nghe ngóng tin tức, Thạch Lục Dục đã từng nhắc tới nữ tử này.

Sau đó, Thạch Thập Thực lại giới thiệu ba người khác cho Lý Duy Nhất, lần lượt là hai võ tu phàm nhân Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, cùng một võ tu Dị Nhân Chủng hình Lang tu luyện lục hải.

Xét về thực lực thế hệ trẻ, Địa Lang Vương Quân được coi là rất mạnh, vượt xa đám người Tam Trần Cung.

Nhưng Tuy Tông và Dạ Thành cũng không phải kẻ yếu, thậm chí còn ở trên bọn họ, một chọi một còn khó thắng người ta.

Mà nhiệm vụ Ẩn Cửu giao cho Địa Lang Vương Quân là đồng thời kiềm chế Tuy Tông và Dạ Thành. Từ đó có thể thấy cục diện mà Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc phải đối mặt hung hiểm đến cỡ nào, căn bản không thể điều động thêm lực lượng.

Giả Nhiêu tu luyện lục hải hỏi:

- Dạ Thành cũng sẽ ra tay? Chỗ dựa của Dạ Thành chính là Ấu Tôn.

- Chẳng lẽ Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực và triều đình sẽ đồng thời làm khó dễ? Ai mà đỡ nổi?

Các võ tu trẻ tuổi của Địa Lang Vương Quân, ngoại trừ tà nữ Bạch Thục đang khoác tay Lý Duy Nhất, sắc mặt mọi người đều rất nghiêm trọng.

Thạch Thập Thực nói:

- Chỉ là có khả năng này, nhưng không thể không phòng bị. Trường Ninh Nhai nơi võ tu Tuy Tông tụ tập, và Nam Hồ Hội Quán nơi võ tu Dạ Thành tụ tập chỉ cách nhau ba dặm. Lấy tu vi của chúng ta, trong khoảnh khắc là có thể qua lại.

- Thế này đi! Chủ lực của Địa Lang Vương Quân vẫn tập trung gần Trường Ninh Nhai.

- Đào Diễm Diễm, một mình ngươi đi đến bên ngoài Nam Hồ Hội Quán canh chừng. Một khi quân đội Dạ Thành có dị động, hãy lấy tiếng sói hú làm cảnh báo.

Đào Diễm Diễm trừng mắt to như chuông đồng hỏi:

- Ngươi đối phó được Dương Thanh Khê không?

Thạch Thập Thực tự biết lượng sức, cười khổ:

- Dương Thanh Khê chính là đứng đầu Nhị Giáp Nam Cảnh, là nhân vật có thể trốn thoát khỏi tay Tả Khâu Đình, ngươi không thật sự cho rằng chúng ta đi bắt nàng ấy chứ? Đêm nay chủ yếu là kiềm chế, không phải liều mạng. Đánh không lại, ta không biết chạy à?

Lý Duy Nhất vẫn luôn suy nghĩ, bây giờ lên tiếng:

- Mọi người không cần căng thẳng như vậy, đêm nay có khai chiến hay không còn phụ thuộc vào kết quả giao phong của mấy người đứng đầu kia.

Bạch Thục giống như muội muội ngốc nghếch ngọt ngào, hỏi:

- Duy Nhất ca ca nói thế là sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Chỉ cần Tả Khâu Đình, Thương Lê, Lê Cửu Phủ không thua thảm bại, chiến tranh tầng thấp hơn có xác suất sẽ không bùng nổ. Lỡ như ba người bọn họ đều chết, chúng ta cũng không cần đánh, mau chóng trốn ra khỏi thành, từ bỏ tranh đoạt Tiềm Long mới là hành động sáng suốt.

Thạch Thập Thực hỏi:

- Lỡ như lưỡng bại câu thương thì sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Khó nói lắm... Nếu hai bên đều có lý trí thì sẽ không đánh nữa! Chỉ có thể im hơi lặng tiếng, mau chóng thu hẹp phòng ngự, tránh để thế lực khác thừa cơ xâm nhập. Giết đỏ cả mắt, mất đi lý trí thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Đối mặt với Cát Tiên Đồng, và Ấu Tôn có khả năng sẽ ra tay, không ai cho rằng Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc có khả năng chiến thắng.

Mọi người chỉ cầu mong chống đỡ được đợt công kích điên cuồng nhất đêm nay, ngày mai tự nhiên sẽ thiết lập cục diện mới.

Lý Duy Nhất nói:

- Mọi người phải cảm ơn Độ Ách Quan Tiên Sư, khi hắn nói ra điều kiện Chân Long. Ta đoán, điều đó sẽ gieo một hạt giống tà ác trong lòng Loan Sinh Lân Ấu. Dù sao ở trong thành, người có thể ngăn cản hắn trở thành Chân Long chỉ có Cát Tiên Đồng.

- Đồng thời, Cát Tiên Đồng cũng nhất định sẽ đề phòng hắn hơn.

- Cho dù trước đó, bọn họ thực sự đạt được đồng thuận, hiện tại cũng đã xuất hiện vết rạn nghiêm trọng, trở thành đối thủ lớn nhất của nhau. Coi như cho Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc một tia sinh cơ.

- Doong!

- Doong!

...

Trên Đào Lý Sơ, truyền đến tiếng chuông năm mới.

Cũng là tiếng tù và báo hiệu cuộc tranh đoạt Tiềm Long.

Vô số pháo hoa bay lên, nổ ra bầu trời rực rỡ tuyệt đẹp.

Xe chiến Tuyết Lang đang lao đi mới vừa tiến vào phía nam thành, chạy thẳng tới Trường Ninh Nhai.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta cảm thấy, Dương Thanh Khê và Vũ Văn Thác Chân hơn phân nửa đã đi tới chiến trường chính, không ở Trường Ninh Nhai và Nam Hồ Hội Quán. Đối thủ lớn nhất của chúng ta có lẽ là hắc y nữ thần bí của Tuy Tông.

Đào Diễm Diễm gật đầu:

- Ta cũng nghĩ như vậy! Giả Nhiêu, ngươi đi Nam Hồ Hội Quán canh chừng, ta tới đối phó hắc y nữ kia.

Giả Nhiêu gật đầu đồng ý.

Thạch Thập Thực hỏi:

- Duy Nhất ca, ngươi thật sự muốn thu thập Tuy Tông ngay đêm nay?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Sao thế?

Thạch Thập Thực đau khổ nói:

- Ta sợ bên bị thu thập là chúng ta, thực lực của Địa Lang Vương Quân và Tuy Tông có chênh lệch. Huống chi, Trường Ninh Nhai là sân nhà của Tuy Tông.

Đào Diễm Diễm cũng nói:

- Đúng vậy, thiên tài như ngươi cần gì phải mạo hiểm?

- Ta đi đòi nợ! Cơ hội như đêm nay không có lần thứ hai.

Lý Duy Nhất biết, bọn họ đang nói khéo, đã nể mặt hắn nên không nói ra những lời như không biết lượng sức, tự tìm đường chết.

Lý Duy Nhất nói:

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters