Cố nhân Nam Cảnh (1)

Họ đứng ở đỉnh phong tuyệt đối dưới Đạo Chủng cảnh, không có bất kỳ điểm yếu nào.

Có thể thắng nhanh bọn họ trong mười mấy chiêu, chỉ có thể là nhân vật cấp bậc Truyền Thừa Giả.

Cấp bậc Truyền Thừa Giả mạnh hơn họ ở chỗ, khi còn là Dũng Tuyền cảnh vượt đã trăm đường ngân mạch, tu luyện ra một số kim mạch. Tại Ngũ Hải cảnh, mỗi một khí hải đều rộng lớn hơn.

Vượt mặt họ toàn diện.

Lý Duy Nhất nói:

- Làm gì có nhiều Truyền Thừa Giả thế? Vũ Văn Thác Chân vốn đã bị thương, cho nên chiến lực giảm sút nghiêm trọng. Chúng ta tranh thủ đánh nhanh thắng nhanh, tiễn Vũ Văn thiếu thành chủ lên đường.

Thế lực Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực to lớn, cao thủ nhiều như mây.

Chỉ cần có cơ hội, Lý Duy Nhất tự nhiên muốn nhổ nanh vuốt, cắt cánh chim, làm suy yếu Loan Sinh Lân Ấu.

Hắn luôn bày ra dáng vẻ Thần Ẩn Nhân trước mặt nhóm người Ẩn Nhị Thập Tứ, tự nhiên phải làm chuyện Thần Ẩn Nhân nên làm.

Tu vi của Lý Duy Nhất chênh lệch với Loan Sinh Lân Ấu quá lớn, tạm thời không làm gì được hắn, nhưng dù sao cũng phải chém vài võ tu thất hải của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, mang đầu người về đặt lên bàn thờ, làm vậy có sức thuyết phục hơn bất kỳ lời nói nào, càng có ý nghĩa tế lễ hơn bày trái cây cúng.

Vũ Văn Thác Chân xõa tóc dài màu tím, đứng dưới mái hiên, ánh mắt sắc bén lạnh lùng như dao nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất vừa đáp xuống đất ở đối diện:

- Tiễn ta lên đường, các ngươi chuẩn bị trả cái giá gì đây?

Dưới sự dẫn dắt của pháp khí, máu tươi chảy ra do bị thương hóa thành từng luồng huyết vụ ùavào cây Oán Hồn Sóc dài một trượng hai thước trong tay hắn.

Ấn ký trăng lưỡi liềm màu trắng ngọc tượng trưng cho thành viên hoàng tộc Dạ Tộc ở mi tâm hắn dần dần biến thành màu máu.

Tề Tiêu kiến thức rộng rãi, hét lớn:

- Không ổn! Đó là một món Pháp khí Huyết Luyện, bên trong phong ấn Thệ Linh.

Hai chân Lý Duy Nhất như giương cung kéo dây, bắn mạnh ra, tốc độ cực nhanh, đụng vào không khí phát ra tiếng nổ vang.

Một kiếm đâm thẳng!

Long ảnh từ trong Hoàng Long Kiếm lao ra, bơi trên cánh tay và thân kiếm.

Vũ Văn Thác Chân phóng đại năm giác quan đến cực hạn, giơ ngang chiến sóc, hai chân trầm xuống, chiến pháp ý niệm trăng lưỡi liềm dài năm trượng trên đỉnh đầu dung nhập vào chiến binh trong tay.

- Bùm!

Một sóc đâm ra, đánh trúng ngay mũi của Hoàng Long Kiếm.

Đường phố dài mấy chục mét, phiến đá vỡ vụn hết, vang lên tiếng lách cách.

Sức mạnh của Vũ Văn Thác Chân tự nhiên không bằng Lý Duy Nhất, hắn đột nhiên lùi lại. Nhưng kinh văn và quỷ vụ trong cây Oán Hồn Sóc lại giống như sóng trào, khuếch tán ra bốn phương.

Sáu Thệ Linh với khí tức mạnh mẽ từ trong mũi sóc lao ra.

Mỗi một con đều có thân hình to lớn, cao hơn cả nhà cửa, mi tâm mỗi con đều có một ấn ký huyết nguyệt.

Huyết Nguyệt Lục Quỷ kết thành chiến trận, chặn đường Lý Duy Nhất.

Vừa rồi liều mạng đánh một kích với Lý Duy Nhất làm Vũ Văn Thác Chân bị thương nặng hơn, hắn men theo khu vực bóng tối dưới mái hiên, chạy nhanh về phía con hẻm tối tăm.

Hắn rất biết tự lượng sức mình, biết rõ dù có sáu Thệ Linh trợ giúp cũng không thể nào đánh lại ba người này.

Lý Duy Nhất quát nhẹ:

- Đừng lo cho ta, không thể để hắn chạy thoát!

Tề Tiêu thi triển thân pháp cầm đao đuổi theo trên mái nhà trên đầu Vũ Văn Thác Chân, khi thì nhảy vọt, khi thì lướt đi. Giờ khắc này, hắn đã biết tại sao Vũ Văn Thác Chân xếp hạng Nhị Giáp Nam Cảnh, còn mình chỉ là Tam Giáp!

Chỉ riêng sáu con Thệ Linh trong Oán Hồn Sóc đủ để nâng cao chiến lực của Vũ Văn Thác Chân lên một mảng lớn.

Món chiến bảo này đắt hơn Pháp khí Bách Tự Kinh Văn nhất phẩm thông thường gấp mấy lần.

Vũ Văn Thác Chân lao đến cuối con hẻm, đột nhiên cảnh giác dừng bước lại ngay.

Chỉ thấy, Thạch Thập Thực lách mình lao ra, thi triển tuyệt kỹ thành danh Xung Thiên Quyền.

Một quyền đánh thẳng tới.

Nắm đấm sáng như tinh tú, khiến không khí trong vòng vài trượng chấn động.

Đây là quyền pháp tấn công kiểu bùng nổ mà Thạch Thập Thực chuyên dùng để đối phó với võ tu Thuần Tiên Thể cùng cảnh giới!

Vũ Văn Thác Chân không kịp đâm Oán Hồn Sóc ra, đành phải dựng sóc làm cột để đỡ.

- Bùm!

Nắm đấm và cán sóc va chạm vào nhau, phát ra tiếng kim loại leng keng.

Hàng trăm kinh văn từ trên nắm đấm bay ra, va chạm vào người Vũ Văn Thác Chân.

Vũ Văn Thác Chân lúc này mới phát hiện, trên ngón tay Thạch Thập Thực có đeo Pháp khí Liên Hoa Chỉ Hổ. Kinh văn bắn ra từ tay hổ đánh xuyên pháp khí hộ thể, chấn hắn bay ngược ra sau.

Tề Tiêu từ trên mái nhà bay xuống, giơ đao chém mạnh.

Trên đường phố, Lý Duy Nhất đạp Thanh Hư Cản Thiền Bộ, thân hình rời mặt đất, đạp ra sáu bước bộ pháp giữa không trung, để lại sáu quang ảnh Lý Duy Nhất thi triển các chiêu kiếm khác nhau. Ngay sau đó, hắn không ngoảnh đầu cũng đuổi theo vào trong hẻm.

Phía sau, sáu con Thệ Linh khí tức mạnh mẽ bị Hoàng Long Kiếm chém trúng vị trí, lửa cháy lan ra toàn thân.

Trong chốc lát, chúng nó cháy thành sáu luồng khói đỏ rực.

Sáu quang ảnh Lý Duy Nhất cũng theo đó biến mất.

Lý Duy Nhất đang chạy trong hẻm ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên mái nhà có một bóng người quen thuộc đi theo hắn. Là vị Tuần Tra Tiên Sứ của Độ Ách Quan mà hắn đã gặp hai lần.

- Sao lại là nàng ấy?

Lý Duy Nhất nhíu mày.

Lát sau, hắn đến chiến trường.

Dưới sự vây công của ba người, Vũ Văn Thác Chân cầu xin tha mạng thất bại, bị Tề Tiêu một đao chém đứt cổ, đầu lăn ra xa vài trượng. Lý Duy Nhất nhặt cái đầu đẫm máu lên, bỏ vào một cái Túi Càn Khôn.

- Mau tìm thiệp mời.

Tề Tiêu và Thạch Thập Thực nhanh chóng ngồi xuống, lục tìm trong ngực thi thể.

Lý Duy Nhất xoay người, nhìn về phía Tuần Tra Tiên Sứ của Độ Ách Quan cũng mặc đạo bào đang đứng trên cao. Suy nghĩ một chút, hắn hóa thành một làn khói xanh tàn ảnh bay đến bên cạnh vị Tiên Sứ, liếc nhìn cuốn sách trên tay nàng, muốn biết nàng đang viết cái gì.

Mắt hắn lập tức xoe tròn!

Chỉ thấy nàng đang ghi: Ngày mười hai tháng Giêng, đêm. Lý Duy Nhất của Lê Châu, chiến lực leo lên đến độ cao Truyền Thừa Giả, chém Vũ Văn Thác Chân.

- Dù là Tuần Tra Tiên Sứ cũng không thể ghi bừa. Vũ Văn Thác Chân bị thương rồi, chiến lực của ta chưa đạt đến độ cao Truyền Thừa Giả. Còn nữa, người giết Vũ Văn Thác Chân là Tề Tiêu. Tề Tiêu của Tề gia ở Ly Châu.

Lý Duy Nhất rất rõ ràng, tại châu thành Khâu Châu đầy rẫy nguy cơ này, vừa cần ý chí chiến đấu sục sôi để đón nhận mọi khó khăn và thử thách, cũng cần nhận rõ bản thân, quyết không thể đánh giá cao chính mình, tốt nhất là... hơi đánh giá thấp.

Tuần Tra Tiên Sứ không ghi chiến tích của Tề Tiêu.

Nàng thu bút, gập cuốn sách lại, sau đó lắc người biến mất ở trước mắt Lý Duy Nhất.

Tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó bắt kịp.

Lý Duy Nhất trở lại mặt đất, thở dài một tiếng.

Tề Tiêu và Thạch Thập Thực đã tìm thấy một tấm Long Chủng Phiếu và hai tấm Long Cốt Phiếu trên người Vũ Văn Thác Chân, đang thương lượng nên chia thế nào.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters