Kịch chiến trong lầu (1)

Lý Duy Nhất không sợ Dương Thanh Khê, hắn sợ là nàng bỏ trốn thì không còn cơ hội tuyệt vời như đêm nay.

Nếu bắt giữ Dương Vân làm con tin...

Không biết đệ đệ Dương Vân này có bao nhiêu sức nặng trong lòng Dương Thanh Khê.

Trong khoảnh khắc, Lý Duy Nhất đưa ra quyết định. Ánh mắt hắn sâu thẳm, cất bước về phía cánh cửa lớn đen kịt như lối vào vực sâu của Tiên Nhạc Phường, không để ý đến Dương Vân ở cửa.

Mà trong túi trùng bên hông hắn, hai con Phượng Sí Nga Hoàng lặng yên chui ra.

...

Đi vào trong cửa, Lý Duy Nhất phóng cảm ứng ra ngoài.

Trong nhà tối đen một cách không bình thường, Pháp Nhãn của võ tu cũng không nhìn thấy bất kỳ sự vật gì.

Bỗng nhiên sau lưng truyền đến tiếng đóng cửa.

- Xoạt!

Một ngọn đèn lồng vải treo trên xà nhà được thắp sáng, chiếu đại sảnh rộng lớn thông bốn tầng lầu nửa sáng nửa tối, mờ ảo.

Lý Duy Nhất đứng ở trung tâm đại sảnh.

Chỉ thấy, thân hình cao lớn hùng tráng của Dương Chi Dụng đang cầm kích đứng ngay đầu cầu thang dẫn lên tầng hai, thảm đỏ dưới chân trải dài thẳng đến cửa lớn, như thể chuyên chuẩn bị cho sát cục mời quân vào rọ.

Tim Lý Duy Nhất giật thót một cái, mặt không đổi sắc, nghiêng người nhìn về phía sau.

Là Dương Thanh Khê mặc váy đen đích thân đóng cửa, khóa lại.

Nàng xoay người, đứng trước cửa, hai mắt nhìn thẳng Lý Duy Nhất.

Dưới ánh sáng màu đỏ tía của đèn lồng vải trên xà nhà, làn da trắng nõn mịn màng của Thuần Tiên Thể Dương Thanh Khê hơi ửng hồng. Thân hình cao hơn nữ tử bình thường một cái đầu, tất cả dồn hết vào cặp chân dài, tạo thành tỷ lệ hoàn mỹ kinh tâm động phách.

Lý Duy Nhất có thể nghe thấy trong phòng trên bốn tầng lầu có các loại âm thanh khe khẽ, có ánh mắt nhìn trộm qua khe cửa sổ... Trong thanh lâu này, hiển nhiên có không ít người ở.

Chỉ là đêm nay đóng cửa sớm!

Bên lan can lầu ba đặt một chiếc ghế gỗ, có một bóng người tuấn dật ngồi đó, phong tư tuyệt thế. Không nhìn rõ dung mạo, chỉ có thể nhìn thấy một đôi tay đặc biệt thuộc về võ tu Thuần Tiên Thể.

Tay cầm thẻ tre, hắn tĩnh tâm đọc.

Lý Duy Nhất khẽ thở dài:

- Đại tiểu thư đang thăm dò ta?

Dương Thanh Khê chân thành khen:

- Ngươi thật đáng sợ, tuổi còn nhỏ ở trong cục diện như vậy mà có thể trấn định như thế. Nhưng chắc không cần diễn tiếp nữa nhỉ?

Dương Chi Dụng gật đầu đồng ý:

- Dịch Dung Quyết của ngươi tu luyện đến mức gần như không có sơ hở, hiếm thấy trên đời. Nhưng ngươi dùng quá nhiều lần, sao chúng ta có thể không đề phòng? Ngươi không nên dịch dung thành Dương Nhạc, ta quá quen thuộc hắn, bao gồm thói quen nhỏ như dáng đi và ánh mắt.

Dương Thanh Khê nói:

- Lang Thám mà Địa Lang Vương Quân cài vào đã sớm bị ta khống chế, vừa rồi đã đến bẩm báo với ta. Lý Duy Nhất, là ngươi quá coi thường năng lực của ta, hay là quá đề cao chính mình?

Lý Duy Nhất giải Dịch Dung Quyết, khôi phục dung mạo thật, lại nói:

- Không hổ là lãnh tụ thế hệ trẻ của Tuy Tông, năng lực và trí tuệ xuất chúng. Đại tiểu thư có thể dùng thái độ coi trọng đối đãi một võ tu cảnh giới thấp như ta, Lý mỗ cảm thấy vô cùng vinh hạnh.

Trong lòng Dương Thanh Khê và Dương Chi Dụng đều sinh ra cảm giác quái dị.

Rõ ràng là cục diện cá nằm trên thớt, đối phương dựa vào cái gì có thể ung dung như vậy? Tự tin của hắn đến từ đâu?

Dương Thanh Khê nhẹ huơ tay, trong tay xuất hiện một thanh quái kiếm nhỏ như trường châm, sắc bén mà sáng ngời:

- Ngươi sẽ không cho rằng hôm nay còn trốn thoát được chứ? Hoặc nên nói, cho rằng người của Địa Lang Vương Quân có thể cứu ngươi từ trong tay ta?

Lý Duy Nhất quay mặt về phía nàng, đưa lưng về phía Dương Chi Dụng:

- Đại tiểu thư gấp gáp như vậy làm gì? Có Giáp Thủ Lê Châu ở đây, còn lo lắng ta chạy thoát sao?

Bên lan can lầu ba.

Diêu Khiêm đang nghiên cứu cổ văn tối nghĩa trên thẻ tre, liếc nhìn phía dưới:

- Có thể đoán ra là ta, ngươi quả thật không đơn giản, là một người có tâm cảnh trầm ổn và tư duy kín đáo, chỉ thiếu một chút rèn luyện. Bắt lấy hắn trước đi!

- Xoạt!

Dương Chi Dụng bước ra một bước, thân hình bay vút lên, từ mũi miệng và lỗ chân lông hai tay tràn ra từng luồng pháp khí tuôn vào chiến kích dài một trượng trong tay.

Một tiếng thú gầm điếc tai vang lên!

Trong mũi kích của chiến kích lao ra một đầu thú thanh quang, lớn như căn nhà, răng nanh sắc nhọn.

Lý Duy Nhất căn bản không xoay người, vút một tiếng, di chuyển bước chân, thân hình theo quỹ tích không thể tưởng tượng nổi xuất hiện giữa không trung cao mấy trượng, đứng ngay phía trên đỉnh đầu Dương Chi Dụng, tạm thời đứng trên không trung.

- Thật nhanh... Thật quỷ dị!

Dương Chi Dụng đột nhiên biến sắc mặt.

So với lần kịch chiến trong ngõ hẻm có thể hoàn toàn áp chế Lý Duy Nhất, giờ phút này, hắn cảm giác, đối phương đã thoát thai hoán cốt, đạt tới một độ cao mà hắn không thể với tới.

- Ầm!

Lý Duy Nhất đạp ra một cước, pháp khí tuôn ra từ lòng bàn chân, sóng cuộn trào, thi triển ra Ngọc Đỉnh Hám Sơn Hà trong Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ.

Hắn định thông qua chiêu này tu luyện ra chiến pháp ý niệm thứ sáu.

Cảnh tượng thần dị hiện ra giữa không trung đại sảnh rộng lớn này.

Một chiếc ngọc đỉnh cổ xưa khổng lồ như ngọn núi nhỏ ngưng tụ từ pháp khí xuất hiện dưới chân Lý Duy Nhất, hào quang rực rỡ, nặng tựa vạn cân, muốn đè nát Dương Chi Dụng thành bột mịn.

Khí tràng mạnh mẽ không thua kém bất kỳ võ tu Ngũ Hải cảnh nào.

Hai lông mày Dương Thanh Khê chau lại, không nghĩ tới tốc độ tiến bộ của Lý Duy Nhất khủng bố như vậy, trên người đã dưỡng ra khí độ cường giả phi phàm. Nàng lập tức vung kiếm chém ra một luồng kiếm quang sáng như ngân hà.

- Xoạt!

Lý Duy Nhất đạp lên đỉnh lơ lửng, đánh ra một chỉ.

Chiến pháp ý niệm hình bóng thần nữ hiện ra sau lưng, cao tới ba trượng, tóc dài bay bay, cùng với hắn đánh ra một luồng chỉ kình to bằng miệng chén rượu.

- Bùm bùm!

Chỉ kình đánh nát kiếm quang, khiến kiếm quang nổ tung, hóa thành vô số vết kiếm rơi xuống cột trụ, vách tường, mặt đất xung quanh, kích hoạt trận pháp mà Dương Thanh Khê đã sớm bố trí ở đây, nổi lên từng tầng lưới ánh sáng.

Dương Chi Dụng nhân cơ hội này thoát khỏi ngọc đỉnh áp chế, lăn mình trốn ra ngoài.

- Ầm ầm!

Quang ảnh ngọc đỉnh rơi xuống theo chân Lý Duy Nhất đạp mạnh.

Ván sàn lần lượt nổ nát, mặt đất lún xuống, lõm vào, xuất hiện vết nứt.

Vừa rồi chỉ trong nháy mắt, giao phong một hiệp của ba người đã kết thúc.

Đèn lồng vải trên xà nhà lay động không ngừng.

Dương Chi Dụng nhanh chóng đứng dậy, cầm kích phòng ngự, tim đập nhanh như tiếng trống. Vừa rồi, nếu không phải Dương Thanh Khê kịp thời vung kiếm cứu giúp, e là hắn đã bị đối phương đánh trọng thương chỉ trong một hiệp.

Hắn chính là Thuần Tiên Thể lục hải.

Dương Thanh Khê hỏi:

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters