Thi Yêu

Thấy Lý Duy Nhất vậy mà lại có thể đỡ được thế tấn công vũ bão của Viên Thập Huyền, dùng hai món Pháp khí chí thượng và Khôn Nguyên Ngũ Tuyền chống chọi với Thánh Vực, Thẩm Tịnh Tâm không còn lo lắng cho hắn nữa. Nàng âm thầm hóa thành một luồng khói xanh lẻn về phía Đế Lăng Tử.

- Lý Duy Nhất có thể chống cự lâu như vậy sao? Chiến lực của hắn sao có thể mạnh tới mức này?

Áp lực trong lòng Đế Lăng Tử tăng gấp bội. Hắn chưa bao giờ trông thấy một quái vật tu hành như vậy. Đêm nay mà không diệt được Lý Duy Nhất, e rằng bản thân chỉ còn nước trốn nhanh về Doanh Đông, vĩnh viễn không sinh ra ý chí đấu tranh với Lý Duy Nhất nữa.

Đế Lăng Tử kéo căng dây cung, một tòa trận bàn hình tròn tăng cường sức mạnh mở rộng ra quanh thân mũi tên, càng lúc càng lớn.

Giọng Thẩm Tịnh Tâm chợt vang lên:

- Đế Lăng Tử, dám đến Tiêu Dao Kinh đạo tranh, ta cũng khâm phục lòng can đảm của các ngươi. Nhưng lấy nhiều đánh một, nấp trong tối để bắn lén, chẳng giống chí khí nên có trong một trận đạo tranh chút nào.

Thẩm Tịnh Tâm bay vọt lên giữa không trung. Trượng Đạo Kiếm trong tay nàng tựa như một cây bút vẽ mây trôi nước chảy, tiện tay vung kiếm chỉ thẳng vào Đế Lăng Tử cách xa mười dặm.

Lập tức, gió lốc trong thiên địa tụ lại, hình thành một con đường kiếm màu xanh dài miên man.

Đó chính là một thức trong Tịnh Tâm Tam Kiếm, Trường Phong Chỉ Lộ Nhất Bách Lý.

Đế Lăng Tử có nằm mơ cũng chẳng ngờ Thẩm Tịnh Tâm nấp gần đây, sợ đến vỡ mật. Mũi tên trên dây cung lập tức đổi hướng, bắn về phía luồng kiếm khí Trường Phong đang chém tới.

Sau đó, hắn không thèm ngoảnh đầu lại, ôm cung chui vào lòng đất.

- Ầm!

Kiếm khí Trường Phong xẻ núi bổ đá, để lại một vết kiếm thật dài trên khắp ngọn núi lớn.

Ở dưới đáy bùn đất trong vết kiếm, máu đỏ tươi rỉ ra, hiển nhiên Đế Lăng Tử không thể rút lui bình yên vô sự.

Bảy Siêu Nhiên Kim Giáp giao chiến với Khương Ninh cùng sáu con Phượng Sí Nga Hoàng đã thảm bại, Loan Sinh Lân Ấu đã chạy sang đó từ lâu.

Trong khi đó, bốn vị Siêu Nhiên Kim Giáp đứng tại đây khi trước thì khiêng cỗ quan tài hoa văn máu, đi xuyên qua một dải sương mù tử khí màu xám bạc, lững thững bước tới rìa Thánh Vực ma khí của Viên Thập Huyền.

Viên Thập Huyền và Lý Duy Nhất đang kịch liệt giao phong đồng thời phát hiện ra đám khách không mời mà đến này, âm thầm đề phòng.

- Vút!

Quan tài hoa văn máu xoay tròn bay lên từ trên vai bốn vị Siêu Nhiên Kim Giáp, dựng thẳng đứng trên đỉnh một ngọn đồi tàn phá.

Chiến trường vốn cuồng bạo chấn động thiên địa chợt rơi vào sự tĩnh mịch kỳ dị.

Đám mây ma khí màu ám kim che trời lấp đất của Viên Thập Huyền giống như bị một tồn tại càng khủng bố hơn cứng rắn đè ép, vậy mà không khống chế được tản ra hai bên. Một luồng hơi lạnh bắt nguồn từ sâu trong linh hồn thậm chí lan tràn đến Thành Dạ Ma cách đó mấy trăm dặm.

Võ tu trong cương vực này bởi vì liên tiếp xuất hiện khí tức của cường giả Thánh cấp mà run rẩy sợ hãi.

Bốn vị Siêu Nhiên Kim Giáp di chuyển bước chân nhanh, trên áo giáp nổi lên một lượng lớn trận văn. Trận văn hội tụ lại với nhau, bốn người tựa như hợp làm một, chiến ý và khí tức bùng nổ không ngừng leo thang.

Bọn họ không giống với bảy vị Siêu Nhiên Kim Giáp kia, khuôn mặt dưới chiếc mũ giáp vàng là xương khô màu vàng. Pháp khí trong tay họ không phải trường mâu, mà là găng tay kim loại màu đen.

Viên Thập Huyền vừa đánh với Lý Duy Nhất vừa phân tâm lớn tiếng hỏi:

- Kẻ nào đến đây?

Hắn cảm nhận được khí tức nguy hiểm trên người bốn vị Siêu Nhiên Kim Giáp. Bốn Thệ Linh này, bất kỳ ai cũng không kém hơn Nguyên Sĩ Ma Quốc, chí ít đều là tu vi tam trọng sơn.

Điều thực sự đáng sợ là, áo giáp và găng tay kiểu dáng tiêu chuẩn trên người bọn họ đều là cấp Vạn Tự Khí, hơn nữa, bên trong còn luyện chế chiến trận.

Một vị Siêu Nhiên Kim Giáp phát ra thanh âm chói tai như tiếng xương cọ xát vào nhau:

- Trong quan tài chính là Thi Yêu đại nhân, truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế. Viên Thập Huyền, cường giả Tiểu Thánh Sơn đỉnh phong như ngươi, đối phó một tiểu bối mà mãi không hạ được, đành để chúng ta đến giúp ngươi một tay.

Trong lòng Viên Thập Huyền giật thót, lập tức nghĩ đến một đội quân bí ẩn của Cửu Long Đảo, bí cảnh Cổ Giáo khổng lồ ở Doanh Đông ngàn năm trước.

Kim Ô Vệ.

Viên Thập Huyền không biết Cửu Long Đảo là do Tiệt Bộ thành lập, nhưng lại biết lúc đó Cửu Long Đảo có chín vị Võ Đạo Thiên Tử của Long tộc cùng tồn tại trên thế gian. Một thế lực còn cường đại hơn một trăm tòa Sinh Cảnh của Nhân tộc Doanh Nam hiện tại cộng lại.

Vào thời kỳ đỉnh cao của Cửu Long Đảo, Kim Ô Vệ đi khắp thiên hạ, duy trì trật tự của toàn bộ Doanh Đông, thậm chí có sức ảnh hưởng không thấp ở Doanh Nam, Trung Thổ.

Đội quân này lại xuất thế rồi sao?

Bốn vị Siêu Nhiên Kim Giáp được bao phủ trong trận văn chiến trận, nhanh chóng lao vào Thánh Vực ma khí, hợp lực tung ra một quyền. Lập tức, quyền kình lật tung mặt đất, đánh nát minh vụ và tất cả Long Thủ Thác Đà quanh người Lý Duy Nhất.

Viên Thập Huyền thu liễm tâm thần, nhân cơ hội này kích hoạt Trấn Hải Kích đến cực hạn, trên đỉnh đầu ngưng tụ ra một vùng biển khơi xanh biếc rộng trăm dặm, hung hãn bổ xuống một kích.

- Ầm ầm!

Áo giáp linh quang trên người Lý Duy Nhất bị chấn nát bấy, căn bản không chống đỡ nổi, người bay ngược ra ngoài.

Trong Thần Khuyết, Bỉ Ngạn Thiên Đan vận chuyển cấp tốc.

Trên bề mặt viên đan, kinh văn và pháp tắc không ngừng được sinh ra nhờ vào những cảm ngộ mới trong chiến đấu.

Trạng thái chiến đấu cực hạn chính là trạng thái tốt nhất để mài giũa đạo pháp, câu thông pháp tắc thiên địa.

Lý Duy Nhất vỗ một chưởng xuống mặt đất, thân hình lộn vòng, hai chân chạm đất, bước nhanh lùi lại. Từ mi tâm của hắn, bốn trang Địa Thư bay ra, xoay quanh thân thể.

Bởi vì Viên Thập Huyền thả bốn vị Kim Ô Vệ tiến vào Thánh Vực, sự áp chế của Thánh Vực đối với Lý Duy Nhất ngược lại trở nên yếu đi, cho hắn cơ hội chống lên Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.

- Vút!

Bốn vạn trận văn bay lên quanh người Lý Duy Nhất, bốn phương vị của cơ thể lần lượt xuất hiện bốn loại lực lượng: phong bạo, hỏa diễm, thiểm điện, lôi đình.

Sau khi tu vi niệm lực tăng vùn vụt, khả năng khống chế của Lý Duy Nhất đối với tòa Thánh Trận trung phẩm này cũng được tăng cường, đã có thể bùng nổ uy lực đấu cứng cường giả Tiểu Thánh Sơn.

Viên Thập Huyền nói ra lời nhằm làm tê liệt ý chí chiến đấu của Lý Duy Nhất:

- Lý Duy Nhất, ngươi đã trọng thương, chỉ dựa vào trận này thì khó thoát khỏi tử kiếp hôm nay. Giao Trác Bất Việt ra, bản tọa lập tức rời đi, không xen vào cuộc đọ sức giữa Phật Bộ các ngươi và Doanh Đông.

Nếu Lý Duy Nhất thật sự thả Trác Bất Việt ra, vừa vặn nói rõ lúc này nội tâm hắn đang sợ hãi, hoảng loạn. Vậy thì, sau khi cứu được Trác Bất Việt, Viên Thập Huyền tất nhiên sẽ dốc toàn lực giết chết hắn.

Lời nói trên chiến trường, một câu cũng không thể tin.

Lý Duy Nhất nói:

- Vậy sao? Viên Thập Huyền, ngươi không hiểu rõ thực lực của ta chút nào, Có lẽ hôm nay ta vẫn chưa phải đối thủ của ngươi, nhưng thời gian kéo dài càng lâu, càng có lợi cho ta. Tiếp theo đây, sẽ cho ngươi kiến thức một chút về tràng vực của ta.

Ánh mắt Viên Thập Huyền hoang mang, hỏi:

- Ngươi tu luyện ra tràng vực rồi?

Lý Duy Nhất đáp:

- Có lẽ.

Ánh mắt Lý Duy Nhất kiên định, chiến ý sục sôi, thả ra bốn viên lôi ấn màu tím, xanh, đỏ, vàng, lơ lửng ở bốn phía Thánh Trận.

Hắn lại thả mười bộ khôi lỗi Chiến Thi ra, thủ hộ quanh người.

Mỗi một bộ Chiến Thi đều cầm một món Vạn Tự Khí.

Sau đó thả ra mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư, hóa thành mười hai vì sao rực rỡ, lơ lửng ở mười hai vị trí trong Thánh Trận.

Cuối cùng, Lý Duy Nhất mới lấy Vạn Vật Trượng Mâu ra, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tinh Hải trong màn đêm. Hắn giơ trường mâu qua đỉnh đầu, sau đó đâm mạnh xuống, mũi mâu cắm vào lòng đất.

- Ầm!

Trong bụng Địa Linh Tử ở đầu trượng nở rộ ra Phật quang vạn trượng.

Trên bầu trời, từng luồng tinh quang bị kéo xuống, dung hợp cùng mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư.

Dưới lòng đất, từng luồng đại địa khí như rồng rắn bay lên.

Dưới chân Lý Duy Nhất xuất hiện trận bàn của chiến trận hợp kích, từng tinh quỹ văn lộ xoay quanh cơ thể, khiến mười bộ Chiến Thi bao phủ trong đại địa khí.

Đây không phải là một tòa đại trận, mà là ba tòa.

Mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư và tinh quang rơi xuống từ vòm trời hóa thành tràng vực trọng lực, giáng xuống người Viên Thập Huyền và bốn vị Kim Ô Vệ.

Thánh Vực ma khí và trận văn chiến trận của bốn vị Kim Ô Vệ đồng thời xuất hiện dấu hiệu rối loạn, giống như sắp tán loạn.

Lúc này mới là trạng thái mạnh nhất niệm võ kết hợp của Lý Duy Nhất sau khi niệm lực đạt tới Thánh Linh Vương Niệm Sư tam trọng, là sự kết hợp toàn diện của võ đạo, trận pháp, khôi thuật.

Cũng chính nhờ niệm lực tiến bộ vượt bậc mới có thể đồng thời khống chế Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, Thập Thi Khôi Thuật, Thập Thi Hợp Kích, còn mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư thì do pháp khí võ đạo khống chế.

- Ầm ầm ầm!

Trận bàn trên bầu trời và mặt đất đồng thời vận chuyển, trận văn dày đặc, các loại lực lượng trút xuống.

Ánh sao chiếu sáng cả vùng bình nguyên, tạo thành một biển ánh sáng rộng lớn trong màn đêm.

Theo sự dẫn dắt bằng pháp trượng của Lý Duy Nhất, mười bộ khôi lỗi Chiến Thi đồng thời đánh ra mười món Vạn Tự Khí, cùng bốn loại lực lượng phong hỏa lôi điện tuôn trào như thủy triều về phía Viên Thập Huyền, lần đầu tiên ép vị Đệ Nhất Nguyên Sĩ này phải lùi lại phòng ngự.

Pháp trượng lại chỉ, mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư bay ra ngoài, mang theo tràng vực trọng lực, phá vỡ chiến trận của bốn vị Kim Ô Vệ.

- Bùm! Bùm!

Cơ thể của hai tên Kim Ô Vệ bị Quang Minh Tinh Thần Thư nặng như núi đánh trúng, văng xa mấy dặm.

Dưới sự vận chuyển của đám vân trận tinh quang khổng lồ, Thánh Vực ma khí của Viên Thập Huyền giống như tùy thời có thể vỡ vụn. Hắn dựa vào tu vi thâm hậu mới có thể chống đỡ không bị phá tan.

Quan tài hoa văn máu đứng trên đỉnh đồi phát ra một tràng cười sang sảng và phấn khích:

- Quả đúng là chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, gặp mạnh sẽ biến mạnh, càng đánh càng mạnh. Ta ngược lại muốn xem thử, vực sâu chiến lực không thấy đáy này của ngươi, rốt cuộc đáy nằm ở đâu?

Quan tài hoa văn máu bay vọt đi, muốn lao vào Thánh Vực ma khí.

Đột nhiên.

Thiên tượng địa thế biến đổi lớn.

Thanh âm của Thẩm Tịnh Tâm vang lên:

- Thi Yêu, ngươi hãy ở lại.

Bầu trời xuất hiện hỏa vân rực rỡ, có quang ảnh thần lô lúc ẩn lúc hiện. Thần lô to lớn lấy bầu trời làm vách lò, không nhìn thấy ranh giới.

Đại địa khí dưới lòng đất bốc lên, hóa thành một biển khí màu vàng nâu, ngưng tụ thành hình chiếc đỉnh.

Chiếc đỉnh cao lớn như ngọn núi, từng đạo không gian mạch lạc lấy nó làm trung tâm lan tỏa ra.

Trong quan tài hoa văn máu vang lên tiếng hô to:

- Địa Đỉnh Thiên Lô Tâm Trung Vũ Trụ Đồ.

Quan tài bị một lực lượng vô hình chưa biết cố định giữa hư không, tựa như bị giam vào thiên lô, phong cấm trong Địa Đỉnh.

- Thẩm Tịnh Tâm, tu vi của ngươi còn chưa đạt tới Tiểu Thánh Sơn, sao có thể là đối thủ của ta?

Nắp quan tài nổ bùm một tiếng bay ra ngoài.

Thân quan tài xoay nửa vòng, lơ lửng thẳng đứng.

Thi Yêu bước ra từ trong chiếc quan tài bị bao phủ bởi thi khí màu xám bạc, giống như bước ra khỏi một cánh cửa, sương mù thi khí vờn quanh người hắn.

Hắn đạp trên hư không, bước đi như trên đất bằng, dáng người cao ngất như cây tùng. Rõ ràng là Thi Linh, nhưng huyết nhục lại không hề thối rữa, làn da toàn thân trắng sứ, phảng phất như loại dương chi bạch ngọc thượng hạng, đáng tiếc là không hề có sắc máu của người sống.

Hắn cầm một cây cốt tiêu, một tay chắp sau lưng, chỉ đứng ở đó mà không gian Địa Đỉnh Thiên Lô xung quanh đã bắt đầu vặn vẹo và sụp đổ.

Thi Yêu vô cùng rõ ràng, không gian trước mắt đều là ảo ảnh, do tâm thần ý niệm của Thẩm Tịnh Tâm hóa thành.

Nhưng sau khi không gian vặn vẹo và sụp đổ, vậy mà đang đúc lại, đã vây chặt lấy hắn.

Thi Yêu nói:

- Ồ! Vậy mà chống đỡ được... Hóa ra niệm lực của ngươi đã đạt tới tứ trọng. Tứ trọng niệm lực của ngươi chiến thắng rất nhiều võ tu cùng cảnh giới, nhưng ta và bọn họ không giống nhau. Tâm Trung Vũ Trụ Đồ, suy cho cùng vẫn là thành tựu trong lĩnh vực võ đạo, võ đạo của ngươi vẫn còn ở tam trọng sơn đỉnh phong.

- Vút!

Ánh mắt Thi Yêu bình thản, phóng khoáng tùy ý vung cốt tiêu lên, lập tức Địa Đỉnh Thiên Lô Tâm Trung Vũ Trụ Đồ như một tờ giấy, xoẹt một tiếng rách toạc ra, để lộ thế giới chân thật bên ngoài.

Trong khoảnh khắc vung cốt tiêu, ngón trỏ tay phải của Thi Yêu lộ ra.

Nửa đốt ngón tay trỏ không có huyết nhục, mà là xương ngón tay màu bạc. Xương có trạng thái bán trong suốt và lấp lánh, bên trong là dòng chất lỏng phát sáng.

Nếu cảnh này bị Lý Duy Nhất nhìn thấy, nhất định có thể nhận ra thể phách thi thân của Ngân Cốt Thiên Tộc.

Tâm Trung Vũ Trụ Đồ của Thẩm Tịnh Tâm bị phá vỡ, tinh thần ý niệm chịu trọng thương. Nàng như Phạn Thiên Thánh Nữ lướt dưới Tinh Hải, hướng về phía Thánh Vực ma khí, chuẩn bị hội hợp cùng Lý Duy Nhất, lập tức phá cục rời đi.

Thi Yêu đã đạt tới cảnh giới Tiểu Thánh Sơn, trong sự ôn hòa ưu nhã ẩn chứa hung uy cái thế, không phải tu vi hiện tại của bọn họ có thể đối kháng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters