- Đừng nghĩ nhiều như vậy, đêm nay toàn thành đều đang đánh, các phương thế lực minh tranh ám đấu, quan hệ rắc rối phức tạp. Đừng nói mấy người chúng ta, cho dù là thủ lĩnh các thế lực lớn vắt hết óc vì trận chiến đêm nay, bây giờ cũng chỉ có thể đi bước nào tính bước đó. Ước chừng phải giết đến khi kết thúc cuộc chiến mới có kết quả rõ ràng.
- A...
Một tiếng kêu thảm thiết trầm thấp vang lên trên con đường gần ba người.
Lý Duy Nhất đứng trong bóng tối dưới mái hiên, thu liễm khí tức, nhìn về phía con đường rộng lớn.
Chỉ thấy.
Thiếu chủ Dạ Thành Vũ Văn Thác Chân cưỡi cự thú Dạ Lân đang truy sát một võ tu Long Môn. Hai người một đuổi một chạy, đều sử dụng Pháp khí trường sóc.
Mỗi lần trường sóc va chạm liền có mảng lớn gợn sóng năng lượng khuếch tán ra ngoài, chấn động tuyết đọng trên đường phố và nóc nhà bay lên không trung.
Kiến trúc hai bên đường phố đều bị lưới ánh sáng trận pháp bao phủ, lúc sáng lúc tối trong cuộc đấu pháp của bọn họ.
Vị võ tu Long Môn kia đã bị trọng thương, trên ngực có một lỗ máu.
- Là hạng năm Nhị Giáp Nam Cảnh Vũ Văn Thác Chân và hạng bốn Tam Giáp Đông Cảnh Long Cảnh Tùng.
Tề Tiêu nhìn thiệp mời trong tay, ánh mắt nóng cháy:
- Một tấm Long Chủng Phiếu, hai tấm Long Cốt Phiếu. Cơ hội tốt!
- Phập!
Vũ Văn Thác Chân bay lên từ lưng cự thú Dạ Lân, máu huyết lưu động như rồng ngâm, Pháp khí trường sóc trong tay tẩm Dạ Hoàng Thiềm Độc nhanh như tia chớp đánh xuyên qua cổ Long Cảnh Tùng.
- Tam Giáp Đông Cảnh chẳng qua cũng chỉ thế thôi, đặt ở Nam Cảnh chỉ có thể xếp vào Ất Đẳng.
Vũ Văn Thác Chân cười lạnh một tiếng rồi ngồi xổm xuống lục lọi trên thi thể. Vừa mới lấy được thiệp mời của Long Cảnh Tùng, sắc mặt của hắn bỗng nhiên biến đổi, pháp khí trong cơ thể hóa thành một tầng kình lãng ập về phía sau.
Tề Tiêu cầm chiến đao bản rộng, bay cao sau lưng Vũ Văn Thác Chân, chém ra một luồng đao quang sáng ngời dài vài mét.
Kình lãng pháp khí mà Vũ Văn Thác Chân phóng ra bị đao quang phá vỡ.
- Bùm!
Hắn đâm trường sóc ra.
Vì vội vàng ngăn cản, Vũ Văn Thác Chân bị chấn lui vài bước.
Khi nhìn rõ người tới, hắn lập tức quát lạnh một tiếng:
- Tề Tiêu, vì Long Chủng Phiếu mà ngươi không cần mạng nữa sao?
- Vì Long Chủng Phiếu, có ai không lấy mạng ra liều?
Tề Tiêu chém đao thứ hai, chiến pháp ý niệm cao năm trượng hiện ra sau lưng.
Cả hai đều là Thuần Tiên Thể Ngũ Hải cảnh đại viên mãn, nhưng một người là Nhị Giáp Nam Cảnh, một người là Tam Giáp Nam Cảnh.
Trong nháy mắt, hai người đã kịch chiến mấy chục chiêu.
Thạch Thập Thực nắm lấy cơ hội, chui ra từ dưới lòng đất sau lưng Vũ Văn Thác Chân , một quyền đánh vào giữa lưng hắn.
Một kích đánh trúng, Thạch Thập Thực lập tức lui ra xa.
Vũ Văn Thác Chân cứng rắn chịu một quyền này của Thạch Thập Thực, lại đỡ một đao của Tề Tiêu, nhanh chóng bỏ chạy về bên phải, rơi xuống nóc nhà. Khóe miệng hắn tràn ra một vệt máu, cắn răng cảnh giác nhìn quanh bốn phía.
Thạch Thập Thực đã sớm đợi trên nóc nhà, chặn đường đi của hắn, cười nói:
- Thiếu thành chủ, lấy một địch hai thì có nắm chắc không?
Vũ Văn Thác Chân cưỡng ép đè thương thế xuống, ấn ký trăng lưỡi liềm ở mi tâm sáng lên, dị chủng chiến pháp ý niệm hiện ra.
Là một vầng trăng lưỡi liềm rực rỡ dài năm trượng, lơ lửng trên đỉnh đầu phía sau hắn, mây mù pháp khí lưu động quanh trăng lưỡi liềm, thần dị vô cùng.
Hắn hừ một tiếng:
- Thạch Thập Thực, ngươi vừa phá cảnh tới thất hải nhỉ? Ngươi và Tề Tiêu liên thủ mà muốn giữ ta lại?
Trong miệng Vũ Văn Thác Chân phát ra một tiếng huýt sáo vang dội, cự thú Dạ Lân ở xa gầm dài đáp lại. Nó lập tức mở rộng đôi cánh rộng lớn, bay về phía nóc nhà.
Trên đường phố, sau khi Lý Duy Nhất sờ soạng thi thể Long Cảnh Tùng một lượt, hắn nhặt Long Lân Sóc trên mặt đất lên, ném mạnh ra ngoài.
- Phập!
Long Lân Sóc đâm thủng bụng cự thú Dạ Lân, xuyên qua cơ thể, bay về phía bầu trời đêm.
Máu tươi văng khắp nơi, tiếng kêu thảm thiết bi thương.
Lý Duy Nhất đeo Hoàng Long Kiếm sau lưng, đạo bào như mới, ngẩng đầu nhìn về phía nóc nhà:
- Ta tới lâu như vậy, thiếu thành chủ vậy mà không phát hiện ra ta?
Tề Tiêu cầm đao chặn một hướng khác của Vũ Văn Thác Chân, cười lớn:
- Lấy một địch ba, ngươi còn nắm chắc nữa không?
Vũ Văn Thác Chân nhận ra Lý Duy Nhất, biết hắn là võ tu Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, nhưng kiêng kỵ hắn còn cao hơn cả Tề Tiêu và Thạch Thập Thực.
Hắn lạnh lùng nói:
- Ngươi rốt cuộc hiện thân rồi! Đêm nay ở phía đông thành, người muốn giết ngươi đếm hai bàn tay cũng không hết.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi đoán xem tại sao ta dám hiện thân?
Lý Duy Nhất thi triển Thanh Hư Cản Thiền Bộ, chân đạp khói xanh, thân thể hóa thành vô số tàn ảnh, đi ra một đường vòng cung, trong nháy mắt từ trên đường phố đến trước mắt Vũ Văn Thác Chân.
Hắn giơ kiếm, chiến pháp ý niệm Thần Ảnh hiện ra, chiếu rọi tứ phương.
Thật nhanh!
Vũ Văn Thác Chân thầm kinh hãi, toàn lực điều động pháp khí trong cơ thể, trường sóc cấp bậc Bách Tự Kinh Văn nhất phẩm mạnh mẽ đâm ra.
Trên cán sóc, một trăm hai mươi bảy kinh văn màu trắng nổi lên, lưu động cực nhanh, giống như thác mưa lao về phía mũi sóc.
- Ầm!
- Bùm bùm!
...
Kiếm và sóc va chạm, tiếng kim loại va chạm liên tiếp không ngừng.
Sau mười mấy lần giao kích, tất cả kinh văn màu trắng bị nổ tung, tản ra.
Vũ Văn Thác Chân chỉ cảm thấy lực lượng dời non lấp biển truyền đến từ trường sóc, rốt cuộc không áp chế thương thế trong cơ thể được nữa, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể rơi từ trên nóc nhà xuống.
- Ngươi là... cấp bậc Truyền Thừa Giả...
Nếu không phải đích thân giao thủ, Vũ Văn Thác Chân căn bản không dám tin Lý Duy Nhất đã trưởng thành đến độ cao như thế này, thảo nào không chút e ngại tham gia vào cuộc loạn chiến đêm nay.
Mỗi một vị Truyền Thừa Giả ở Tiềm Long Đăng Hội đều là rồng qua sông.
Không chỉ có Vũ Văn Thác Chân khiếp sợ.
Thấy Lý Duy Nhất như thiên thần giáng trần, sau loạt bóng kiếm trùng điệp liền chém vị cường giả trẻ tuổi nổi tiếng như cồn của Nam Cảnh rơi xuống khỏi mái nhà, sự chấn động trong lòng Tề Tiêu và Thạch Thập Thực không thể dùng lời để diễn tả.
Thạch Thập Thực kinh hô:
- Duy Nhất ca, có phải mấy ngày nay ngươi và Dương Thanh Khê đã tu luyện pháp môn song tu bí truyền nào không? Nếu không sao tu vi chiến lực tăng tiến đến mức này?
Tề Tiêu hơi nghi ngờ, liệu hai mươi năm qua võ đạo của mình đã đi đúng đường chưa:
- Tuyệt đối là cấp bậc Truyền Thừa Giả... Đây là thành tựu mà Ngũ Hải cảnh ngũ trọng có thể đạt được sao?
Cần biết rằng, Tề Tiêu và Vũ Văn Thác Chân đều là Thuần Tiên Thể, mở cửu tuyền ở Dũng Tuyền cảnh, ngân mạch toàn ngân. Tại Ngũ Hải cảnh, họ đã tu luyện thất hải viên mãn.