Trác Bất Việt và Hồng Tụ Y

Khương Ninh trực tiếp vạch trần thân phận và mục đích của nàng:

- Tịnh Tâm tiên tử không phải là một nữ tử không biết giới hạn, rõ ràng là đang mượn cơ hội nhắc nhở Lý Duy Nhất phải cẩn thận đề phòng Đạo Mẫu. Những vấn đề ngươi hỏi, hắn chưa bao giờ hỏi. Không phải hắn không muốn hỏi, mà là hắn biết, khi ta bằng lòng nói, chắc chắn sẽ chủ động cho hắn biết.

Lý Duy Nhất biết Thẩm Tịnh Tâm thích tranh luận với người khác nhất, vội vàng ngắt lời các nàng:

- Khương Ninh, ngươi đã nhận được tin tức chưa?

Khương Ninh lắc đầu.

Lý Duy Nhất mừng rỡ:

- Ngươi không nhận được tin tức, chứng tỏ Trác Bất Việt cũng không nhận biết tin. Tốt quá, đỡ khỏi phải phân tâm đối phó hắn.

Thành Dạ Ma cách Tiêu Dao Kinh ngàn dặm, là châu thành gần nơi này nhất.

Theo tình báo của Thiên Lý Sơn, thương đội Thiên Bí Thương từ U Đường sẽ chuyển hàng hóa đến một điểm trung chuyển ngoài Thành Dạ Ma trước.

Điểm trung chuyển kia từng là phủ đệ của một vị Siêu Nhiên, trong phủ có Thánh Trận bảo vệ, sau đó bị Đệ Cửu Thương Hội mua lại.

Khi ba người Lý Duy Nhất đến đã là giờ Thân sáu khắc.

Mặt trời treo nghiêng trên đỉnh núi phía tây, không còn gắt như giữa trưa. Chỉ còn lại từng tia sáng hôn ám chiếu thẳng từ qua cành lá xiên xiên xuống mặt đất.

Phủ đệ hùng vĩ đằng xa cách cửa nam của Thành Dạ Ma ba mươi dặm, xây dựng viên lâm bao trùm mấy đỉnh núi. Ngoài cửa lớn, cây cối bị đốn sạch, tầm nhìn rộng rãi, giao thông thủy bộ thuận lợi.

Đệ Cửu Thương Hội chọn địa điểm ở đây, tự nhiên là đã khảo sát vô cùng tinh vi.

Cách giờ Dậu mà tình báo nhắc tới còn hai khắc chung.

Thương đội ra vào phủ đệ trung chuyển kia không ngớt, có đoàn phủ đầy phong trần chạy tới, có đoàn vận chuyển bằng xe thuyền ra ngoài. Dị thú đang chở hàng, lực nô đang khuân vác, thị vệ đang duy trì trật tự.

Thời gian trôi qua từ từ.

Rất nhanh đã đến giờ Dậu năm khắc.

Lý Duy Nhất ở trong trạng thái tàng hình, nhìn mặt trời sắp lặn ở phía tây:

- Giờ Dậu vừa qua, giờ Tuất vừa đến, nếu vẫn không thấy Hồng Tụ Y hiện thân, chúng ta lập tức chạy về Tiêu Dao Kinh.

Khương Ninh đáp:

- Đi đường có ai tính thời gian chuẩn được? Có lẽ trước khi chúng ta tới, Hồng Tụ Y đã đưa chuyến “tiêu sống” đến và rời đi rồi. Hoặc cũng có thể, thương đội Thiên Bí Thương vì một tình huống đột xuất nào đó mà đến trễ một, hai canh giờ cũng là chuyện bình thường.

Thẩm Tịnh Tâm đi khảo sát địa hình, tàng hình chạy về nói:

- Lý Duy Nhất là lo lắng ta và hắn trúng kế điệu hổ ly sơn. Thực tế, kẻ địch ở Tiêu Dao Kinh đã phát động hành động đạo tranh toàn diện. Ta phát hiện dấu vết của một đám người khác ở gần đây, trốn sâu dưới lòng đất.

Lý Duy Nhất và Khương Ninh đồng loạt xúc động hỏi:

- là người nào?

Thẩm Tịnh Tâm nhẹ lắc đầu:

- Ta không dám đánh rắn động cỏ! Ngoài ra, ta còn điều tra được, phủ đệ Siêu Nhiên này là tổ trạch của Lâm Hiếu, một trong hai mươi bảy Đại Ma Quan của Ma Quốc lúc trước. Thánh Trận bên trong không phải chuyện đùa, chưa đến đường cùng thì đừng xông vào.

Lâm Hiếu gia nhập Thương Thổ, nương tựa Chân Linh Giáo, tổ trạch của hắn tự nhiên bị hoàng tộc Ngu gia thu hồi, sau đó bán cho Đệ Cửu Thương Hội.

Khương Ninh nhìn về phía nam nói:

- Dường như... đến rồi!

Lý Duy Nhất và Thẩm Tịnh Tâm lập tức thu liễm khí tức trên người kỹ hơn, nhìn theo hướng ánh mắt của Khương Ninh.

Chỉ thấy, bốn chiếc cự hạm bằng gỗ đỏ dài cả trăm trượng đang bay dưới tầng mây. Dưới ánh tà dương chiếu rọi, thân hạm vô cùng rực rỡ, chỉ có buồm trận là trắng tinh.

Có hai chiếc bay về phía Thành Dạ Ma.

Hai chiếc còn lại bay về phía phủ đệ trung chuyển.

Trọng tâm của thương đội Thiên Bí Thương là Túi Càn Khôn thiên phẩm, số người cực ít, phần lớn thời gian đều ẩn núp trong các thương đội bình thường để che giấu tai mắt.

Kèm theo hai tiếng vang lớn, hai chiếc cự hạm hạ cánh xuống quảng trường ngoài phủ đệ trung chuyển.

- Vù! Vù!

Hai con đường sương mù do trận pháp ngưng tụ thành, từ sàn thuyền kéo dài đến mặt đất.

Dưới sự khuân vác của hàng ngàn lực nô, lượng lớn hàng hóa từ chiến hạm được chuyển vào trong phủ đệ.

Có một nhóm hàng hóa và nhân viên khác thì lên tiểu hạm dài mười tám trượng ven sông, chuẩn bị tối nay xuất phát đi Tiêu Dao Kinh.

Khương Ninh nói:

- Nhiều người quá, nhìn không xuể. Hay là để ta phóng niệm lực ra, dùng niệm lực điều tra? Ta không sợ bại lộ thân phận.

Trước mắt không có cách nào tốt hơn, Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu.

Đột nhiên.

Một luồng niệm lực cường đại xẹt qua Lý Duy Nhất, Thẩm Tịnh Tâm, Khương Ninh, lan tràn về phía khu vực khuân vác tấp nập đằng xa.

Cao thủ võ đạo của Đệ Cửu Thương Hội lập tức bị kinh động.

Một lão nhân chủ sự Đại Trường Sinh mặc áo xám lớn tiếng hét về hướng niệm lực truyền đến:

- Vị Siêu Nhiên tiền bối nào đang nhìn trộm Dạ Ma Thương?

- Phập.

Một cây trường mâu màu đen xé gió lao tới, đâm xuyên lồng ngực của lão nhân Đại Trường Sinh kia, mang theo thân thể đối phương bay ra ngoài, ghim chết trên tấm biển Dạ Ma Thương của phủ đệ huy hoàng phía sau.

- Ầm!

Bảy cường giả Siêu Nhiên toàn thân bọc trong giáp vàng, chỉ để lộ đôi mắt, từ bảy vị trí khác nhau phá đất bay ra.

Mặt đất xung quanh bị khí kình phát ra từ người bọn họ xé rách thành năm xẻ bảy, ngay cả hai chiếc cự hạm trăm trượng cũng theo đó nghiêng ngả, phát ra tiếng vang lớn của cột buồm bị gãy.

Có ba Siêu Nhiên phóng ra Pháp khí hình vảy.

- Vèo vèo.

Vạn vảy cùng bay, rậm rạp như lưới, không phân biệt mà tập kích tiêu diệt tu giả vừa đi xuống từ trên hai chiếc cự hạm.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục, máu thịt văng tung tóe. Có người bị chém đứt làm hai đoạn, có người đầu bay chân đứt.

Bốn Siêu Nhiên còn lại thì lao thẳng tới cửa lớn phủ đệ ngay lập tức.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Thẩm, Khương hỏi:

- Đây là của thế lực nào?

Có thể một lần xuất động bảy Siêu Nhiên, hơn nữa, còn mặc giáp quân đội, chắc chắn là đến từ thế lực khổng lồ, phải ở cấp độ Cổ Giáo, quốc độ.

Thẩm Tịnh Tâm dường như nghĩ tới điều gì đó, trong mắt lóe tia sáng khác lạ, đang định mở miệng.

Khương Ninh khó lòng tin nổi nhìn về phía chiến trường đằng xa nói:

- Là... Trác Bất Việt.

Lý Duy Nhất từng thấy tranh chân dung của Trác Bất Việt, nhưng lúc này, mới coi như là nhìn thấy người thật.

Trác Bất Việt và Hồng Tụ Y bị ba vị Siêu Nhiên điều khiển vảy Pháp khí kia ép đến mức phải hiện thân từ trong lớp ngụy trang, phóng pháp khí và niệm lực ra chống đỡ, tiếp đó bị Khương Ninh nhìn thấu thân phận.

Lý Duy Nhất cảm nhận được dao động niệm lực của Hồng Tụ Y, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống:

- Là Hồng Tụ Y.

Không sợ cạm bẫy hôm nay, chỉ sợ Hồng Tụ Y không hiện thân.

Trác Bất Việt cực kỳ lợi hại, chiến lực khủng bố. Hắn chém ra một kiếm, kiếm khí đánh bật cả ba Siêu Nhiên giáp vàng văng ra ngoài, phát ra ba tiếng vang chói tai của kim loại va chạm.

Nếu không phải lực phòng ngự của kim giáp trên người bọn họ mạnh mẽ, có lẽ đã chết dưới một kiếm này rồi.

Phải biết rằng, trong đánh giá của Thường Thư, Trác Bất Việt và Phong Y ngang ngửa Thẩm Tịnh Tâm và Chân Linh Vương, là cường giả đứng đầu nhất ngàn năm qua của Doanh Nam. Cho dù là Đường Vãn Châu và Nam Cung Bạch Thái, khi so với Trác Bất Việt cũng chỉ là hậu bối lớp sau.

Một kiếm giản đơn này, không chỉ mang sức mạnh đáng sợ, mà còn ẩn chứa muôn vàn biến số, là đế thuật kiếm đạo cực kỳ cao minh. Nếu không, không thể nào đồng thời chém trúng ba Siêu Nhiên.

Lý Duy Nhất ngạc nhiên:

- Chuyện hôm nay kỳ lạ hơn ta dự đoán, Trác Bất Việt vậy mà ở cùng Hồng Tụ Y, giấu trong thương đội. Hắn gia nhập thương đội vào lúc nào?

Khương Ninh đoán:

- Nếu Thảo Nhân trong Ngũ Sát Thiên La sau khi về Doanh Nam, từng tiếp xúc với Trác Bất Việt, vậy thì hắn quen biết Hồng Tụ Y cũng là điều không có gì lạ.

Lý Duy Nhất nói:

- Làm theo kế hoạch ban đầu, các ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ, để một mình ta ra tay, trước tiên xem thử hôm nay rốt cuộc là sao đã.

Lý Duy Nhất tự nhiên không thể cho phép Trác Bất Việt và Hồng Tụ Y cứ thế độn tẩu.

Hắn thoát ra từ trạng thái tàng hình, thân hình hóa thành một tia lôi điện bay là là mặt đất xông tới:

- Hồng Tụ Y, ba vị đồng bạn kia của ngươi đã đền tội, hôm nay đến lượt ngươi rồi.

Lý Duy Nhất phân biệt rõ được mức độ nặng nhẹ.

Cho dù hắn muốn giết Trác Bất Việt nhiều cỡ nào, cũng phải bắt Hồng Tụ Y trước, cứu Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ ra đã.

Trác Bất Việt quay đầu nhìn lại, thấy từng chùm kiếm lôi điện sắc bén bay tới từ phía sau trong ánh tà dương.

Tia sáng lạnh lóe lên trong đôi mắt dưới lớp mặt nạ. Không chút do dự, hắn vung tay áo dẫn động một mảnh sóng pháp khí đánh Hồng Tụ Y ở bên cạnh bay về phía những chùm lôi điện đó.

Sau đó, hắn thi triển độn thuật, thân thể biến mất, hóa thành một luồng phong kình vô ảnh vô hình.

Là đế thuật Phong Độn tầng tám, một cái chớp mắt có thể bay qua trăm dặm sơn hà.

Trác Bất Việt vẫn chưa tu luyện tới tầng tám đại thành, nhưng đã có thể một bước bay qua ba, bốn chục dặm. Trong trạng thái thuật pháp, chỉ có lão quái vật Đại Thánh Sơn lục trọng mới đuổi kịp hắn.

Hồng Tụ Y cầm pháp trượng đánh mạnh xuống đất, linh quang ở mi tâm chói lòa, bay ra hàng trăm, hàng ngàn tấm phù lục màu vàng.

Đồng thời.

- Vù! Vù!

Hai Thánh Trận khổng lồ ngưng tụ ra trước mặt nàng, giống như hai tấm Thiên Quang Thần Kính hình tròn, chặn một trăm bốn mươi bốn luồng Lôi Cức Kiếm đang bay tới.

Không thể chống đỡ hoàn toàn, từng tấm phù lục nổ nát.

Có luồng kiếm quang lôi điện xuyên thấu qua hai Thánh Trận, rơi xuống người nàng, bị trận bào màu đỏ chặn lại. Cơ thể nàng giống như bị trúng một cú đấm mạnh, liên tiếp lùi lại, sắc mặt tái nhợt.

Nhìn Lý Duy Nhất ngày càng gần, Hồng Tụ Y hét lớn một tiếng:

- Hai Đạo Nữ kia đã giao cho Trác Bất Việt rồi.

Lý Duy Nhất lăng không dũng mãnh tung ra Phiên Thiên Chưởng Ấn, ấn nát hai Thánh Trận của nàng, sau đó, hắn không hề dừng lại mà lo đuổi theo Trác Bất Việt. Niệm lực linh quang phát ra đến mức tối đa, hắn phát hiện Trác Bất Việt đã ở ngoài hai trăm dặm.

Đế thuật Phong Độn bày ra tốc độ xứng đáng là nhanh nhất trong những cao thủ trẻ tuổi mà Lý Duy Nhất quen biết.

Thiên Kiếp Hành cũng không đuổi kịp.

Suy cho cùng, Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm là tầng tám nhập môn, chuyên về lôi pháp và kiếm thuật, Thiên Kiếp Hành chỉ là thân pháp nối dài phối hợp thi thuật. Đế thuật Phong Độn của Trác Bất Việt, thì là cấp tầng tám tiểu thành, chuyên về bảo mệnh và tốc độ.

Không một chút do dự, Lý Duy Nhất bóp nát Sơn Hà Độn Phù mà Tiêu Soái cho.

- Vù!

Phù quang bao phủ thân thể hắn, tốc độ tăng vọt, dãy núi và sông lớn dưới chân lùi nhanh về phía sau.

...

Hồng Tụ Y là Thánh Linh Vương Niệm Sư tam trọng đỉnh phong, nhục thể khá yếu, sao chịu nổi Phiên Thiên Chưởng Ấn của Lý Duy Nhất?

Cùng với Thánh Trận sụp đổ, thân thể nàng mềm nhũn ngã xuống.

Khương Ninh đang tàng hình và bảy Siêu Nhiên giáp vàng, từ các hướng khác nhau nhanh chóng chạy tới. Sau khi đến nơi, họ phát hiện cơ thể Hồng Tụ Y vậy mà tự bốc cháy từ trong ra ngoài, miệng phát ra tiếng kêu gào thảm thiết.

- Xèo xèo.

Trong khoảnh khắc, vị Thánh Linh Vương Niệm Sư tuyệt diễm này hóa thành một thi thể cháy đen như than, bốc lên từng luồng khói đen.

Đất xung quanh tan chảy thành hồ dung nham đỏ rực.

Khương Ninh dẫn ra một sợi xích ngưng tụ từ pháp khí, vớt thi thể nàng lên, tìm Túi Càn Khôn, đương nhiên là không tìm được gì.

- Bắt giữ Khương Ninh.

Bảy Siêu Nhiên giáp vàng không biết đã nhận được truyền âm của ai, lập tức thân hình thiểm di, kết thành chiến trận.

Bảy bộ giáp trên người, bảy ngọn trường mâu trong tay họ đồng thời phóng ra vô số trận văn, ngưng tụ thành trận bàn bao phủ phạm vi một dặm, nhốt Khương Ninh lại.

Trên đỉnh núi, tia nắng cuối cùng đã vụt tắt.

Gió lạnh rít gào ập tới.

Ánh mắt Khương Ninh lạnh nhạt, mái tóc dài tung bay trong gió, một tay cầm Kinh Vũ Kiếm, một tay cầm Vô Ảnh Kiếm, hai cánh tay từ từ dang rộng.

Sáu con Phượng Sí Nga Hoàng mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ bay ra khỏi Túi Càn Khôn trong tay áo nàng, giống như sáu đám mây máu vây quanh cơ thể nàng.

- Ầm ầm!

Đại chiến của mười bốn sinh linh Siêu Nhiên nháy mắt bùng nổ, pháp khí quang hoa đâm thẳng lên chín tầng mây, dãy núi xung quanh sụp đổ trong chiến trận.

Thành Dạ Ma cách trăm dặm, ngàn vạn võ tu sợ hãi bất an.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters