Bát Sát Hỗn Nguyên Cương Phong

Trác Bất Việt bỏ chạy về hướng rời xa Tiêu Dao Kinh.

Không thấy bóng dáng hắn, chỉ có tiếng gió rít gào lướt qua dãy núi, làm kinh động những đàn chim bay lên như những chấm đen dày đặc.

Bầu trời tăm tối phía trên đỉnh đầu hắn bỗng trở nên rực sáng, hóa thành màu đỏ máu.

Là những luồng sáng của Long Xà Xích Lôi.

Những luồng sáng này vừa mang sức mạnh hủy diệt của điện, vừa có chấn kình và sóng âm của lôi điện. Giống như vạn tiễn cùng bắn ra, chúng đan xen trong hư không tạo thành thiên la địa võng chụp xuống người hắn.

Bát Hoang Ngự Phong Quyết của Trác Bất Việt bị phá, thân hình hắn đột ngột chậm lại, khôi phục tốc độ bình thường. Hắn vội quay người, nhìn chằm chằm vào luồng sáng phù chú đang lao đến cực nhanh, nhận ra Lý Duy Nhất đang vận chuyển Sơn Hà Độn Phù của Tiêu Linh Quân.

Cất thanh kiếm dùng để che mắt người đời đi, từ trong ống tay áo hắn phóng ra Vạn Tự Khí Phược Phong Hỗn Nguyên Lăng.

- Vù!

Dải lụa này có màu xám trắng, gặp gió liền phình to, trong chớp mắt hóa thành một con cự mãng dài tới trăm trượng, cuốn đi một nửa luồng sáng lôi điện, dọn sạch khoảng không xung quanh và trên đỉnh đầu.

- Ầm ầm ầm!

Những luồng lôi điện còn lại giáng xuống từ tít xa, mặt đất theo đó sáng lên từng đám mây điện.

Sóng âm chấn kình của lôi điện khuếch tán từng vòng, cuốn tung bụi bặm, làm vỡ vụn cự thạch.

Trác Bất Việt lấy lụa hộ thể, quanh người tràn ngập Pháp khí kinh văn và võ đạo kinh văn nửa hư nửa thực, xoay chuyển tạo thành bão táp, nói:

- Lý Duy Nhất, hôm nay mục đích của chúng ta đều giống nhau, đều là để cứu người. Lẽ nào ngươi không nhìn ra, có người lợi dụng chuyện này dụ chúng ta đến đây, mục đích chính là để chúng ta quyết một trận sinh tử?

Tiêu Dao Kinh chỉ cách đây hơn ngàn dặm, Trác Bất Việt không rõ Lý Duy Nhất có dẫn theo cao thủ Phật Bộ tới hay không, đương nhiên không muốn tranh đấu với hắn.

Trác Bất Việt muốn dùng lợi và hại để khuyên can, trước tiên phải vượt qua ải hôm nay đã.

Ngay khoảnh khắc hắn xuất thủ, Lý Duy Nhất đã chắc chắn, Trác Bất Việt chính là người thần bí xuất hiện cùng Ngũ Sát Thiên La ở Thường Vương Quốc để ám sát hắn. Tuy nhiên, tu vi của đối phương dường như đã mạnh hơn.

Lý Duy Nhất cầm kiếm, dừng lại giữa hư không, ánh mắt trầm tĩnh:

- Được, ta cho ngươi cơ hội. Tự trói mình rồi theo ta về Tiêu Dao Kinh, khai báo cho rõ chuyện xảy ra hôm nay. Các cường giả thế hệ trước của Phật Bộ nhất định sẽ xử lý việc này một cách công bằng, công chính.

Dưới chiếc mặt nạ, hai mắt Trác Bất Việt nheo lại. Chỉ riêng danh tiếng vang dội của hắn ở phía nam Doanh Châu cũng tuyệt đối không cho phép hắn phải tự trói mình trước một tiểu bối. Huống hồ, hôm nay hắn xuất hiện cùng Hồng Tụ Y, rất có thể Lý Duy Nhất đã lờ mờ đoán ra hắn từng ám sát mình ở Thường Vương Quốc, làm sao có thể buông tha cho hắn?

Lại càng không cần bàn đến trăm năm trước, giữa hắn và Lý Duy Nhất kết oán vì An Nhàn Tĩnh.

Trác Bất Việt hừ lạnh:

- Ngươi thiếu trí tuệ như vậy, thật sự khiến Trác mỗ thất vọng tràn trề.

Trác Bất Việt nhìn chằm chằm vào phù quang trên người Lý Duy Nhất, muốn kéo dài thời gian. Chỉ cần ánh sáng Sơn Hà Độn Phù trên người Lý Duy Nhất tan hết, dựa vào độn thuật độc bộ thiên hạ của mình, chắc chắn hắn có thể thoát thân.

Thế là, Trác Bất Việt đưa ngón tay dẫn ra một luồng pháp khí, vận chuyển Túi Càn Khôn đeo bên hông:

- Hai nàng là Siêu Nhiên của Đạo Cung ta, là do ta thi pháp giải cứu về, vốn không nên giao cho ngươi. Nhưng nếu ngươi đã đi cùng Khương Ninh, giao phần công lao này cho nàng cũng được. Chỉ mong hôm nay chúng ta ngừng chiến giảng hòa, đừng mắc bẫy kẻ đứng sau.

- Vù!

Từ miệng Túi Càn Khôn bay ra một quả cầu băng khổng lồ trong suốt đường kính mười trượng. Sau khi rơi xuống đất, sương giá trắng xóa ngưng tụ trên mặt đất xung quanh, phát ra những tiếng xèo xèo.

Bên trong quả cầu băng không phải ai khác, chính là Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ.

Quả như Lư Cảnh Trầm dự đoán, hai nàng đã hóa thành Dị Nhân Chủng. Chịu ảnh hưởng từ huyết mạch vốn có trong cơ thể, sau khi dị biến, trên lưng họ mọc ra một đôi cánh chim Phượng Hoàng khổng lồ, thân thể được bọc trong lớp lông vũ rực rỡ.

Điểm khác biệt là đôi cánh trên lưng Vũ Hồng Lăng có màu đỏ thẫm, lấp lánh những ngọn lửa li ti. Nàng đã làm tan chảy một phần huyền băng phong tỏa cơ thể xung quanh, tựa như đang đứng trong nước lỏng. Hai mắt nàng mở to, chỉ là không thể thoát ra ngoài.

Trong mắt nàng tràn đầy vẻ khó tin, không dám tin Lý Duy Nhất sẽ đến cứu nàng.

Chỉ có nàng là hiểu rõ nhất, giao tình giữa nàng và Lý Duy Nhất căn bản không giống như lời đồn bên ngoài.

Rõ ràng Trác Bất Việt mới là đại nhân vật của Đạo Cung, Lý Duy Nhất chỉ là một người ngoài từng tiếp xúc ngắn ngủi. Nhưng không hiểu sao, sau khi nhìn thấy hắn, nàng lại cảm thấy an tâm hơn trước nhiều.

Phải biết rằng, Trác Bất Việt bí mật đi gặp Hồng Tụ Y, hơn nữa, sau khi cứu họ cũng không lập tức phá tan huyền băng thả họ ra. Vừa rồi ở trong Túi Càn Khôn, nàng luôn không dám để lộ bí mật mình đã tỉnh dậy, trong lòng cực kỳ bất an.

Một bên khác, Tử Y Nữ với mái tóc bạc trắng, đôi cánh mang màu xanh lục bích, tỏa ra hàn khí âm u tựa như Băng Hoàng Thiên Nữ. Nàng vẫn chưa tỉnh lại.

Lột xác thành Dị Nhân Chủng, tu vi càng cao thì càng khó khăn.

Phàm nhân, chỉ cần một giọt máu của Yêu Vương Siêu Nhiên chứa huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú là có thể dị biến.

Còn để hai Siêu Nhiên dị biến, huyết mạch dị hóa, tài nguyên cần thiết tất nhiên phải cực kỳ trân quý.

Sự thông tuệ và khả năng nhìn nhận thời thế của Trác Bất Việt đều nằm trong dự đoán của Lý Duy Nhất. Một nhân vật tuyệt đỉnh như Trác Bất Việt vốn dĩ phải có điểm hơn người như vậy.

Lý Duy Nhất không hề buông lỏng cảnh giác, thân hình tiến lại gần quả cầu băng:

- Cùng ta đến Tiêu Dao Kinh, khai báo rõ ràng mọi chuyện, ta có thể hứa với ngươi lần này sẽ không cố ý gây khó dễ. Chuyện giết ngươi, tất nhiên sẽ chờ lần sau. Đây là cơ hội cuối cùng mà ta cho ngươi!

Hồng Tụ Y chết rồi, Trác Bất Việt là người sống duy nhất có thể nói rõ ràng mọi chuyện hôm nay, sao Lý Duy Nhất có thể thả hắn đi?

Trác Bất Việt thấy phù quang trên người Lý Duy Nhất mờ dần, cổ kiếm Vạn Tự Khí giấu trong tay áo liền hóa thành một luồng sáng trắng bắn ra ngoài. Không phải tấn công Lý Duy Nhất, mà bay về phía Vũ Hồng Lăng trong quả cầu băng.

Hắn muốn lợi dụng việc này để kiềm chế đối phương, tranh thủ thời gian.

Ngay sau đó, hắn lại thi triển Bát Hoang Ngự Phong Quyết, lao vào màn đêm.

Ánh mắt Lý Duy Nhất vẫn luôn quan sát từng cử động của Trác Bất Việt. Hoàng Long Kiếm tuột khỏi tay bay ra. Trong tiếng long ngâm, xung quanh thân kiếm ngưng tụ ra một con Hoàng Long, ở ngay trước quả cầu băng, vang lên một tiếng nổ, đánh bay thanh cổ kiếm Vạn Tự Khí kia.

Đồng thời, tay trái hắn kết ra ấn quyết Từ Hàng Khai Quang, đánh ra một luồng sáng chỉ kình.

Thiên địa pháp khí xung quanh luồng sáng rung chuyển, trong nháy mắt đã đuổi kịp Trác Bất Việt.

- Vù!

Gió lốc và kinh văn bao phủ quanh người Trác Bất Việt theo đó nổ tung, hóa thành hàng trăm luồng phong nhẫn bay tứ tung.

Độn thuật lại một lần nữa bị phá.

Trong thế hệ trẻ, Trác Bất Việt chưa từng đối mặt với một đối thủ đáng sợ đến thế. Mỗi một chiêu một thức đều thành thuật. Cần biết, Bát Hoang Ngự Phong Quyết tầng tám tiểu thành không chỉ là độn thuật, mà còn có thể mượn gió để phòng ngự và hóa giải đòn tấn công.

Vậy mà Lý Duy Nhất dùng đế thuật tấn công từ xa, hai lần phá tan độn pháp của hắn.

Trác Bất Việt nói:

- Ta thấy một kiếm vừa rồi của ngươi cực kỳ dứt khoát, không giống như muốn cứu hai nàng chút nào.

Thân hình Lý Duy Nhất chưa tới, từ trong Tổ Điền, Pháp khí chí thượng Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân đã bay ra trước, hóa thành một vòng xoay kim loại lớn cỡ cái cối xay, tỏa ra ánh sáng ngũ hành. Khi bay là là mặt đất, nó hất tung tầng đất dày lên không trung.

Trác Bất Việt chống đỡ bằng kinh văn, chân đạp cuồng phong, liên tục lùi về sau.

Pháp khí chí thượng sao có thể bị chặn dễ như vậy? Kinh văn hộ thể và pháp khí của hắn nhanh chóng tan vỡ. Cơ thể hắn uốn cong như cung, bắn ngược ra sau.

Kèm theo tiếng ầm ầm, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân đánh trúng một ngọn đồi ở phía sau bên trái. Ngọn đồi vỡ nát, xuất hiện dấu hiệu ngũ hành rối loạn.

Trác Bất Việt liếc nhanh về phía ngọn đồi, hơi lạnh trên người càng tăng thêm:

- Giới tu hành quả nhiên bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh. Bản tọa càng nhẫn nhịn, ngươi càng tưởng ta sợ ngươi. Hôm nay sẽ cho ngươi mở rộng tầm mắt, biết thế nào là chân truyền mạnh nhất Đạo Cung.

- Soạt soạt!

Từ trong Tổ Điền của hắn tuôn trào Hỗn Nguyên Sinh Tử Nhị Khí, mặt đất dưới chân vỡ nát, không gian xung quanh hóa thành một mảnh hỗn độn.

Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm ngày xưa, mỗi người tu luyện ra một loại Hỗn Nguyên Khí liền được Tắc Đế đích thân phong làm chân truyền. Trác Bất Việt cùng lúc tu cả hai khí sinh và tử, lấy sức một người nắm giữ Hỗn Nguyên.

Trên người Lý Duy Nhất bùng phát lực lượng gần giống Hỗn Nguyên Sinh Tử Nhị Khí. Một chân Lý Duy Nhất giẫm ánh sáng, một chân đạp bóng tối, từ giữa không trung ầm ầm giáng xuống, giẫm nát không gian hỗn độn của Trác Bất Việt, chấn hắn bay ngược ra sau.

Trong ánh sáng ngưng tụ ra quang ảnh giống Tam Sinh Phật.

Trong bóng tối, một bóng người đội vương miện từ từ vươn lên.

- Ầm ầm!

Hai thân ảnh một trái một phải, ẩn chứa ánh sáng sinh mệnh và lực lượng tử vong, vừa thần thánh vừa tà ác, đồng loạt giáng xuống một đòn, lần nữa đánh bay Trác Bất Việt.

Hắn cắn chặt răng, máu trào ra từ khóe miệng.

Lý Duy Nhất nói:

- Chân truyền mạnh nhất Đạo Cung cũng chỉ đến thế.

Tuy ngoài miệng Lý Duy Nhất nói vậy, thực tế trong lòng không hề xem nhẹ Trác Bất Việt, đánh giá hắn cực cao. Kẻ này chiến đấu ở cùng một cảnh giới tuyệt đối không thua kém Chúc Diệp và Ngọc Cảnh Huyền, quả thực đã bước vào hàng ngũ thiên kiêu đỉnh phong.

Nhưng so với Thi Nhiêu, Chân Linh Vương thì vẫn còn chút khoảng cách.

Trác Bất Việt hét:

- Ngươi đắc ý quá sớm rồi... Bát Sát Hỗn Nguyên Cương Phong!

Từ dải lụa xám trắng trong tay Trác Bất Việt phát ra tiếng gầm thét đinh tai nhức óc, phóng ra một cơn bão sắc bén.

Cơn bão dữ dội đến mức làm tầm nhìn trước mắt Lý Duy Nhất mờ đi, tựa như có ức vạn thanh chiến đao đang nhảy múa giữa thiên địa.

Trong phạm vi khu vực lõi cơn bão rộng mấy chục dặm, mọi kiến trúc, thực vật, sinh linh đều bị xé nát thành từng mảnh. Gió lốc liên tục truyền đi cách đó hàng trăm dặm, lan rộng ra xa hơn.

Gió lớn nổi lên, khí tức khủng khiếp của Thánh cảnh dao động, sinh ra từ trung tâm bão, phát ra từng tiếng gầm gào liên tiếp.

Trong màn đêm phía xa, núi non hùng vĩ bạt ngàn, từng hàng cây lắc lư dữ dội trong gió.

Trên trời, mây bay như những con dã thú màu đen đang chạy chồm.

Trên đỉnh núi, Loan Sinh Lân Ấu đứng dưới một cây huyết phiên, mái tóc bạc xõa hai bên má, tuấn mỹ đến mức yêu dị. Hắn cầm một cọng Tiên Vũ, phẩy nhẹ, chiếc lông vũ cuốn lên từng mảng mưa ánh sáng và tiên đạo kinh văn.

Hắn khẽ lẩm bẩm:

- Hai người này, cuối cùng cũng giao phong.

Cây huyết phiên đó chính là thứ Lý Duy Nhất để lại ở Châu Mục Phủ Phong Châu. Phía trên đỉnh là Linh Giới màn đen, có thể che giấu khí tức.

Bên cạnh Loan Sinh Lân Ấu là Đế Lăng Tử đang đeo mặt nạ Vô Tướng.

Dáng người Đế Lăng Tử thẳng tắp, tay cầm Pháp khí chí thượng Minh Nguyệt Cung, chăm chú nhìn mặt đất bị gió xới tung ở dưới núi, nói:

- Bát Sát Hỗn Nguyên Cương Phong, mỗi luồng đều là Phong Linh cấm kỵ mang sức phá hoại Thánh cấp. Hồn niệm của nó rất mạnh, có ý thức độc lập. Nếu tu vi của Lý Duy Nhất vẫn dừng lại ở hai năm trước, chắc chắn sẽ chết trong tay hắn, căn bản không cần chúng ta mạo hiểm xuất thủ.

Loan Sinh Lân Ấu nói:

- Ta càng tò mò hơn là, lấy tu vi của Trác Bất Việt, dựa vào đâu mà thu phục được Bát Sát Hỗn Nguyên Cương Phong Thánh cấp?

Tạo nghệ về đạo phong của Loan Sinh Lân Ấu không thấp, hiểu rất rõ sự lợi hại của Bát Sát Hỗn Nguyên Cương Phong.

Nó đủ sức khiến sinh cơ của một châu diệt tuyệt, hóa thành thế giới của gió.

Đạt tới cấp Bát Sát, chỉ có thể dựa vào cảnh giới tu vi Thánh cấp để tu luyện và ngưng tụ ra nó, cần hơn ngàn năm thời gian để nuôi dưỡng, cực kỳ hiếm thấy trong tự nhiên, chỉ có thể đến một vài cấm khu sâu trong Vong Giả U Cảnh để tìm kiếm.

Phía sau hai người là một đám sương mù tử khí màu xám bạc. Thấp thoáng có thể thấy bốn vị Siêu Nhiên mặc Kim Giáp đứng thẳng tắp bên trong, khiêng một cỗ quan tài hoa văn máu thần bí.

Một giọng nói mơ hồ không phân biệt được già trẻ vang lên trong quan tài:

- Đừng quá trông mong vào Trác Bất Việt.

Vẻ mặt Đế Lăng Tử và Loan Sinh Lân Ấu đều lộ vẻ lắng nghe, cẩn trọng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters