Phản ứng của các phương (2)

Nàng dùng ý niệm cảm nhận kiếm khí trên vết thương, đưa ra đánh giá:

- Hắn trở nên mạnh hơn, tại sao tốc độ tu luyện có thể nhanh như vậy? Mau chóng phái tất cả cao thủ từ Ngũ Hải cảnh ngũ trọng trở lên của Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc tiếp ứng Lý Duy Nhất, ngăn cản Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực đuổi giết.

Ngay sau đó nàng lại nói:

- Thừa dịp võ tu Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực chưa chạy tới, vớt hài cốt lên đưa đi Châu Mục Phủ, dâng cho Cát Tiên Đồng và Khương Ninh, chúc mừng võ tu triều đình giết chết Hoa Vũ Tử.

...

Sắc mặt Đường Vãn Thu u ám lạnh lùng ngồi trong đại đường, kiểm điểm lại thất bại hôm nay, tìm kiếm ngọn nguồn vấn đề. Hắn ý thức được là mình tham công liều lĩnh, đánh giá thấp tâm trí của người đệ nhất thiên hạ.

Đèn đuốc trong đại đường chập chờn, lúc sáng lúc tối, tựa như tâm tình của hắn lúc này.

Đường Thần, Truyền Thừa Giả thứ hai của Tuyết Kiếm Đường Đình, rảo bước tiến vào.

Đường Vãn Thu hỏi:

- Nhóm Thương Lê đã về phía nam thành rồi?

Đường Thần nghiêm nghị mà lại rung động nói:

- Vãn Thu, xảy ra chuyện lớn rồi! Lý Duy Nhất giết Hoa Vũ Tử...

Trong mắt Đường Vãn Thu nhanh chóng ngưng tụ hào quang, ngẩng đầu lên:

- Ngươi nói cái gì?

Đường Thần nói:

- Hoa Vũ Tử chết rồi, đầu bị Lý Duy Nhất một kiếm chặt bỏ, việc này là thật. Nghe nói một kiếm tuyệt sát kia có năm loại chiến pháp ý niệm cùng hiện, lơ lửng giữa không trung, hóa thành năm vị thần minh, giống như những truyền kỳ và truyền thuyết trong truyện, Cổ Thiên Tử thời niên thiếu cũng chỉ đến thế.

- Ta vừa mới tiễn nhóm Thương Lê đi ra thì đúng lúc có người chạy tới bẩm báo. Mấy người Cửu Lê Tộc giờ phút này đều chạy tới đó rồi! Chuyện này quả thực quá không thể tưởng tượng nổi, xảy ra gần Ngũ Tâm Kiều...

- Ngũ Tâm Kiều.

Đường Vãn Thu có năng lực đã gặp qua là không quên, sớm đã ghi nhớ bản đồ châu thành Khâu Châu trong đầu. Nghe xong Đường Thần giảng thuật chi tiết, hắn nhanh chóng tiếp nhận sự thật không thể tin nổi này.

- Bất luận hắn làm được bằng cách nào, sự thật chính là sự thật. Đoán chừng bên phía Độ Ách Quan đánh giá về hắn đã không thua gì Loan Sinh Lân Ấu, Cát Tiên Đồng, Tả Khâu Hồng.

Ánh mắt Đường Thần u trầm:

- Hoa Vũ Tử chính là người đầu tiên trong mười đại cao thủ chết, hơn nữa là bị vượt hai cảnh giới giết chết. Ta nghĩ, chỉ cần Lý Duy Nhất không chết, có cơ hội không nhỏ sẽ được bình chọn làm Tiềm Long. Cửu Lê Tộc không có sức mưu đồ thiên hạ, Tả Khâu Môn Đình đây là nước lên thì thuyền lên.

Không cần Đường Thần nói rõ, Đường Vãn Thu đã ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Việc này không chỉ ảnh hưởng Tiềm Long Đăng Hội, mà là cục diện thiên hạ.

Nếu Độ Ách Quan kiên định ủng hộ Tả Khâu Môn Đình, trong tương lai không xa, Tả Khâu Môn Đình tất nhiên sẽ là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Tuyết Kiếm Đường Đình.

Vậy Đường Vãn Thu sẽ thảm bại trong Tiềm Long Đăng Hội.

Đường Vãn Thu nói:

- Ta hiểu ý của ngươi! Nếu Lý Duy Nhất bị trọng thương, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực và các thế lực khác sẽ toàn lực ứng phó đuổi giết, sẽ không để con Tiềm Long này sống sót trở lại phía nam thành, hoặc hội hợp cùng cao thủ Cửu Lê Tộc. Chúng ta tạm thời vẫn không nên làm ác nhân, Cửu Lê Tộc vẫn còn giá trị lợi dụng.

- Thế này đi, để Hoàn Nhan Tiêu Sắt đi tìm Lý Duy Nhất, chúng ta phải bày ra tư thái cứu người.

...

Phía tây thành.

Loan Sinh Lân Ấu từ trong bế quan chữa thương đi ra, đứng trên hành lang, tóc dài như thác bạc đổ, vẻ mặt bình tĩnh nghe Tả Thị quỳ xuống đất, nơm nớp lo sợ bẩm báo.

Đôi mắt của Loan Sinh Lân Ấu không chút dao động, nói:

- Biết rồi! Vẻn vẹn bảy ngày, tu vi của hắn đã nâng cao một bước.

Hắn lại nói:

- Phát động tất cả lực lượng của Tam Trần Cung, Dạ Thành, Quan Sơn, tìm được hắn, giết hắn. Nếu ngay cả một kẻ trọng thương cũng không thu thập được, ba người các ngươi vĩnh viễn đừng trở lại nữa!

Tả Thị dập đầu mạnh xuống đất, tiếp đó lui xuống.

Loan Sinh Lân Ấu nói:

- Minh Niệm Sinh, triệu tập tất cả cao thủ trên Ngũ Hải cảnh tam trọng của Yêu tộc, Tẫn Linh, Tước Nhung, Khuyển Nhung, đêm nay tấn công Chu Môn.

Minh Niệm Sinh rất ngoài ý muốn:

- Đêm nay tấn công Chu Môn à? Không phải nên báo thù cho Hoa Vũ Tử trước sao? Ta cho rằng, nên thừa dịp loạn cục này thu thập Cửu Lê Tộc trước, đánh cho bọn họ trở tay không kịp.

Loan Sinh Lân Ấu nói:

- Khi tất cả mọi người đều cảm thấy đêm nay chúng ta muốn báo thù rửa hận, vừa vặn là cơ hội tuyệt vời để bắt lấy Chu Môn.

Kỳ Tẫn vẫn còn khoác da người của Trang Nguyệt, tán thán nói:

- Chiêu dương đông kích tây này của Ấu Tôn thực sự quá tuyệt diệu! Phát động toàn bộ võ tu của Tam Trần Cung, Dạ Thành, Quan Sơn, rầm rộ lùng bắt khắp thành, nhưng chỉ là giả vờ. Điều này sẽ làm cho đồng minh lớn nhất của Chu Môn là Tả Khâu Môn Đình phán đoán sai lầm, sẽ dồn lực lượng vào việc tìm và cứu Lý Duy Nhất, bảo vệ Cửu Lê Tộc.

- Dù sao, Cửu Lê Tộc mới là đồng minh chân chính, Chu Môn chỉ là đối tượng hợp tác trong thời gian Tiềm Long Đăng Hội.

- Ai mà ngờ được, chúng ta có thể nén lửa giận, dưới tình huống chịu tổn thất nặng, tìm được cơ hội tuyệt hảo để thống nhất Tây Cảnh?

Loan Sinh Lân Ấu nhìn về phía nàng:

- Kỳ Tẫn, Hoa Vũ Tử chết rồi, ngươi phải thay thế hắn chống đỡ cục diện. Đêm nay, cứ điểm tổng bộ và Trường Sinh Đan Phiếu của Hôi Tẫn Địa Vực, ta giao hết cho ngươi!

Kỳ Tẫn nói:

- Nhất định không nhục mệnh.

Phía đông thành của châu thành Khâu Châu có mấy chục ngọn đồi phân bố, ngọn cao nhất không quá hai trăm mét.

Trên đồi đều có xây dựng đạo quan trai đường.

Nhưng theo sự xuống dốc của Đạo gia nhất mạch Tả Khâu Môn Đình ngàn năm trước, lực ảnh hưởng của những đạo quan trai đường này cũng không bằng trước kia, hơn phân nửa đều gần như hoang phế, hương hỏa điêu linh.

Mùng tám tháng giêng.

Tuyết ngừng rơi!

Tia nắng ban mai đầu tiên chiếu lên Tử Hà Sơn ở khu ngoại ô phía đông thành. Trường Thanh Quan nằm trên núi, chuông đồng treo ở góc mái hiên đung đưa theo gió, thanh âm vui tai, cái chuông phản xạ những điểm sáng chói mắt.

Ánh sáng ban mai xuyên qua cửa sổ hoa lưới, rơi xuống giường trong khách đường.

Dương Thanh Khê tỉnh lại trong tiếng chuông và ánh mặt trời chiếu vào mặt, toàn thân đau nhức, chóp mũi ngửi được nồng nặc mùi máu tanh, quần áo dính nhớp, trên người đắp chăn bông.

Nàng hơi quay mặt nhìn về phía Lý Duy Nhất đang ngồi xếp bằng dưới hình bát quái cách đó một trượng.

Nàng lại nhắm mắt, cực kỳ yếu ớt hỏi:

- Ngươi thật sự nói chuyện giữ lời... Ngươi cho ta dùng đan dược chữa thương Cửu Dược Hồi Sinh Hoàn của Cửu Lê Tộc?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters