Chiến pháp ý niệm Kim Hổ dài năm trượng có thể gọi là quái vật khổng lồ, thân thể chặn hơn nửa con phố.
- Ào...
Thân thể của Diệt Đế to gấp mấy lần Lý Duy Nhất, pháp khí trên người tỏa ra cuốn tuyết đọng đầy đường tung bay, dao động năng lượng lan ra xa trăm mét.
Không ít võ tu lùi lại, cảm thấy tu vi của Lý Duy Nhất quá yếu, phải kích hoạt thùng Lôi Pháp Huyền Băng kia mới có thể tranh thủ cơ hội đồng quy vu tận với Diệt Đế.
Như vậy thì quá nguy hiểm!
Nhưng cũng có không ít võ tu giống như Diệt Đế, cảm thấy Lý Duy Nhất ngoài mạnh trong yếu, không dám kích hoạt Lôi Pháp Huyền Băng, chỉ là đang phô trương thanh thế.
Hai mắt Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào quang ảnh móng vuốt hổ khổng lồ đang đánh tới, suy nghĩ yên tĩnh tự nhiên, chân phải lùi về sau. Toàn bộ pháp khí dồn về cánh tay phải, ngân mạch lấp lánh trong máu thịt, máu chảy trong huyết quản như rồng ngâm.
Lý Duy Nhất quát:
- Phiên Thiên Chưởng Ấn!
Một luồng quang ảnh thần ấn màu vàng kim hiện ra theo một chưởng đánh ra, đối chọi với móng vuốt Kim Hổ khổng lồ.
Rồng cuộn quanh thân ấn, trên ấn khắc cổ văn, thần dị đến cực điểm.
- Rầm!
Kim quang nổ tung, hóa thành gợn sóng năng lượng chói mắt tản ra bốn phương tám hướng.
Diệt Đế kinh hãi, không ngờ một võ tu Ngũ Hải cảnh tứ trọng lại có thể đánh ra chưởng pháp thần diệu như vậy? Lực lượng mạnh mẽ đã không thua kém gì hắn.
Thế là hắn lập tức biến chiêu, ngồi xổm xuống, móng vuốt đánh vào bụng Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất rút chân phải vừa rồi bị móng vuốt đánh lún xuống, mang theo đá vụn và năng lượng pháp khí, chân đạp sơn hà húc mạnh về phía trước.
- Oong!
Theo một cước giẫm xuống, pháp khí đan xen thành một quang ảnh cổ đỉnh bằng ngọc.
Thân đỉnh khổng lồ mà cổ xưa bao trùm toàn thân Lý Duy Nhất.
Móng vuốt của Diệt Đế đánh lên trên đó như đánh vào thân đỉnh thật sự, năm ngón tay hắn đau nhức, không chạm được vào cơ thể Lý Duy Nhất.
- Phá cho ta!
Võ tu có thể tu luyện đến thất hải, trong cơ thể ít nhất đều là ngũ giai khí.
Chiến lực của Diệt Đế rất mạnh, móng vuốt xé rách cổ đỉnh bằng ngọc, đang định thuận thế đánh ra trần thứ hai xuyên thủng bụng Lý Duy Nhất thì...
Một cảm giác nguy hiểm cực độ ập đến!
Chỉ thấy sau lưng Lý Duy Nhất dâng lên một chiến pháp ý niệm thần minh nữ giới, tóc dài bồng bềnh, cao ba trượng, chiếu sáng tứ phương. Tuyệt học Từ Hàng Khai Quang Chỉ danh chấn cả châu thành Khâu Châu được thi triển và đánh ra.
Chùm sáng bay ra từ đầu ngón tay sáng rực chói mắt, năng lượng mạnh mẽ.
Có thể tưởng tượng, một khi bị đánh trúng, dù thân thể mạnh đến đâu cũng sẽ bị đánh thủng.
Diệt Đế thầm rùng mình, lập tức chuyển công thành thủ, từ trong Tổ Điền thả ra một Pháp khí cà sa da hổ, xoay tít trước người. Trên cà sa, các loại đồ trang sức va chạm leng keng, hóa thành một trận pháp.
- Ầm ầm!
Diệt Đế lùi lại hơn mười trượng mới hóa giải hoàn toàn chỉ lực của Từ Hàng Khai Quang Chỉ.
Còn ở đối diện, Lý Duy Nhất vẫn đứng thẳng tại chỗ, anh tư không đổi. Từ đầu đến cuối, ánh mắt và sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh, Huyền Băng Tiễn trong tay trái vẫn đè lên hai tấm thiệp mời.
Thời gian như ngừng lại, cả hiện trường yên tĩnh.
Bông tuyết bị hất tung trước đó từ từ rơi xuống, không biết bao nhiêu người nhìn đến ngây dại tại chỗ.
Không chỉ đám võ tu bên ngoài Cần Viên, mà ngay cả những cường giả thế hệ trước trên Đào Lý Sơn cũng vậy.
Cảnh này còn chấn động hơn nhiều so với việc Loan Sinh Lân Ấu đánh bại Long Điện và Lục Thương Sinh liên thủ lại.
Hồi lâu sau, trên Tam Trọng Thiên mới có tiếng hít khí lạnh.
Một lão nhân nói bằng giọng lanh lảnh:
- Hắn không phải là Ngũ Hải cảnh tứ trọng sao?
Ẩn Quân hiểu rõ thực lực của Lý Duy Nhất, giúp che giấu:
- Không nhìn ra hắn đã phá cảnh rồi à?
Tả Khâu Lệnh nói:
- Đúng rồi, chiến pháp ý niệm cao ba trượng, đây là Ngũ Hải cảnh ngũ trọng rồi!
Lão nhân kia nói:
- Dù thế thì vẫn không bình thường... Diệt Đế kia là thất hải, chiến lực của Dị Nhân Chủng ở cùng cảnh giới vốn đã có ưu thế hơn phàm nhân, lại có ý niệm Kim Hổ gia trì, vượt qua hai cảnh giới mà có thể ngang tài ngang sức với hắn sao? Vậy cảnh giới còn có ý nghĩa gì nữa?
Một lão nhân khác nói:
- Quả thực quá vô lý, cho dù phá cảnh thì cũng chỉ là vừa phá Ngũ Hải cảnh ngũ trọng.
Ẩn Quân tiếp tục che giấu:
- Hắn tu hành thân thể rất mạnh, dựa vào lực lượng thân thể ấy mà. Hơn nữa, ngộ tính võ học của hắn rất cao, chiêu thức tu luyện đều là pháp thượng cổ của Cửu Lê Tộc.
Tả Khâu Lệnh thở dài:
- Kỳ tài như vậy, lại có tâm trí như vậy, ngươi không nên để hắn tham gia Tiềm Long Đăng Hội.
Ẩn Quân thở dài, rất bất lực, rõ ràng mình đã khuyên rất nhiều lần.
...
Nữ tử mặc đạo bào của Độ Ách Quan xuất hiện đêm qua giờ đây đứng trên tòa tháp cao cách đó một dặm, viết xuống:
- Trong trạng thái không có kỳ trùng, có thể đánh hòa với Quan Sơn Diệt Đế.
Sau chấn động và kinh nghi, vô số võ tu đỉnh phong tại hiện trường nảy sinh sát tâm, đều cảm thấy không thể giữ lại người này.
Diệt Đế càng có cảm giác nhục nhã như mất hết mặt mũi, gầm lên một tiếng, quấn cà sa da hổ lên người, pháp khí trong cơ thể cuộn trào điên cuồng, lại lần nữa đánh tới.
Có người còn nhanh hơn hắn một bước.
Là Khổ Đế đứng đầu Quan Sơn Tứ Đế.
Khổ Đế là cao thủ xếp thứ tám Nhất Giáp Nam Cảnh, nhân vật cấp bậc Truyền Thừa Giả. Hắn nhìn ra Diệt Đế muốn thắng Lý Duy Nhất không phải chuyện dễ dàng, nếu để Diệt Đế tiếp tục đánh, không chỉ làm lỡ thời cơ chiến đấu, mà còn có thể bị võ tu trong thiên hạ chê cười.
Cục diện trước mắt là phải đánh nhanh thắng nhanh.
Cả đám người tụ tập ở đây, nếu bị một võ tu Ngũ Hải cảnh ngũ trọng chặn lại thì đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.
Thương Lê từ trong vườn nói vọng ra:
- Khổ Đế, cao thủ Nhất Giáp như ngươi đi ra tay với một võ tu Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, quá mất thân phận rồi!
Giọng nói Thương Lê hùng hậu, khí tức bình ổn.
- Ào!
Màn sương đen kịt như mực trào ra từ trong cửa, trong nháy mắt bao phủ cả khu phố.
Không khí càng thêm lạnh lẽo, mặt đất kết một lớp sương trắng dày đặc.
Trong minh vụ.
Sau lưng Lý Duy Nhất xuất hiện một Quỷ Tướng đầu dê mặc áo giáp cao mười trượng, cao hơn cả kiến trúc của cả khu phố.
Trong khoang bụng nó có hỏa vân bốc cháy, khí tràng bá đạo. Sau khi nó rống dài một tiếng, vung chiến qua dài mấy chục mét, vạch ra từng luồng gợn sóng năng lượng trong không khí.
Diệt Đế sợ đến mức hồn phi phách tán, kinh hô: