Hung thủ (1)

Không hiểu sao Lý Duy Nhất quyết định thăm dò xem Dương Thanh Thiền có phải thật sự đã chết, nên hắn ẩn thân lẻn vào trong, xuất hiện giữa linh đường rải đầy tiền giấy trắng.

Quan tài màu máu dài khoảng một trượng, là khối hình trụ vuông vức, làm bằng chất liệu huyết nê.

Trong bùn có khảm một loại vật chất kỳ dị màu trắng nửa hư nửa thực, ngưng tụ thành cổ văn thần bí màu trắng bao phủ quan tài, vừa nhìn đã thấy cỗ quan tài này rất bất phàm.

Chất liệu và hình dạng quá quỷ dị.

Lý Duy Nhất không dám hành động thiếu suy nghĩ, mà dùng niệm lực giao tiếp với hai vị tiền bối Quan và Linh Vị trước.

Quan tiền bối nói:

- Đây là một loại quan tài dị giới, tên là Sinh Tiền Quan. Khi người chết ở dị giới tự cảm thấy đại hạn sắp tới sẽ tự mình nằm vào trong quan tài trước.

- Trong quan tài bố trí đầy trận pháp, đóng nắp quan tài từ bên trong rồi khởi động trận pháp, trộm mộ sẽ không thể mở nắp quan tài từ bên ngoài!

- Tuy nhiên, Tuy Tông đi theo Cửu Lê Tộc nhiều năm, chắc là đã học được thủ đoạn mở quan tài cao minh, cỗ quan tài này từng bị mở ra, bảo vật bên trong sớm bị lấy đi.

- Đặt thi thể người thân vào quan tài dị giới, đây là việc xưa này đều có ở Cửu Lê Tộc, không phải chuyện lạ gì.

Thử một lần thôi, cỗ quan tài này chỉ có thể mở từ phần đầu rồi đẩy về phía đuôi.

Lý Duy Nhất hết sức cẩn thận đẩy nắp quan tài hé mở ra một thước trước.

...

Thi thể Dương Thanh Thiền có dung mạo giống hệt Dương Thanh Khê nằm ngay bên trong, lộ ra khuôn mặt trắng bệch như giấy nhưng thê mỹ như tranh.

Hắn dùng niệm lực cảm ứng, lại nhanh chóng dùng ngón tay thăm dò cổ và tâm mạch.

Máu lạnh ngắt, tâm mạch đứt, thật sự chết rồi.

Lý Duy Nhất rốt cuộc yên lòng. Hắn đẩy nắp quan tài ra ba thước, nửa thân của nàng trên hoàn toàn lộ ra.

Tóc tai, y phục, trang điểm của thi thể Dương Thanh Thiền đều được xử lý tỉ mỉ. Y phục chỉnh tề, đeo các loại trang sức, mày vẽ môi tô son. Nếu không phải mặt nàng không còn chút máu, dường như chỉ là đang ngủ.

Tu vi nàng dừng ở Ngũ Hải cảnh đỉnh phong, thân thể mạnh mẽ, dù ngâm trong nước bảy ngày vẫn như vừa mới chết, da thịt láng mịn như ngọc, không có bất kỳ tổn hại nào.

Bên trong quan tài quả nhiên bố trí đầy trận văn đúng như Quan tiền bối nói.

Lý Duy Nhất xoay mặt nàng sang một bên, lộ ra vết kiếm thương trên cổ.

Vết thương này là bảy ngày trước lúc nàng cưỡng ép giãy khỏi kiếm của Lý Duy Nhất, bị Hoàng Long Kiếm cắt bị thương.

- Không đúng! Vết thương sâu hơn rồi, cắt đứt cả động mạch cổ.

Lý Duy Nhất nhớ rất rõ, tuy Hoàng Long Kiếm cắt bị trúng nàng, nhưng tuyệt đối không cắt đứt động mạch cổ.

Huống chi, lúc ấy hắn không vận chuyển pháp khí lên Hoàng Long Kiếm, cho dù thật sự cắt đứt động mạch cổ, với tu vi của Dương Thanh Thiền hoàn toàn có thể điều động pháp lực tạm thời bịt vết thương lại.

Luồng lực lượng hủy diệt kỳ dị của Hoàng Long Kiếm tạm thời chỉ thấy nhằm vào Thệ Linh, chứ không làm hại con người.

- Có người ngụy tạo vết thương, tạo thành hiện trường giả là Dương Thanh Thiền bị ta một kiếm cắt đứt động mạch cổ, mất máu quá nhiều mà chết.

Theo Lý Duy Nhất thấy, chuyện này thuần túy là vẽ vời thêm chuyện.

Bởi vì dù giết Dương Thanh Thiền hay không thì hắn và Tuy Tông cũng là tử địch.

Nếu nhằm vào Lý Duy Nhất, gắn thêm một tầng tội giá họa này chỉ là vô nghĩa.

Mục đích thực sự của đối phương là gì?

Hắn lật thi thể lại, để lưng hướng lên trên.

Lý Duy Nhất bắt thủ ấn lướt qua mi tâm, Thông Thiên Nhãn hiện ra.

Tấm lưng ngọc vốn dĩ động lòng người lại có mảng lớn tím bầm, là vết thương do Đào Diễm Diễm dùng búa đập trúng vào bảy ngày trước để lại.

Lúc ấy Dương Thanh Thiền có mặc chiến y phòng ngự, vết thương trên lưng do búa gây ra không hại đến tính mạng, xương chữa gãy, bị chấn tổn thương tạng phủ. Dưới Thông Thiên Nhãn, Lục Dục Phù cũng hiện ra, bao phủ khắp lưng nàng.

Người đã chết bảy ngày, phù văn vẫn chưa tan hết.

Lục Dục Phù tự nhiên là đáng sợ, do Cổ Thiên Tử Lục Niệm Tâm Ma sáng tạo ra, dùng phù này khống chế lòng người thiên hạ. Ở thời đại của Lục Niệm Tâm Ma, mỗi một võ tu đạt tới Ngũ Hải cảnh đều bị gieo Lục Dục Phù trong cơ thể.

Tuy nhiên, Lục Dục Phù thời ấy có sáu loại lực lượng, đại biểu cho sáu loại dục vọng của con người, do sáu bộ Ma Quan mỗi bên nắm giữ thuốc giải của một loại phù văn.

Hiện tại tà đạo ẩn nấp trong bóng tối thiên hạ cục diện Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Lục Dục Phù lưu hành chỉ đại biểu cho một trong sáu loại dục vọng.

Loại phù văn này không dễ thi triển.

Nếu hôm đó Dương Thanh Thiền không bị thương quá nặng, thì Bạch Thục đánh ra Lục Dục Phù chưa kịp tới gần đã bị pháp khí hộ thể của nàng đánh tan.

- Chắc chắn có vết thương chí mạng khác!

Lý Duy Nhất thả Nhị Phượng ra, để nó đi tìm vết thương trên người Dương Thanh Thiền và dấu vết pháp khí mỏng manh.

Nhị Phượng di chuyển bên trong y phục Dương Thanh Thiền, tạo thành một cục u nhỏ.

Một lúc sau.

Cục u này dừng lại ở vị trí tim của thi thể.

Sau khi chui ra từ cổ áo, Nhị Phượng dùng niệm lực báo cho Lý Duy Nhất biết, gần tim Dương Thanh Thiền có tàn dư dao động pháp khí cực kỳ nhỏ bé, nhưng không có vết thương.

- Không có vết thương, lại có tàn dư dao động pháp khí. Nói cách khác, điều này tương đương với việc dùng pháp khí bóp chặt tim nàng, khiến tim nàng không thể đập, bị ép tim ngừng đập mà chết.

- Sao lại thế? Tu vi của Dương Thanh Thiền cao như vậy mà không thể phản kháng ư?

Cách chết này thật sự quá quỷ dị.

Câu tiếp theo của Nhị Phượng đã giải đáp nghi hoặc cho hắn.

Nó báo rằng, luồng tàn dư dao động pháp khí kia không thuộc về võ tu Ngũ Hải cảnh.

- Chuyện này không thể nào! Võ tu trên Ngũ Hải cảnh sao dám ra tay giết người trong thời gian Tiềm Long Đăng Hội?

Lý Duy Nhất lập tức đưa niệm lực vào tim Dương Thanh Thiền, cẩn thận thăm dò, nhưng không thu hoạch được gì.

Thủ đoạn của đối phương cao minh đến cực điểm, chỉ có sinh linh đặc biệt như Nhị Phượng mới có thể tra xét được dấu vết.

- Chẳng lẽ...

Trên mặt Lý Duy Nhất lộ ra vẻ kinh hãi và hoang mang khó tin, trong đầu hiện lên thân hình ưu nhã của Khiêm Khiêm Quân Tử Diêu Khiêm.

Có thể giết Dương Thanh Thiền mà không bị Độ Ách Quan truy cứu, chỉ có một khả năng, đó chính là bị cao tầng trong Tuy Tông giết.

Cao tầng Tuy Tông hiện thân đêm đó chỉ có Diêu Khiêm.

- Dưới vẻ ngoài hào nhoáng đoàn kết, thì ra nội bộ Tuy Tông đen tối như vậy. Có điều, cách giết khá dịu dàng.

Lý Duy Nhất không cho rằng Diêu Khiêm giết Dương Thanh Thiền chỉ để vu oan cho mình.

Nhiều nhất chỉ có thể coi là... thuận tay giá họa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters