- Là nó... Nó lại xuất hiện rồi...
Khổ Đế đụng bay Diệt Đế, một mình cứng rắn đỡ chiến qua.
Tích trượng trong tay hắn xoay tròn cực nhanh, phạn âm vang vọng đất trời.
- Rầm!
Chiến qua đánh trúng tích trượng, đánh bay Khổ Đế ra ngoài, rơi vào trong đám người, ngã vào một cửa hàng.
Quỷ Tướng gầm thét, miệng phun ra Đô Linh Lãnh Hỏa.
Võ tu của mười mấy thế lực lớn nhỏ lại lần nữa lùi về sau.
Một cường giả cấp bậc Truyền Thừa Giả, vậy mà mới một đòn đã bị đánh bay. Nếu chiến qua quét ngang vào trong đám võ tu thì sẽ gặt bao nhiêu cái đầu?
Ai có thể ngờ Thương Lê còn có con bài chưa lật như vậy?
Rất nhiều người đều thầm thấy may mắn, may mà ban nãy không cưỡng ép xông vào Cần Viên.
Minh Niệm Sinh thì thầm bên tai Loan Sinh Lân Ấu:
- Đây hẳn là Quỷ Tướng mà Kỳ Tẫn nhắc đến, được thả ra từ một lá cờ đen. Xem ra, người cứu Khương Ninh ở Binh Tổ Trạch lúc trước thực sự là Thương Lê. Ấu Tôn, có chút không ổn rồi!
Loan Sinh Lân Ấu hiểu ý hắn.
Nếu Thương Lê từng cứu Khương Ninh, quan hệ của hai người chắc chắn không bình thường. Nếu hôm nay dọn sạch Cửu Lê Tộc, rất có thể Khương Ninh sẽ thúc đẩy sự hợp tác giữa triều đình và Tả Khâu Môn Đình, nói không chừng thực sự bị tiểu tử họ Lý kia đoán trúng.
Hắn không e ngại ttriều đình bị tất cả nghĩa quân nhắm vào.
Nhưng cộng thêm Tả Khâu Môn Đình, và Chu Môn vốn là tử địch của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực...
Vậy thì có chút nguy hiểm!
Quỷ Tướng hiện thân, trấn áp tất cả kẻ địch.
Nhưng Lý Duy Nhất không cho rằng dựa vào nó có thể dọa lui Loan Sinh Lân Ấu. Bởi vì bày ra trận thế hùng hậu như vậy mà không đánh đã lui sẽ bị bao nhiêu người chê cười, có khác gì tan tác đâu?
Loan Sinh Lân Ấu cũng bị thế của mình cuốn theo, đã muốn lui, nhưng không thể làm vậy.
Cho nên, Lý Duy Nhất thừa dịp này hô to:
- Cửu Lê Tộc đêm qua tổn hao nhiều chiến lực, tự biết không giữ được hai tấm thiệp mời này. Nhưng không muốn chắp tay dâng cho kẻ thù, xin anh hùng ẩn thân trong bóng tối ra tay cứu giúp. Nếu có thể che chở chúng ta mười ngày, xin dâng lên toàn bộ Trường Sinh Đan, Long Chủng, Long Cốt.
Không ít người tại hiện trường lộ ra nụ cười châm chọc.
Có người thì thầm:
- Ai dám cứu người trước mặt Ấu Tôn?
Vũ Văn Thác Chân cười vang nói:
- Ngươi vừa rồi cứng rắn không sợ hãi, ta còn tưởng ngươi có xương cốt sắt đá chứ, không ngờ cũng là kẻ tham sống sợ chết.
Lý Duy Nhất đáp:
- Ai mà không sợ chết? Ta đến để tranh đường sống, không phải muốn so xem ai không sợ chết với ai.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Ta cười Loan Sinh Lân Ấu thiếu trí tuệ, Cát Tiên Đồng không mưu lược. Ta hận hai con sâu Đông Cảnh thua ở Minh Nguyệt Thất Tinh Các liền gãy cả xương sống, không nắm bắt được thời cơ. Anh hùng thiên hạ đã tập trung hết ở phương Bắc.
Có thể đấu với triều đình và Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, trước mắt chỉ có Tuyết Kiếm Đường Đình ở Bắc Cảnh, một nhà chiếm được đất đai năm châu. Tài tuấn phương Bắc gần như đều bị thế lực này thu hết dưới trướng.
Phải biết rằng, thực lực ngoài sáng của Cửu Lê Tộc là ngay cả đất đai một châu cũng không giữ được.
Cho dù Tuyết Kiếm Đường Đình chỉ điều động năm, sáu võ tu trẻ tuổi từ mỗi châu, cộng thêm nội tình của bản thân Thiên Vạn Môn Đình, mấy chục cao thủ đỉnh phong áp tới, Loan Sinh Lân Ấu không muốn lui cũng phải lui.
Lý Duy Nhất không tin Đường Vãn Thu, thủ lĩnh thế hệ trẻ của Tuyết Kiếm Đường Đình, sẽ không rõ tầm quan trọng của trận chiến đêm qua, chắc chắn người này đang chờ đợi một thời cơ nào đó.
Ánh mắt Minh Niệm Sinh lạnh lùng:
- Tiểu tử này đúng là thông minh hơn người, đáng tiếc, Tuyết Kiếm Đường Đình tuyệt đối sẽ không ra tay vào lúc này. Triều đình và chúng ta vẫn chưa bị thương đến gốc rễ, chắc chắn Đường Vãn Thu sẽ tiếp tục tọa sơn quan hổ đấu, đợi thời cơ tốt hơn.
Loan Sinh Lân Ấu nói:
- Đã thông minh như vậy thì giết trước đi!
Loan Sinh Lân Ấu chắp một tay sau lưng, một tay mân mê cây thương bạc, đích thân đi về phía Lý Duy Nhất đang đứng giữa đường phố. Hai loại chiến pháp ý niệm Thanh Loan và Kỳ Lân hiện ra, lực lượng ý niệm dày đặc áp về phía Lý Duy Nhất.
Bông tuyết bay theo hắn, gió lạnh rít gào.
Vô số võ tu đều lộ vẻ kinh ngạc.
Trong mắt Loan Sinh Lân Ấu không che giấu sự tán thưởng và khen ngợi:
- Chơi đùa tâm kế, cầu sinh trong kẽ hở, tìm đường sống trong ngõ cụt, ngươi đã làm đến mức cực hạn, đổi lại là đối thủ khác thì rất có thể đã thành công. Nhưng vận may của ngươi không tốt, gặp đối thủ là ta.
Loan Sinh Lân Ấu nói tiếp:
- Thiên hạ này rốt cuộc vẫn do tu vi thực lực quyết định, tiền cược của các ngươi quá ít, Tuyết Kiếm Đường Đình không để vào mắt, ta cũng không để vào mắt.
- Nhưng ngươi nên cảm thấy kiêu ngạo! Bởi vì ngươi quá xuất sắc, khiến ta cũng không nhịn được động sát ý, muốn đích thân trừ khử ngươi để chấm dứt hậu họa.
Loan Sinh Lân Ấu rõ ràng còn cách mười trượng, nhưng Lý Duy Nhất đã cảm thấy đứng không vững. Hắn như ngọn nến trước gió, đối phương dường như chỉ cần một hơi là có thể thổi tắt hắn.
Uy áp của hai loại chiến pháp ý niệm Thanh Loan và Kỳ Lân thì giống như hai ngọn núi lớn đè lên vai hắn, khiến hắn không thể thở nổi.
Muốn đứng vững thì không thở được.
Muốn thở thì chỉ có thể nằm rạp xuống.
- Gào!
Quỷ Tướng cao mười trượng bùng nổ sức mạnh cấp bậc võ tu Đạo Chủng cảnh, chiến qua chém nghiêng xuống, xé rách chiến pháp ý niệm trấn áp.
- Ầm...
Mặt đất dưới chân Loan Sinh Lân Ấu không ngừng vỡ nát, đất đá nhô lên, lan tràn ra bốn phương.
Điều khiến người ta kinh hãi đến tê cả da đầu là hắn chỉ nâng cây thương bạc lên đã đỡ được chiến qua, cơ thể chỉ lắc lư một cái.
Đồng tử Lý Duy Nhất co rút mạnh, thảo nào Loan Sinh Lân Ấu hoàn toàn không để ý đến diễn biến tiếp theo của cục diện, chiến lực này mạnh đến mức đáng sợ, hoàn toàn có thể đánh gục tất cả kẻ địch trong thành.
Có lẽ Tả Khâu Đình nói trúng rồi, tư duy của cường giả quả thực không giống người thường.
Muốn bọn họ thỏa hiệp, trừ khi mình nằm kèo trên.
Minh Niệm Sinh quát:
- Một tiểu tử như vậy, để ngươi chết trong tay Ấu Tôn chẳng khác nào được danh chấn thiên hạ! Ta đến giết hắn!
Minh Niệm Sinh như được đúc bằng đồng, hình người cao hai mét bắn ra như mũi tên, vừa mới nắm tay lại thành quyền...
Bên tai hắn vang lên tiếng phi kiếm dày đặc.
Chỉ thấy trên con phố rộng lớn sau lưng Lý Duy Nhất có vô số phi kiếm màu vàng kim bay tới như thủy triều, xé rách minh vụ, hóa thành một dòng sông kiếm, trực diện va chạm vào người Minh Niệm Sinh.
Trên phiến đá của con phố dài mấy trăm mét toàn là vết kiếm nứt nẻ.
Lúc này, Minh Niệm Sinh còn cách Lý Duy Nhất ba trượng, đành phải lập tức thả ra pháp khí hộ thể, chống đỡ dòng sông kiếm vàng.
- Cộc cộc!
- Cộc cộc!
...
Dị thú Châu Ngô chạy tới, ngửa đầu rống dài, lao thẳng về phía Lý Duy Nhất đứng lẻ loi một mình.
Lê Lăng mặc váy đỏ, đi chân trần, tư thế hiên ngang đứng trên lưng Châu Ngô. Một tay nàng bắt quyết phù văn chỉ ấn, một tay cầm dây cương. Linh quang hỏa diễm bắn ra từ mi tâm khiến toàn thân nàng bốc cháy, rõ ràng đã đạt đến Tai Hỏa cảnh.