Thánh Vực

Lý Duy Nhất nói:

- Viên Thập Huyền, ngươi ngạo mạn quá rồi. Ngươi cho rằng lôi ra Đạo Cung và cái tên Trác Việt kia là có thể đè ép ta sao?

Khi Viên Thập Huyền dùng hai chữ “thấp hèn” để hình dung một võ tu Trường Sinh cảnh, Lý Duy Nhất đã cảm nhận được cảm giác ưu việt của cường giả Thánh cấp trên người đối phương, cũng như sự lạnh lùng tận trong xương.

Đó là sự nhìn xuống chúng sinh từ trên cao của kẻ đã thành Thánh năm trăm năm, nhận vạn người bái lạy.

Trong mắt Viên Thập Huyền, Lý Duy Nhất không phải là đối thủ bình đẳng, coi trọng hắn chẳng qua vì thân phận Thái Tử Lăng Tiêu Cung và Bát Phật Gia của hắn.

Chính vì chưa từng để Lý Duy Nhất vào mắt, nên Viên Thập Huyền mới dám ngang nhiên cùng Trác Bất Việt lên kế hoạch bày sát cục.

Lý Duy Nhất nói thêm:

- Sau khi ta trở về phía nam Doanh Châu, nếu Trác Bất Việt có thể chủ động tới xin lỗi, bồi thường, cầu xin An Nhàn Tĩnh tha thứ, có lẽ mọi chuyện đã không đến mức này. Nhưng hắn có làm vậy không? Sự lựa chọn của hắn là ám sát, là dùng mấy chục vạn bá tánh của Tân Phong Tập để giá họa hãm hại. Chính hắn đã đẩy sự việc đi đến bước đường không thể vãn hồi.

- Giờ hắn bại trận bị bắt, lại tới bàn với ta về đại cục, về đoàn kết, hòng mang người rời đi sao? Thiên hạ làm gì có chuyện hời đến vậy? Ta không đồng ý, những oán hồn vô tội chết thảm ở Tân Phong Tập cũng sẽ không đồng ý.

Viên Thập Huyền nhìn đăm đăm vào Trác Bất Việt đang không ngừng run rẩy vì đau đớn dưới chân Lý Duy Nhất, thầm tính toán khả năng cưỡng ép tấn công cứu người:

- Sau lưng Bát Phật Gia có Phật Bộ chống lưng, tự nhiên không sợ Đạo Cung. Nhưng trong giới tu hành, thực lực bản thân mới là quan trọng nhất, trừ khi ngươi mãi mãi trốn trong Lăng Tiêu Cung và được Võ Đạo Thiên Tử ở Uyển Khâu che chở. Bản tọa đã thể hiện thành ý to lớn, cớ sao cứ khăng khăng phải cá chết lưới rách?

Lý Duy Nhất nói:

- Thành ý ư? Đêm nay Viên Thập Huyền nhà ngươi xuất hiện gần Thành Dạ Ma, mục đích là gì? Nếu lúc này ta rơi vào tay các ngươi, có kẻ nào chịu bàn về thành ý với ta không?

Lời còn chưa dứt, Phá Pháp Thí Tiên Đao trong tay Lý Duy Nhất bất thình lình quật sống đao xuống.

- Rắc!

Hai tiếng gãy xương chói tai vang lên, hai chân Trác Bất Việt bị đập gãy.

Mặt Lý Duy Nhất không chút biểu cảm, vung ống tay áo, Trác Bất Việt đã ngất lịm vì đau đớn cùng quả cầu băng đường kính mười trượng cùng bị cuốn vào trong Túi Càn Khôn thiên phẩm. Xong xuôi, hắn xoay người, định chạy tới chỗ Khương Ninh.

Nơi này cách Tiêu Dao Kinh chưa tới hai ngàn dặm, cao thủ của Phật Bộ và hoàng tộc Ngu gia có thể kéo tới bất cứ lúc nào. Trừ khi Viên Thập Huyền nắm chắc mười phần giải quyết nhanh thắng gọn, bằng không, hắn tuyệt đối không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Ngay khoảnh khắc Lý Duy Nhất xoay người, dị biến nổi lên.

Trên đỉnh núi xa xa, huyết phiên tung bay phần phật.

Giọng nói mơ hồ trong quan tài âm u vang lên:

- Tu vi Viên Thập Huyền thâm hậu, dã tâm bừng bừng, hợp tác với Trác Bất Việt là muốn đoạt lấy cơ duyên trên người Lý Duy Nhất để trùng kích Trung Thánh Sơn. Hắn mới là vũ khí giết người thực sự đêm nay. Nếu hắn đã vào cuộc, chúng ta sẽ giúp một tay.

Đế Lăng Tử tiến lên một bước, bước ra khỏi khu vực bao phủ của huyết phiên, giương Pháp khí chí thượng Minh Nguyệt Cung lên.

Một hư ảnh trăng sáng lạnh lùng quỷ dị đột ngột treo trên đỉnh núi.

- Bựt bựt bựt!

Tiếng dây cung rung lên như sấm rền, bảy mũi tên bốc cháy khí tức hủy diệt xé toạc bầu trời đêm, kéo theo đuôi lửa dài nổ vang. Tựa như bảy vì sao băng đang rơi xuống, trong chớp mắt đã bay tới đỉnh đầu Lý Duy Nhất.

Bắn liền bảy mũi tên, năng lượng hủy diệt bùng nổ từ dây cung đã san bằng cả ngọn núi dưới chân Đế Lăng Tử.

Lý Duy Nhất cảm nhận được điềm báo nguy hiểm bùng phát. Hắn thi triển bộ pháp huyền ảo né tránh, đánh ra Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân ngăn cản. Hắn còn có thừa sức để liếc mắt nhìn về hướng “minh nguyệt” ở phía xa.

- Ầm!

Mũi tên cắm xuống đất cạnh Lý Duy Nhất, mặt đất tức thì nứt nẻ, bùn đất tan chảy trước ngọn lửa bắn ra từ mũi tên.

Lại có mũi tên ghim thẳng vào Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, những mảnh kim loại như đom đóm văng ra tung tóe. Cú va chạm kinh hoàng ấy khiến khí huyết Lý Duy Nhất sôi trào, thân hình bị đẩy lùi về phía sau cực mạnh.

Ánh mắt Viên Thập Huyền lạnh lùng, trong phút chốc đã hiểu thấu ý đồ của Đế Lăng Tử. Đây là mượn đao giết người, tạo cơ hội cho hắn đánh nhanh thắng nhanh hạ gục Lý Duy Nhất.

Trong chớp mắt, Viên Thập Huyền đã đưa ra quyết định.

- Chết đi!

Trấn Hải Kích trong tay Viên Thập Huyền giơ ngang lên cao.

Ngay tức thì, tầng ma vân dày đặc đổ ập xuống như một trận sóng thần, cắn nuốt hoàn toàn một vùng vài dặm.

Lý Duy Nhất tay phải cầm kiếm, tay trái cầm đao, trước mắt tối sầm lại như vừa rơi xuống vực sâu không đáy.

Mỗi tia ma khí hạ xuống người hắn đều như một sợi dây xích thần thánh. Mỗi một kinh văn đều tựa như búa rìu bay lượn giữa hư không.

Thân hình hắn như bị trói lại, kinh văn đập xuống che trời lấp đất, nguy cơ bủa vây tứ phía.

Đây là tràng vực do cường giả Thánh cấp điều động kinh văn và pháp khí cấu thành.

Pháp khí đã lột xác thành pháp khí thánh linh, số lượng kinh văn vượt qua ức vạn. Nó vận hành theo một cách thức đặc biệt, tuyệt đối không phải là ý cảnh mơ hồ xa xăm, mà là áp chế, trói buộc được thực thể hóa giống hệt một trận pháp.

Ở trong chiếc lồng giam màu ám kim này, Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy từng tấc da thịt, từng đốt xương của mình đều đang bị một sức mạnh khổng lồ vô hình nghiền nát.

- A!

- Gào!

Phá Pháp Thí Tiên Đao và Hoàng Long Kiếm trong tay hắn vung vẩy cực nhanh. Đao khí cùng hư ảnh Hoàng Long lấy cơ thể hắn làm trung tâm bắn ra tứ phía, muốn chẻ đôi tràng vực thế giới kinh văn ma khí khiến người nghẹt thở này.

Nhưng kinh văn màu ám kim kia dường như vô cùng vô tận.

- Ầm!

Thân ảnh Viên Thập Huyền bất ngờ phóng to lên từ sâu trong ma vân. Thanh Trấn Hải Kích dài một trượng hai mang theo uy thế hủy thiên diệt địa nện mạnh xuống.

Cú đánh này chẳng hề hoa mỹ gì, thuần túy là lực lượng.

Lưỡi kích còn chưa chạm tới, kích phong cuồng bạo đã làm sụp đổ cả nền đất dưới chân Lý Duy Nhất.

Đồng tử Lý Duy Nhất co rụt lại, hắn vận chuyển Thanh Hư Cản Thiền Bộ đến cực hạn, thân hình dịch ngang qua chỉ trong gang tấc.

Trấn Hải Kích sượt qua bả vai hắn cắm xuống đất, ma xát với lưỡi đao. Xung lực kinh khủng rung bần bật khiến hổ khẩu Lý Duy Nhất nứt toác, cả cánh tay trái gần như mất cảm giác.

- Vù!

Tay phải hắn vung một kiếm cắt ngang nhanh như chớp, chém ra một dòng minh hà dài, ép Viên Thập Huyền lùi lại. Không cho đối phương cơ hội thừa thắng xông lên, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân sau lưng Lý Duy Nhất xoay tít, húc văng từng lớp tràng vực rồi cấp tốc lao lùi ra đằng sau.

Đồng thời, ấn ký chữ Vạn trong lòng bàn tay trái vận hành, từ trong tuyền nhãn ở lòng bàn tay, pháp lực tuôn ra đến chỗ cánh tay.

Cánh tay trái chớp mắt khôi phục cảm giác và lực lượng.

Quá mạnh.

Cũng là Tiểu Thánh Sơn, Ma Ha La mới phá cảnh được mấy tháng, pháp khí thánh linh tu luyện ra còn chưa kịp nuôi dưỡng thân thể đến cấp độ sinh mệnh mới. Độ bền chắc của cơ thể và lực lượng kém hơn Viên Thập Huyền rất nhiều.

Phải biết rằng, cường giả Thánh cấp được pháp khí thánh linh tẩm bổ, mặc dù sau khi chết nhiều năm, thi thể vẫn lưu lại sự cường đại khác thường nhờ pháp khí thánh linh còn sót lại.

Ở cấp độ Tiểu Thánh Sơn, ngoại trừ cảnh giới sơ kỳ, trung kỳ, đỉnh phong, vẫn còn hai mục tiêu lớn nữa là “tẩm bổ thân thể hoàn tất” và “tu luyện thành tràng vực“.

Viên Thập Huyền nhập Thánh năm trăm năm, đã đạt được mọi thành tựu ở cảnh giới Tiểu Thánh Sơn. Với thực lực như thế, đương nhiên hắn có đủ tự tin để khinh thường tất cả những võ tu chưa bước vào Thánh cảnh.

Viên Thập Huyền nói:

- Giờ đã biết khoảng cách giữa Thánh cảnh và phi Thánh cảnh chưa? Ngươi là kỳ tài ngút trời, có hậu thuẫn vững chắc, nhưng không nhập Thánh thì tại sao bản tọa phải sợ ngươi? Đế Lăng Tử đang nấp trong bóng tối lúc nào cũng có thể bắn chết ngươi.

Viên Thập Huyền dùng câu này ép Lý Duy Nhất phải phân tâm đề phòng mũi tên bắn lén trong màn đêm, lại dùng tràng vực khống chế thân pháp tốc độ và lực lượng của hắn, rồi sải bước áp sát, chiến kích trong tay múa như cối xay gió.

Lý Duy Nhất giơ luân bàn Pháp khí chí thượng lên làm thuẫn, khó khăn lắm mới chặn lại được.

- Bùm! Bùm...

Mỗi lần đỡ một đường kích là hắn lại phải lùi mấy chục trượng.

Chống đỡ liên tục mười hai đường kích, mười ngón tay của Lý Duy Nhất đều trào máu, da bong thịt tróc, lộ cả kim cốt ra, khó mà cầm chắc đao kiếm.

May nhờ tạo nghệ Kim Thánh Cốt Thiên tứ giai của hắn cực cao, xương cốt dẻo dai, lại thêm tu luyện được Lao Cung Tuyền ở hai tay mới gắng gượng chống đỡ nổi.

Theo phỏng đoán của Lý Duy Nhất.

Lấy tu vi nhị trọng đỉnh phong hiện tại, hắn phải luyện Kim Thánh Cốt Thiên tứ giai đến mức đại thành thì mới có thể va chạm chính diện với Viên Thập Huyền.

Thẩm Tịnh Tâm hiện thân giữa gió lạnh, đăm đăm nhìn vào tràng vực ma khí màu ám kim đường kính mấy dặm đang cuộn trào điên cuồng ở phía xa. Những tiếng nổ, tiếng sóng biển, tiếng long ngâm đang chấn động đất trời.

Dưới chiếc mặt nạ, trong mắt nàng lộ vẻ trầm tư, nàng hiểu rất rõ nhân vật tu luyện Thánh Vực đến mức độ này đáng sợ cỡ nào. Nếu không bước vào Thánh cảnh thì tuyệt đối không thể chống lại đối phương.

Thẩm Tịnh Tâm dùng bí thuật truyền âm, xuyên qua phong tỏa kinh văn Thánh Vực của Viên Thập Huyền lọt vào tai Lý Duy Nhất:

- Ngươi còn muốn chiến đấu nữa sao? Ngoài đội ngũ của Doanh Đông ra thì dường như không còn thế lực giấu mặt thứ ba nào. Kẻ bố cục sẽ không xuất hiện nữa đâu.

Vừa rồi nàng vẫn luôn quanh quẩn tìm kiếm, lúc này nhắc Lý Duy Nhất mục đích đêm nay đã xong xuôi, hãy mau dùng Thiên Lý Không Di Phù rút lui.

Lý Duy Nhất truyền âm lại:

- Đêm nay kẻ bố cục muốn mượn đao giết người, ngươi đừng lo cho ta. Từ lâu ta đã muốn đánh một trận với cường giả cấp bậc như Viên Thập Huyền rồi. Tiên tử hãy giúp ta giải quyết Đế Lăng Tử là được, Pháp khí chí thượng Minh Nguyệt Cung của hắn là mối uy hiếp rất lớn. Có hắn đánh lén, ta không thể dốc toàn lực được.

Trong lòng Lý Duy Nhất có cảm giác nguy hiểm, hắn khao khát nhanh chóng phá cảnh tam trọng, nắm trong tay sức mạnh cường hãn hơn.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Viên Thập Huyền và Thánh Vực của hắn chính là hòn đá mài đao hoàn hảo nhất cho Lý Duy Nhất.

Trong những trận giao chiến với đám người La Sinh, Ma Ha La ở Đông Hải, và cả lúc va chạm ngắn ngủi cùng Thi Nhiêu, Lý Duy Nhất đều chưa đánh đã tay, cũng chưa tìm thấy cơ hội phá cảnh giới.

- Đấu!

Linh Giới ở mi tâm Lý Duy Nhất mở ra, thả ra những sợi chỉ tơ ánh sáng ngũ sắc, đan dệt thành một bộ áo giáp linh quang trên người hắn.

Niệm lực bám lên cơ thể, lực lượng theo đó tăng mạnh.

Lý Duy Nhất buông Hoàng Long Kiếm và Phá Pháp Thí Tiên Đao, dùng khí để điều khiển chúng bay quanh mình. Hai tay trống không, hắn nắm lấy Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân hệt như xách một cái cối xay đá khổng lồ, cứng rắn húc thẳng vào Trấn Hải Kích đang bổ tới của Viên Thập Huyền.

- Ầm ầm!

Viên Thập Huyền cảm nhận rõ rệt uy năng chí thượng từ Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân tăng vụt, mở ra một không gian hẹp giữa Thánh Vực ma khí. Hơn nữa, sức mạnh của Lý Duy Nhất cũng vọt lên một bậc lớn, chứng tỏ tu vi niệm lực vô cùng lợi hại.

Năm tòa Khôn Nguyên Tuyền Nhãn bay ra từ Tổ Điền Lý Duy Nhất, lơ lửng tại năm hướng quanh người, nguồn pháp lực tuôn trào không ngừng chảy vào vòng xoay.

Viên Thập Huyền không hề kinh hãi trước việc chiến lực Lý Duy Nhất tăng vọt, trái lại còn mừng rỡ reo lên:

- Một Siêu Nhiên chưa nhập Thánh lại nắm giữ chiến binh Pháp khí của Ma Quân. Trên người hắn rốt cuộc chứa bao nhiêu trọng bảo đây?

Cho dù có phải mạo hiểm cỡ nào, miễn là bắt được Lý Duy Nhất thì đều xứng đáng.

Nếu may mắn bắt được Lý Duy Nhất, mình không những đột phá Trung Thánh Sơn, mà thậm chí còn hy vọng lên Đại Thánh Sơn, trước mắt là Thánh Lâm Sơn nữa.

Đến lúc ấy, hắn sẽ trở thành đại nhân vật cấp bậc Ma Khanh, Ma Tướng.

Nếu không cướp đoạt cơ duyên lớn này, đời này hắn muốn phá cảnh lên Trung Thánh Sơn cũng chỉ có hai, ba phần cơ hội.

Ổn định lại tình thế bất lợi, Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng có thể thở phào một hơi, bèn lấy ra Pháp khí chí thượng thứ hai: Ác Đà Linh.

- Leng keng!

Chiếc chuông lắc lư, từng vòng sóng âm lan ra, tấn công vào tinh thần và hồn linh Viên Thập Huyền.

Từ miệng chuông ồ ạt tràn ra minh vụ đen như mực, từng con Long Thủ Thác Đà nối đuôi nhau xông ra. Chúng có vóc dáng cao to, khí tức hùng hậu. Trong lúc lao về phía Viên Thập Huyền, chúng cũng chống lên dao động không gian lớn hơn cho Lý Duy Nhất trong Thánh Vực.

- Bùm bùm...

Mỗi một đường kích của Viên Thập Huyền đập xuống là có hai, ba con Long Thủ Thác Đà vỡ nát, nhưng không giết hết được.

Viên Thập Huyền từng bước tiến về phía trước, chiến kích xé gió như dông tố bổ xuống, ánh mắt càng lúc càng tàn nhẫn và thâm trầm.

Lý Duy Nhất mạnh hơn dự tính của Viên Thập Huyền quá nhiều. Bằng sự kết hợp hai Pháp khí chí thượng và bí thuật niệm võ, chiến lực của hắn đã vượt xa không ít người thuộc cấp bậc Tiểu Thánh Sơn. Mãi không giải quyết nhanh thắng gọn được, nỗi lòng Viên Thập Huyền bỗng nôn nóng bất an, rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Viên Thập Huyền buộc phải thừa nhận một sự thật, Lý Duy Nhất không phải là kẻ mà hắn có thể đánh bại trong thời gian ngắn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters