Gieo gió gặt bão (2)

Từ đầu đến cuối, sắc mặt Dương Nhạc không hề thay đổi.

Nhị tiến viện, tam tiến viện phía sau bức tường tràn ngập tiếng chém giết, tiếng đánh nhau không dứt, tiếng kêu thảm thiết liên hồi.

Có từng tầng trận pháp ngăn cách, người bên ngoài làm sao biết bên trong đã là địa ngục trần gian?

Dương Vân xoay người muốn chạy...

Khóe miệng Dương Nhạc nhếch lên, nở một nụ cười lạnh lùng.

Năm ngón tay hắn xòe ra trong không trung, năm luồng pháp khí như sương mù tuôn ra, quấn lấy Dương Vân, kéo hắn bay về tay mình.

Dương Vân bị Dương Nhạc bóp cổ, không còn chút sức lực phản kháng nào, run rẩy sợ hãi tột độ:

- Nhạc... Nhạc thúc... Tại sao?

Dương Nhạc nói:

- Ai là Nhạc thúc của ngươi? Tiểu tử, chỉ trách ngươi về không đúng lúc.

Dương Nhạc không kiểm tra Dương Chi Dụng đang trọng thương hôn mê trên xe, túm Dương Vân như xách một con gà con đi vào nhị tiến viện.

- Tiêu rồi, lại một Nhạc thúc giả.

Dương Vân khóc không ra nước mắt, thầm hận mình xui xẻo, lần nào cũng đụng phải kẻ tàn nhẫn, chỉ cảm thấy lần này e rằng khó thoát kiếp nạn:

Giọng nói của Dương Nhạc vang lên từ sâu trong sân.

- Nói cho Dương Thanh Khê biết, đệ đệ của nàng đã bị ta bắt! Nếu không muốn tiểu tử này chết thì ngoan ngoãn giao đồ ra đây.

Bốn phía yên tĩnh.

Trên xe ngựa, Lý Duy Nhất bật dậy, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

Rất hiển nhiên, có thế lực đã ra tay với Tuy Tông trước hắn, là bên nào?

Vì cái gì?

Muốn lấy Long Chủng Phiếu của Dương Thanh Khê chăng?

Lý Duy Nhất kích hoạt lực lượng ẩn thân của Dạ Hành Y, thu liễm khí tức hết mức có thể, hết sức cẩn thận xuống xe. Nhìn thấy cảnh tượng thây ngang dọc khắp nơi ngay trước mắt, hắn lập tức phủ nhận suy nghĩ vừa rồi.

Đây rõ ràng là chuẩn bị giết sạch thế hệ trẻ Tuy Tông!

Cần gì phải đến làm đến mức này chỉ vì một tờ Long Chủng Phiếu?

Tam tiến viện của cứ điểm Tuy Tông rộng chừng hai mẫu, lát đá phiến, có xây luyện võ trường.

Trong sân có vô số bóng người, ánh sáng trận pháp rực rỡ.

Lý Duy Nhất nhìn vào bên trong qua song cửa sổ chạm rỗng , sắc mặt biến đổi liên tục.

Trên luyện võ trường.

Hơn mười võ tu trẻ tuổi Ngũ Hải cảnh của Tuy Tông bị Tả Thị dưới trướng Ấu Tôn dùng pháp khí hùng hậu trấn áp quỳ rạp trên mặt đất.

Hữu Thị thì biến thành bộ dáng Dương Nhạc, ném Dương Vân ra ngoài, hắn ngã lăn tới bên cạnh hơn mười võ tu Tuy Tông kia.

Dương Nhạc thật sự thì đã bị đánh gãy tứ chi, lột da người, hóa thành một đống thịt nát đẫm máu, thống khổ lăn lộn trên mặt đất, thực ra tiếng kêu thảm thiết rợn người.

Ngoài Tả Hữu Nhị Thị, còn có hai Đại Niệm Sư Tai Hỏa cảnh thuộc Tam Trần Cung đang phá trận pháp của tứ tiến viện.

Bọn họ không dám sử dụng Lôi Pháp Huyền Băng, sợ gây ra động tĩnh quá lớn.

Đột nhiên.

Lý Duy Nhất nhìn thấy một bóng người khiến tất cả võ tu trẻ tuổi trong châu thành Khâu Châu đều nghe tin đã sợ mất mật.

Người nọ đeo mặt nạ bạc thể lỏng, thân hình hư ảo, lúc ẩn lúc hiện, khí tức khủng bố tuyệt luân.

Chính là cao thủ thứ nhất dưới trướng Ấu Tôn, Hoa Vũ Tử.

Hạng hai Nhất Giáp Nam Cảnh, xếp hạng còn cao hơn cả Tả Khâu Đình.

Đây là lần đầu tiên Lý Duy Nhất nhìn thấy Hoa Vũ Tử, nhưng khí tức và đặc điểm ngoại hình này rất dễ nhận ra ngay. Huống chi, còn có Trần Văn Võ đứng cạnh Hoa Vũ Tử .

Lý Duy Nhất nhìn thoáng qua rồi lập tức dời mắt đi, sợ bị Hoa Vũ Tử cảm ứng được.

Hoa Vũ Tử mỉm cười:

- Văn Võ, dường như Dương Thanh Khê không quan tâm lắm đến sống chết của đệ đệ nàng.

Trần Văn Võ nói:

- Đệ đệ chết rồi, mẹ của nàng ấy còn có thể sinh đứa khác, không phải chuyện gì to tát.

Hoa Vũ Tử đáp:

- Có lý!

Hoa Vũ Tử mất kiên nhẫn. Nơi này quá gần Phủ Châu Mục, họ phải đánh nhanh thắng nhanh.

Vì thế, hắn dùng giọng nói ôn nhu mềm mại:

- Dương Thanh Khê, hãy giao Long Chủng Phiếu và năm rương Dũng Tuyền Tệ ra, người còn lại của Tuy Tông sẽ được sống.

Bên trong trận pháp của tứ tiến viện, chỉ còn Dương Thanh Khê, mười một võ tu trẻ tuổi và Đại Niệm Sư của Tuy Tông đang dựa vào trận pháp cố thủ.

Trong mắt bọn họ tràn đầy căm hận và sát ý, không hề có ý thỏa hiệp.

Không chút báo trước, đám ác tặc này đột nhiên xông vào, gặp người là giết, khát máu vô cùng.

Võ tu Ngũ Hải cảnh thế hệ trẻ của Tuy Tông trong khoảnh khắc bị giết sáu, bảy phần.

Thù hận này không đội trời chung.

Phía dưới xương quai xanh bên trái của Dương Thanh Khê có một lỗ máu, là bị Hoa Vũ Tử dùng một ngón tay bắn thủng. Máu thấm ướt y phục nàng, không thể cầm máu, vì có pháp khí Yêu tộc quỷ dị xâm nhập vào vết thương của nàng, chạy loạn trong ngân mạch.

Nếu Hoa Vũ Tử thật sự có thể giữ lời hứa, nàng tự nhiên nguyện ý thỏa hiệp.

Nhưng nàng biết rất rõ, hễ nàng mở một phần trận pháp ra để giao đồ, chắc chắn đối phương sẽ nhân cơ hội phá trận. Đến lúc đó, mình sẽ trở thành cá nằm trên thớt.

Cần kéo dài thời gian.

Lúc trước Dương Thanh Khê nghe được tiếng nổ lớn từ hướng Phủ Châu Mục, chắc bên kia đã nổ ra chiến đấu, triều đình phát hiện sẽ nhanh chóng phát hiện ra tình huống bất thường của Tuy Tông.

Vì thế, nàng giả vờ hoang mang hỏi:

- Xin hỏi, năm rương Dũng Tuyền Tệ mà Hoa tiên sinh nói là chỉ cái gì? Là bảo Tuy Tông gom góp năm rương tiền tài để mua mạng sống của mình sao?

Hoa Vũ Tử cười nói:

- Ngươi còn giả ngu thì những người bên ngoài đều sẽ không sống nổi! Bên bờ Binh Tổ Trạch, lôi đài trên mặt nước, người cướp đi năm rương Dũng Tuyền Tệ của Lý Duy Nhất chính là ngươi. Rất nhiều thứ không thể che giấu được, ví dụ như khí tức đặc biệt ẩn chứa trong pháp khí của ngươi.

Trong mắt Dương Thanh Khê tràn đầy cay đắng, lộ vẻ mặt hối hận, trong lòng dâng trào cảm xúc tự trách :

- Nói cách khác, hạo kiếp hôm nay của Tuy Tông đều là do năm rương Dũng Tuyền Tệ kia?

Hoa Vũ Tử nói:

- Cũng không hoàn toàn là vậy! Nguyên nhân căn bản nhất là Tuy Tông các ngươi dám bỏ Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực mà chọn triều đình.

Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực đương nhiên vô cùng tức giận với Tuy Tông.

Chính sự rút lui và di dời của Tuy Tông dẫn đến chiến cuộc Lê Châu có biến cố, bọn họ không còn khả năng nuốt Cửu Lê Tộc nữa.

Điều này có ảnh hưởng chí mạng đến cục diện toàn bộ Nam Cảnh.

- Phụt!

Tả Thị đấm một quyền, đánh chết một võ tu trẻ tuổi Tuy Tông ngay tại chỗ, cái đầu rơi lún xuống tận bụng.

Hắn cười gằn:

- Dương đại tiểu thư còn muốn kéo dài thời gian? Nếu không giao Long Chủng Phiếu và Dũng Tuyền Tệ ra, mười mấy kẻ đang quỳ này căn bản không đủ cho ta giết.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Quả nhiên là nàng ấy cướp tiền của mình.

Lý Duy Nhất tự nhiên sẽ không thương hại Tuy Tông. Nếu không phải Dương Thanh Khê tham lam, đoán chừng Hoa Vũ Tử căn bản sẽ không để ý tới nàng, ít nhất là lười tự mình ra tay.

Lý Duy Nhất biết nơi này không nên ở lâu, vào phút sống chết chắc chắn Dương Vân sẽ khai hắn ra.

Lý Duy Nhất đang định sử dụng Lôi Pháp Huyền Băng làm nổ một lỗ hổng trên trận pháp của cứ điểm Tuy Tông, vừa xoay người thì nhìn thấy linh đường treo đầy vải trắng.

Ngay trung tâm linh đường có đặt một cỗ quan tài màu máu.

Không cần đoán cũng biết là Dương Thanh Thiền đang nằm bên trong.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters