- Ầm ầm!
Trong thành, hướng Huyền Thiên Thạch Bích truyền đến tiếng sấm kinh thiên động địa, vô số tia điện màu tím bay lên trời.
Mọi người trên xe chiến đều quay người nhìn lại.
Đào Diễm Diễm nói:
- Là Lôi Pháp Huyền Băng, dùng để phá trận, cuộc chém giết của các cao thủ đứng đầu hẳn là đã bắt đầu rồi!
Xe chiến chạy như điên, hai bên đường phố tối đen như mực, cửa đóng then cài.
Mãi cho đến khi tiến vào gần Trường Ninh Nhai mới lại xuất hiện ánh đèn. Các võ tu trẻ tuổi mặc áo giáp trấn giữ các ngã tư đường, lưới ánh sáng trận pháp bao phủ tất cả kiến trúc hai bên con phố dài mấy trăm mét này.
Võ tu Tuy Tông đã sớm tập kết xong xuôi, đang chờ lệnh.
Thạch Thập Thực đi triệu tập người của Địa Lang Vương Quân.
Lý Duy Nhất và Đào Diễm Diễm đến trước một bước, thu liễm khí tức, ẩn núp trong bóng tối quan sát.
Bạch Thục bay vút tới, trong mắt lóe tia sáng, hoàn toàn không có vẻ ngây ngô lẳng lơ lúc trước:
- Lang Thám giám sát Trường Ninh Nhai nói, Dương Thanh Khê và Dương Nhạc buổi chiều rời đi, sau đó không thấy trở về nữa. Chỉ có Dương Chi Dụng và mấy Đại Niệm Sư hàng đầu là xem như cao thủ, chúng ta có thể trực tiếp giải quyết bọn họ.
Đào Diễm Diễm nói:
- Không thể khinh địch! Võ tu Ngũ Hải cảnh và Đại Niệm Sư của Tuy Tông tập trung ở Trường Ninh Nhai cộng lại cũng có bảy, tám mươi người. Một khi rơi vào vòng vây, dù là ta cũng phải chết ở bên trong.
- Ơ! Dịch Dung Quyết thật lợi hại...
Bạch Thục hô lên, nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất.
Giờ phút này, dung mạo và dáng người Lý Duy Nhất biến đổi lớn, hóa thành bộ dáng của cao thủ thứ hai Tuy Tông là Dương Nhạc.
Đào Diễm Diễm nhíu mày, cảm giác không khuyên được hắn:
- Liều mạng vậy à, rốt cuộc Tuy Tông nợ ngươi bao nhiêu tiền?
Lý Duy Nhất nói:
- Một lời khó nói hết.
Đào Diễm Diễm nói:
- Tuy Dịch Dung Quyết của ngươi rất cao thâm, có lẽ sẽ bị lộ nếu gặp người quen thuộc với Dương Nhạc.
- Yên tâm, ta không xúc động như vậy, chỉ là muốn đi kiểm chứng suy đoán trong lòng. Ta cảm thấy, nếu ta là hắc y nữ, là lực lượng ẩn giấu của Tuy Tông, có thể sẽ không sống ở Trường Ninh Nhai, mà là ẩn thân ở gần đó.
Lý Duy Nhất vẫy tay với các nàng, đeo một thanh trọng kiếm, chuẩn bị dùng dung mạo Dương Nhạc đi một vòng quanh Trường Ninh Nhai.
Bạch Thục nhìn chằm chằm vào bóng lưng đi xa kia, nói:
- Gan hắn to thật, không sợ thực sự dụ ra hắc y nữ ra sao? Chỉ là Ngũ Hải cảnh tứ trọng... Ta cảm thấy, hắn mới là Man tặc thật sự.
Đào Diễm Diễm nói:
- Dẫn ra cũng tốt! Cao thủ như vậy trốn trong bóng tối mới thực sự là đáng sợ.
Lý Duy Nhất băng qua đường phố và ngõ hẻm, mở ra thính giác và khứu giác, đồng thời quan sát từng tòa kiến trúc. Đặt mình vào vị trí người khác, nếu hắn là hắc y nữ thì sẽ chọn nơi như thế nào để cư trú, giờ phút này ở trong trạng thái như thế nào.
- Kẽo kẹt!
Bên phải con đường ven sông có một tòa kiến trúc cao bốn tầng, khá khí phái. Tòa nhà vốn tối đen như mực, đột nhiên cửa lớn mở ra.
- Nhạc thúc?
Dương Vân đi ra từ trong cửa, không xác định hô khẽ một tiếng.
Lý Duy Nhất dừng bước, ngẩng đầu nhìn thoáng qua tấm biển Tiên Nhạc Phường của tòa kiến trúc khí phái kia, không là một thanh lâu.
Hắn lắc mình tới, tát một cái vào mặt Dương Vân, quát:
- Đêm nay sát cơ tứ phía, võ tu Tuy Tông đều đã chỉnh đốn trang phục chờ xuất phát, bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra chiến trường, tranh đoạt tiền đồ cho tông môn. Ngươi thì hay rồi, dám tới loại địa phương này, ta nhất định đi mách với tỷ của ngươi.
Dương Vân là chí nhân cửu tuyền, sau khi nuốt dị dược nhiễm tiên hà đã lột xác thành Thuần Tiên Thể.
Hiện nay, tu vi của hắn đạt tới Ngũ Hải cảnh, có thể nói là tiền đồ vô lượng.
Dương Vân không dám làm càn trước mặt Dương Nhạc, hắn quan sát xung quanh, vội vàng giải thích:
- Nhạc thúc hiểu lầm, ta tới đây là có chính sự.
Lý Duy Nhất muốn thăm dò thêm tin tức, quát:
- Bớt nói nhảm đi, tới đây thì có chính sự gì?
Dương Vân đang định mở miệng.
Trong cánh cửa sau lưng hắn truyền ra giọng nói của một nữ tử khiến Lý Duy Nhất sợ đến mức lên vía lên mây:
- Dương Nhạc, không phải ngươi cùng Thanh Khê đi dự tiên yến của Cát Tiên Đồng sao? Pháp khí dao động mạnh trong thành, tiếng nổ không dứt, xem ra chiến đấu giữa triều đình và Tả Khâu Môn Đình, Cửu Lê Tộc đã bùng nổ.
Là giọng nói của Dương Thanh Khê.
Quá quỷ dị!
Chẳng lẽ thật sự có hai Dương Thanh Khê?
Lý Duy Nhất nhìn về phía cánh cửa mở ra như lối vào vực sâu sau lưng Dương Vân. Bên trong tối đen như mực, hắn đưa pháp khí lên hai mắt vẫn không nhìn thấy bất kỳ sự vật gì, giống như đầm nước chết.
Ngay khi Lý Duy Nhất định bắt giữ Dương Vân làm con tin, dùng tiếng sói hú thông báo cho Đào Diễm Diễm và Bạch Thục.
Giọng nói của Dương Thanh Khê lại từ trong cửa truyền đến:
- Xem ra Dương Chi Dụng không nói cho ngươi biết! Không cần kinh hãi như vậy, Dương Thanh Khê vốn dĩ là hai người, một người làm việc ngoài sáng, một người ẩn thân trong tối bế quan, tùy thời hoán đổi, không làm trễ nải việc tu luyện của ai. Ta đã lấy thân phận Dương Thanh Khê gặp ngươi, chỉ là ngươi không biết!
Lý Duy Nhất thầm thở phào nhẹ nhõm, lập tức thay đổi sách lược, than thở:
- Các ngươi ẩn giấu thật kỹ! Nhiều năm như vậy mà chúng ta mới gặp nhau hai lần?
Giọng Dương Thanh Khê truyền ra:
- Một sáng một tối, tự nhiên là có phân chia chủ thứ. Khi nàng bế quan, ta mới có thể thay thế nàng xuất hiện ngoài sáng.
Óc Lý Duy Nhất vận chuyển nhanh chóng, cảm thấy năm thùng Dũng Tuyền Tệ có xác suất lớn là bị Dương Thanh Khê này cướp đi.
Vì thế, hắn giả bộ trấn định giải thích:
- Thanh Khê nói đêm nay cực kỳ nguy hiểm, Tả Khâu Đình, Thương Lê, Lê Cửu Phủ đều là tuyệt đỉnh có thể so với Đạo Chủng cảnh, bảo ta đừng tham gia chiến đấu bên kia, tìm cơ hội chuồn đi.
Dương Thanh Khê nói:
- Nàng làm đúng! Căn cơ Tuy Tông quá mỏng, không cần thiết bán mạng cho triều đình như vậy, cứ nhìn Khương Ninh chém giết Thịnh Khinh Yến trước mặt mọi người là có thể thấy được, triều đình chỉ coi chúng ta là chó. Hừ! Vào đi, chúng ta cũng nên chính thức gặp mặt một lần.
Lý Duy Nhất lập tức rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Sao Thạch Thập Thực và Địa Lang Vương Quân còn chưa tới?