Lý Duy Nhất mở hai mắt ra:
- Ta đã xin của Thương Lê, hắn có không ít. Tính cho ngươi một vạn Dũng Tuyền Tệ!
Dương Thanh Khê nói:
- Ngươi cảm thấy, lấy quan hệ giữa Tuy Tông và Cửu Lê Tộc, ta sẽ không biết giá của Cửu Dược Hồi Sinh Hoàn? Thôi được, một vạn thì một vạn, cứ nợ trước đã...
Nàng thực sự ngay cả sức nói chuyện cũng không có.
Nàng không nói nữa, điều động pháp khí trong cơ thể chạy trong ngân mạch, bắt đầu chữa thương.
Năng lực khôi phục thân thể của Lý Duy Nhất cực mạnh, đến trưa, thương thế đã điều dưỡng được bảy, tám phần.
Sau khi đi ăn cơm chay, hắn trở lại khách đường, dùng một muỗng Tiên Nhưỡng. Trong lúc tiếp tục tạo hình cơ bắp tạng phủ, hắn sử dụng Luyện Khí Quyết rèn pháp khí trong tứ hải.
Dù sao tìm về năm rương Dũng Tuyền Tệ, muốn tiền có tiền, muốn thuốc có thuốc.
Hắn tự nhiên phải chuyên tâm, củng cố tu vi và rèn luyện thân thể mới là việc cấp bách.
Giống như tình huống mạo hiểm đêm qua, may mà pháp khí trong tứ hải vận hành bình thường, chỉ cần xảy ra một chút sai lầm ngoài ý muốn thì hậu quả khó đoán trước.
Về phần thế cục bên ngoài, hắn không cho rằng có quan hệ lớn với mình, tự nhiên sẽ có người đau đầu giải quyết việc này.
Buổi tối, Lý Duy Nhất lại đi ăn cơm chay.
Hắn trở lại phòng, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, nhìn thấy Dương Thanh Khê đã ngồi dậy từ trên giường.
Hắn thắp đèn.
Thương thế của Dương Thanh Khê đã ổn định, mặt không cảm xúc:
- Long Chủng Phiếu của ta đâu?
Lý Duy Nhất hỏi lại:
- Ngươi cảm thấy tình huống đêm qua có thể giữ được Long Chủng Phiếu?
Dương Thanh Khê hất cái cằm trắng như tuyết lên, tràn đầy mong đợi hỏi:
- Hoa Vũ Tử thì sao? Chết chưa?
Lý Duy Nhất đáp:
- Chết rồi!
Dương Thanh Khê dán lưng vào vách tường, cười thỏa mãn, đắm say trong thành tựu phi phàm của mình.
Quá trình dựa lưng này, huyết y tơi tả về trở nên cứng trên người nàng làm rách vết thương đã đóng vảy, đau đến nỗi khóe miệng nàng giật nhẹ:
- Ta vốn tưởng ngươi ít nhất cũng nên thay quần áo giúp ta, lại tùy tiện gọi hai thị nữ giúp ta rửa sạch vết thương trên người. Ngươi có biết, sau khi máu khô lại, cảm giác nó hoàn toàn dính liền với thân thể khó chịu bao nhiêu không?
Lý Duy Nhất cảm thấy buồn cười:
- Lúc liều mạng đêm qua, không nhìn ra ngươi là nữ nhân nũng nịu như vậy. Nhưng xin lỗi, Trường Thanh Quan đều là nam tử, e là không tìm được thị nữ.
Thay quần áo cho nàng?
Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Hắn cứu nàng đã là hết lòng giúp đỡ.
Dương Thanh Khê nhíu mày, khó hiểu hỏi:
- Trường Thanh Quan? Chúng ta bây giờ đang ở phía nam hay phía bắc thành?
Lý Duy Nhất nghiêm nghị nói:
- Nếu đi phía nam thành, rất có thể đụng phải người của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực. Hơn nữa, lỡ như gặp phải võ tu Cửu Lê Tộc, ta thì không sao, nhưng e rằng bọn họ sẽ băm ngươi thành vạn mảnh.
- Ngươi nói đúng! Phía đông thành... Không ai ngờ chúng ta sẽ trốn đến phía đông.
Trong mắt Dương Thanh Khê bỗng nhiên hiện lên một nụ cười động lòng người:
- Lý Duy Nhất, có phải ngươi rung động với ta không? Nếu không thì tại sao lo lắng ta bị võ tu Cửu Lê Tộc giết?
Lý Duy Nhất đi đến bên giường, cẩn thận nhìn chăm chú vào nàng.
Dương Thanh Khê hỏi:
- Nhìn cái gì?
- Ta xem có phải Lục Dục Phù của ngươi đang phát tác không!
Lý Duy Nhất luôn giữ cảnh giác với Dương Thanh Khê.
Nữ nhân này tâm cơ rất sâu, sau khi tỉnh lại cố ý nhắc tới mấy lời như thay áo cho nàng và rung động, đều là vì nàng hiện tại quá yếu ớt, cần lợi dụng ưu thế sắc đẹp của mình để ổn định hắn.
- Được rồi, bây giờ ăn nhờ ở đậu, cần Lý công tử bảo vệ tiểu nữ tử yếu đuối như ta đây, coi như ta tự mình đa tình. Nhưng trước khi thương thế của ta khỏi hẳn, ta sẽ không giải Lục Dục Phù với ngươi.
Dương Thanh Khê bày ra vẻ dịu dàng như nước, cực kỳ có hương vị nữ nhân, mỗi lời nói đều có thể khơi gợi dục vọng bảo vệ của nam nhân.
Bây giờ Lục Dục Phù đúng là rất phiền phức.
Tuy nói chín Đại Tế Ti liên thủ có thể luyện hóa, nhưng có thể dùng phương thức đơn giản hơn, có ai sẽ bỏ gần tìm xa? Huống chi, chín Đại Tế Ti liên thủ vốn có nhiều tính không xác định.
Đó là biện pháp cuối cùng khi không còn cách nào khác.
Lý Duy Nhất ra khỏi khách đường, đi về hướng phòng đạo sĩ.
Một lát sau, hai nam tử mặc đạo bào bưng thùng gỗ đến, đổ đầy nước nóng, chuẩn bị đạo bào màu xanh sạch sẽ.
Sau khi chuẩn bị thỏa đáng, hai nam tử đạo bào đi ra khỏi khách đường, đóng cửa lại, đứng ngoài sân khen ngợi:
- Lý sư huynh, thê tử của ngươi thật xinh đẹp, giống như tiên tử trên trời hạ phàm, là Thuần Tiên Thể nhỉ?
Lý Duy Nhất đưa cho mỗi người một nắm Dũng Tuyền Tệ, thấp giọng nói:
- Không phải thê tử của ta, là kẻ thù. Nhớ giữ bí mật!
- Thì ra là thê tử của kẻ thù... à... bội phục, bội phục!
Hai người nhận lấy Dũng Tuyền Tệ xong, cáo từ rời đi.
Lý Duy Nhất chắp hai tay sau lưng đứng dưới mái hiên, lắng nghe tiếng chuông trên đỉnh đầu, nhìn chăm chú vào trăng sáng trên bầu trời.
Trong phòng vang lên tiếng nước tắm rửa.
Hồi lâu sau, Dương Thanh Khê mặc đạo bào màu xanh rộng rãi, eo thon thắt đai, đẩy cửa đi ra.
Tóc dài búi bằng trâm gỗ, thanh lệ xuất trần, hơi có hương vị tiên tử Đạo Môn. Vết sẹo trên mặt và cổ khảm lên da thịt như bạch ngọc, làm tăng thêm vẻ đẹp mong manh dễ vỡ.
- Đêm thật yên tĩnh! Không biết tại sao, ta chưa bao giờ có cảm giác yên tĩnh như giờ phút này, giống như cả người đều thoải mái, không cần phải đi suy nghĩ bất cứ thứ gì.
Nàng bay lên, đáp xuống mái ngói, ngồi ở mép hiên, hai chân dài hơn người thường đong đưa ngay phía trên Lý Duy Nhất.
Nhìn trăng sáng trên bầu trời và đèn đuốc dưới núi, nàng phong tình tuyệt đại đón gió mỉm cười:
- Lý Duy Nhất, tuy chúng ta có thể tránh đi tai mắt của võ tu thế hệ trẻ, thành công trốn tới nơi này. Nhưng không thể nào tránh khỏi mắt của võ tu thế hệ trước, lão gia hỏa Cửu Lê Tộc không tới Trường Thanh Quan tìm ngươi à? Ta đoán, hắn nhìn thấy ta và ngươi ở cùng một chỗ, chắc trong lòng rất khó chịu.
Lý Duy Nhất nói:
- Ẩn nấp và tìm người cũng là một phần của thử thách. Thế hệ trước tham dự vào là trái luật! Ngoài ra, chúng ta không thân như vậy, đừng làm như ở cùng một phòng thì thành người đi cùng đường.
Dương Thanh Khê nói:
- Vậy ở trong quan tài thì sao? Lúc ấy không cảm thấy có cái gì, về sau càng hồi tưởng càng cảm giác hình như ta chịu thiệt thòi lớn. Chuyện này nếu bị nhà chồng tương lai biết được, ta sẽ không gả ra được.
- Ta không có hồi tưởng, ta chỉ biết Dương Thanh Thiền lúc ấy cũng ở trong quan tài...
Vừa nói ra lời này, Lý Duy Nhất liền ý thức được không ổn.
Hai người rơi vào trầm mặc thật lâu.
Lý Duy Nhất bay lên mái hiên.
Dương Thanh Khê ngẩng đầu, nương theo ánh trăng nhìn về phía hắn:
- Sao thế, cho là ta giờ phút này chìm trong đau thương tột độ, muốn tới an ủi ta ư? Làm ngươi thất vọng rồi!
Lý Duy Nhất hỏi:
- Tại sao Diêu Khiêm muốn giết Dương Thanh Thiền?
Dương Thanh Khê cuối cùng không giống vẻ không quan tâm như bề ngoài, ánh mắt dần dần ướt át, cười khổ:
- Bởi vì các ngươi gieo Lục Dục Phù cho nàng... Ngươi tin không?
Lý Duy Nhất không biết nên trả lời như thế nào.
Nàng nói:
- Bởi vì nàng yêu sai người! Diêu Khiêm quá hoàn mỹ, một người càng hoàn mỹ thì càng muốn theo đuổi hoàn mỹ đến cực hạn. Thử nghĩ, người như hắn có thể chấp nhận nữ nhân của mình bị kẻ địch gieo Lục Dục Phù không? Chỉ cần tin tức tiết lộ ra ngoài, mỹ danh Khiêm Khiêm Quân Tử của hắn liền không còn sót lại chút gì.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta nghe nói, Diêu Khiêm lọt vào mắt xanh của Nhị cung chủ. Lấy tu vi của Nhị cung chủ, hóa giải Lục Dục Phù cho nàng ấy hẳn là không khó chứ!
- Đây mới là nguyên nhân chính!