Kịch chiến trong lầu (2)

- Chiến pháp ý niệm cao ba trượng, ngươi phá cảnh đến Ngũ Hải cảnh ngũ trọng rồi?

Dương Thanh Khê là Thuần Tiên Thể cửu tuyền thất hải, nhưng giờ đây không dám coi thường đối thủ trước mắt thấp hơn mình hai cảnh giới nữa.

Bởi vì, người này sở hữu tạo nghệ võ học cao thâm năm chiêu đánh bại mọi kẻ địch cùng cảnh giới. Mỗi lần hắn ra tay, chiêu thức đều thần diệu tuyệt luân. Sau khi pháp hợp, một chiêu đánh ra có thể hình thành các loại dị tượng như cổ ấn, hoàng long, ngọc đỉnh...

Tu luyện ra chiến pháp ý niệm càng có thể thông thần.

Tuy Tông hiểu rõ thiên phú của Lý Duy Nhất hơn xa các võ tu khác trong thành.

Không thể dưới tình huống xuất kỳ bất ý, một chiêu đánh chết Dương Chi Dụng, Lý Duy Nhất rất là tiếc nuối, hắn không muốn một chọi hai chút nào.

Hắn nói:

- Quê hương của ta có một câu cổ ngữ, gọi là kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác. Ta mới Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, Dương đại tiểu thư đã sợ rồi?

Võ tu khác lúc là Ngũ Hải cảnh tứ trọng đều có chiến pháp ý niệm cao hai trượng.

Còn của hắn thì cao ba trượng, quá dễ gây hiểu lầm.

Dương Thanh Khê nói:

- Sợ thì không đến mức. Chẳng qua là việc bắt giữ trở nên phiền toái hơn.

Từ dưới chân Dương Thanh Khê tỏa ra pháp khí cuồn cuộn mênh mông, lấp đầy toàn bộ đại sảnh, hóa thành biển sương mù.

Tiếng dòng suối vang lên, róc rách vui tai.

Chiến pháp ý niệm như dòng nước, giống như từng sợi dây leo lỏng xuyên qua trong không gian, bao vây lấy Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào chiến pháp ý niệm của nàng, hỏi:

- Bắt giữ? Ngươi có hứng thú với chiêu thức võ học ta tu luyện à?

Dương Thanh Khê nói:

- Thật ra, con người ngươi cũng khiến ta cực kỳ hứng thú. Tới đây!

Dương Thanh Khê cầm kiếm sải bước về phía trước, chiến pháp ý niệm trước tiên áp về phía Lý Duy Nhất.

- Ầm!

Lý Duy Nhất cũng ngưng tụ ra một chiến pháp ý niệm, chống cự khê lưu ý niệm trùng kích.

Tiếp đó, một chỉ đánh ra, chùm sáng bay vút.

Dương Thanh Khê di chuyển né tránh, một kiếm nhanh như tia chớp đâm ra, kiếm quang khiến người ta không mở mắt nổi.

Trọng kiếm trên lưng Lý Duy Nhất rời vỏ bay ra, rơi vào trong tay. Hắn dùng pháp khí kích hoạt, giơ ngang kiếm như tấm khiên ngăn cản. Thân hình hắn thuận thế trầm xuống, hai chân một trước một sau, kéo ra thế trung bình tấn chống đỡ.

- Bùm!

Vẫn như đêm đó, một đâm một cản.

Kiếm như cây kim nhỏ, lực lượng lại lớn đến kinh người, từng vòng sóng chấn kình lan tỏa trên thân trọng kiếm.

Sau một thoáng giằng co.

Lý Duy Nhất không thể ngăn cản, liên tục lùi lại. Mỗi bước đạp ra, dưới chân đều là một dấu chân sâu hoắm.

Thái Huyền Châm trong tay Dương Thanh Khê tựa như dính vào trọng kiếm, không ngừng đẩy hắn ra sau.

Đồng thời, Dương Chi Dụng ở một bên lược trận, rốt cuộc nắm lấy cơ hội vung chiến kích chém tới.

Lý Duy Nhất liếc mắt, nhìn thấy mũi kích rơi xuống, lập tức bỏ kiếm, chân đạp Thanh Hư Cản Thiền Bộ hóa thành một làn khói xanh, thoát thân từ dưới kiếm Dương Thanh Khê, cũng tránh đi chiến kích của Dương Chi Dụng tấn công.

Cho dù thân pháp tốc độ của hắn phát huy đến mức tận cùng, vẫn bị Thái Huyền Châm rạch rách vạt áo, suýt xuyên thủng thân thể.

- Bùm!

Trọng kiếm rơi xuống đất.

Tuy Dương Thanh Khê đánh cho đối phương bỏ kiếm chạy trốn, nhưng nhưng nàng không vui chút nào:

- Thật lợi hại! Mới vào Ngũ Hải cảnh ngũ trọng mà đã sở hữu thực lực giao thủ với võ tu thất hải. Nếu ngươi đạt tới thất hải, chẳng phải lại là một Loan Sinh Lân Ấu nữa?

Lý Duy Nhất dựa lưng vào tường đứng vững, pháp khí trong cơ thể vận chuyển không ngừng, vỗ một chưởng lên tường:

- Trận pháp này hẳn là không phải do Diêu Khiêm bố trí chứ?

Dương Thanh Khê hỏi:

- Ngươi muốn phá trận chạy trốn?

Dương Thanh Khê đứng thẳng tắp, trong nháy mắt từ mặt đất xuất hiện bên trên trung tâm đại sảnh cách mặt đất hai trượng.

Nàng đạp trên khê lưu ý niệm, người tỏa ngọc quang, giống như trong cơ thể chứa một ngọn thần đăng, thi triển ra Hồn Đoạn Quỷ Tuyệt trong Thập Tuyệt Kiếm Pháp.

Kiếm ảnh che kín trời ập tới, phát ra tiếng kiếm chói tai quỷ khóc thần gào.

- Gào!

Tiếng rồng ngâm chấn động màng nhĩ.

Hoàng Long Kiếm xuất hiện trong tay Lý Duy Nhất.

Ánh mắt hắn bình tĩnh, chiến ý bị kích phát, quanh thân ngưng tụ ra từng loại chiến pháp ý niệm.

- Xoạt!

- Xoạt!

...

Mỗi khi nhiều thêm một chiến pháp ý niệm, dao động lực lượng trên người hắn sẽ tăng cường thêm một phần, đồng thời lao ra một tàn ảnh chân thân.

Năm chiến pháp ý niệm hiện ra hết, giống như năm vji thần linh cao ba trượng đứng trong đại sảnh.

Giờ khắc này, thanh lâu hóa thành thần miếu trang nghiêm.

Năm bóng dáng Lý Duy Nhất đứng ở phía trước chiến pháp ý niệm, năm thần năm người đồng thời ra tay, lao về phía màn kiếm đầy trời.

Có người bắt ấn, có người kết chưởng, có người cầm kiếm...

Ở trung tâm nhất, chân thân Lý Duy Nhất như đứng trên biển lớn, giơ kiếm qua đỉnh đầu, ngang nhiên bá khí chém ra Nhất Kiếm Khai Hải. Kiếm khí và Hoàng Long đồng thời lao ra, xé rách màn kiếm mà Dương Thanh Khê toàn lực chém ra.

Dưới sự gia trì của năm chiến pháp ý niệm, hắn bộc phát ra mười bốn phần chiến lực.

- Ầm ầm!

Kiếm khí dày đặc của Thái Huyền Châm đánh tan chiến pháp ý niệm của Lý Duy Nhất, có mấy luồng kiếm khí rơi xuống người hắn, thân thể đập mạnh vào lưới ánh sáng trận pháp phía sau.

Đồng thời, kiếm khí của Hoàng Long Kiếm cũng chém đứt khê lưu ý niệm của Dương Thanh Khê.

Hoàng Long quang ảnh lao thẳng tới, tông vào người nàng, đánh nàng bay ngược trở về, đâm gãy một cây cột to bằng thùng nước, thân thể nện vào trên tường lầu hai, trượt xuống.

May mắn có trận pháp bảo vệ, nếu không tòa thanh lâu này đã vỡ nát thành phế tích bởi một chiêu quyết đấu dốc hết sức của hai người.

Trong nháy mắt bộc phát ra mười bốn phần chiến lực, chiến lực của Lý Duy Nhất được nâng lên độ cao sánh bằng Thuần Tiên Thể cửu tuyền thất hải, có thể chống lại Dương Thanh Khê.

Hiện tại, pháp khí của hắn chỉ là tam giai khí, không thể duy trì trạng thái này mãi, chỉ có thể coi là một chiêu đỉnh phong.

Trên lầu ba, Diêu Khiêm hai mắt co lại, hơi rung động.

Nếu không phải tiếng chuông năm mới đã vang lên, hắn nhất định sẽ đích thân ra tay. Bây giờ chỉ có thể làm một người đứng xem, tâm trạng tự nhiên là khó nói.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters