Tam trọng sơn

Lấy pháp tắc quang minh làm đầu, trong hư ảnh sơn mạch thứ hai bên ngoài Bỉ Ngạn Thiên Đan, từng luồng pháp tắc lặng lẽ lan tràn ra ngoài, đan xen tạo thành hư ảnh của sơn mạch thứ ba.

Đầu tiên là pháp tắc quang minh, tiếp theo kéo theo pháp tắc hắc ám và pháp tắc ngũ hành... Hư ảnh sơn mạch thứ ba từ thưa thớt chuyển sang dày đặc, đường nét ngày càng rõ ràng.

Bước vào tam trọng sơn.

Tại hiện trường, những người có tu vi cao nhất là Thi Yêu, Viên Thập Huyền, Thẩm Tịnh Tâm đồng loạt sinh ra cảm ứng, nhìn về phía bên dưới Cửu Tầng Ma Tháp và mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư.

Xa hơn nữa là Khương Ninh, Loan Sinh Lân Ấu, thậm chí kẻ bố cục ẩn nấp trong Thành Dạ Ma đều cảm nhận được một luồng khí tức đáng sợ truyền đến từ hướng chiến trường giao phong của cường giả Thánh cấp.

Màn đêm ở hướng đó, ánh sao rơi như mưa, một luồng chấn động quang minh mãnh liệt bộc phát ra ngoài.

Trong chiến trường, trong hai con ngươi của Lý Duy Nhất đan xen bởi những sợi chỉ quang minh, triệt để hóa thành màu trắng, sáng rực vô cùng.

Hắn nói:

- Viên Thập Huyền, ngươi quá tham lam rồi... Nhưng ngươi cũng quả thực là một hòn đá mài đao rất tốt...

Hắn chậm rãi nhấc Vạn Vật Trượng Mâu lên, cán trượng xoay trong tay.

Đầu mâu hướng lên trên, từ trượng biến thành mâu.

Hắn đột nhiên giơ cây cổ mâu này lên qua đỉnh đầu, năng lượng hủy diệt ở mũi mâu cuộn trào, xuyên thủng Cửu Tầng Ma Tháp to bằng ngọn núi ở phía trên.

Ầm ầm một tiếng, thân tháp vỡ vụn bốn phương tám hướng, lần nữa hóa thành ma khí và kinh văn.

Khoảnh khắc phát hiện Lý Duy Nhất phá cảnh, Viên Thập Huyền đã ý thức được điểm không ổn, thân hình bật nhảy, bất chấp tất cả lao vào trong trận thế tàn phá quanh người Lý Duy Nhất.

Hắn tóm chặt lấy Trấn Hải Kích, bộc phát sức mạnh toàn thân đâm kích tới trước.

Quang ảnh Loại Tam Sinh Phật không đỡ nổi một kích này, vỡ nát như bọt bong bóng quang minh.

Nhưng...

Một kích này của hắn không đâm trúng Lý Duy Nhất.

Trước mắt hắn, trong vùng quang minh hà vụ chói lóa đó, Lý Duy Nhất chợt lóe lên, một mâu đập xuống.

Trong đầu Viên Thập Huyền xẹt qua ý nghĩ thân pháp thật nhanh, hắn vội vàng đưa tay vắt ngang trước ngực, dùng bao tay bảo vệ màu vàng ròng trên cánh tay trái để đỡ lấy lưỡi mâu đang trượt xuống.

Bùm một tiếng, Viên Thập Huyền không thể đỡ nổi đòn này, cơ thể to lớn văng ngược ra xa mấy chục trượng.

Bao tay bị rạch ra một vết nứt dài, máu chảy ra ngoài.

Phá vỡ một cảnh giới liền hoàn toàn khác biệt, tốc độ thân pháp và lực lượng đều có sự lột xác nghiêng trời lệch đất.

Nói cho cùng, bất kỳ đế thuật, tiên thuật nào cũng đều cần tu vi để chống đỡ. Tu vi càng cao, uy lực thi triển ra mới càng mạnh.

Lý Duy Nhất cầm trường mâu, đứng trong tinh hải quang vụ, từng bước tiến lên phía trước. Bỉ Ngạn Thiên Đan trong cơ thể hắn chuyển động với tốc độ cao do cảnh giới đột phá, không ngừng hấp thu thiên địa pháp khí và tinh thần quang hoa.

Hắn nhìn thoáng qua, phát hiện bốn vị Siêu Nhiên Kim Giáp đang kích hoạt chiến trận trên người, trận văn và chiến ý hội tụ thành một Cốt Linh hình người màu vàng cao mười trượng, tỏa ra khí tức đáng sợ của Thánh cấp.

Trường mâu trong tay Lý Duy Nhất vung lên, dẫn động mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư đồng loạt trấn áp qua.

- Ầm!

- Ầm ầm!

...

Quang Minh Tinh Thần Thư trầm trọng biết bao, đánh Cốt Linh hình người màu vàng vỡ vụn thành bột, ngay cả chiến trận của bốn vị Siêu Nhiên Kim Giáp cũng theo đó sụp đổ, thân hình văng ngược về bốn hướng khác nhau.

Lý Duy Nhất nhanh chóng xông về phía Viên Thập Huyền đang muốn bỏ trốn, phân tâm kết chỉ quyết, cách không khống chế Hoàng Long Kiếm.

- Vút!

Hoàng Long Kiếm dẫn động ra một quang ảnh Hoàng Long lóe điện quang, xuyên qua trong hư không siêu nhanh, phát ra tiếng kiếm ngân chói tai.

Tiếng vỡ vụn liên tiếp vang lên.

Mũi kiếm không ngừng đánh trúng vào mặt bốn vị Siêu Nhiên Kim Giáp, xuyên thủng đầu lâu xương khô và mũ giáp vàng của chúng.

Cùng với việc Lý Duy Nhất đột phá đến tam trọng sơn, Hoàng Long Kiếm càng sắc bén hơn nhiều, hắn dốc toàn lực kích hoạt, một kiếm chém vỡ áo giáp cấp bậc Vạn Tự Khí hạ phẩm.

Bốn vị Thệ Linh Kim Ô Vệ bị mười hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư hất văng ra ngoài, khi rơi xuống mặt đất, đầu lâu đều vỡ nát. Trong bốn bộ kim giáp, ngọn lửa bùng cháy dữ dội.

Bốn vị Thệ Linh Siêu Nhiên bò dậy bỏ chạy, phát ra tiếng quỷ khóc sói gào, chạy được một quãng liền nặng nề ngã gục xuống đất.

Viên Thập Huyền nhanh chóng trốn chạy, cảm nhận được cảnh tượng xảy ra phía sau, tâm thần chấn động dữ dội.

Phải biết rằng, chiến trận của Kim Ô Vệ không hề đơn giản, Cốt Linh hình người màu vàng do bốn người liên thủ dựng lên, chiến lực sẽ không thua kém hắn là bao, vậy mà trong chớp mắt đã bại vong.

Bốn vị cường giả Thệ Linh cấp Nguyên Sĩ thế mà không có một ai trốn thoát.

Lý Duy Nhất này...

Đột phá thành Thánh rồi hay sao?

Thanh âm của Lý Duy Nhất nhanh chóng đến gần:

- Viên Thập Huyền, lúc nãy bảo ngươi đi mà ngươi không nghe, giờ phút này, ta thấy ngươi đừng đi nữa.

Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân xé gió bay tới, theo Lý Duy Nhất đột phá đến tam trọng sơn, uy năng chí thượng bộc phát ra mạnh hơn nữa, khiến cho quy tắc ngũ hành giữa thiên địa xung quanh trở nên rối loạn.

Viên Thập Huyền trợn trừng hai mắt, đột ngột xoay người, vung ra một kích.

Thánh Vực ma khí phía sau hắn hóa thành một vùng biển ngập trời, tiếng sóng nước gầm rú.

- Ầm!

Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân đánh trúng Trấn Hải Kích, đánh cho hai tay Viên Thập Huyền run rẩy kịch liệt, thân thể đụng vỡ quang ảnh hải vực phía sau, văng ngược về sau.

Ánh mắt Lý Duy Nhất sắc bén, liếc nhìn Thi Yêu đang lơ lửng giữa hư không cách đó không xa, chủ động phát động tấn công.

Từ Tổ Điền và Linh Giới ở mi tâm hắn đồng thời tuôn ra pháp khí và linh quang, bầu trời và mặt đất đồng loạt bốc cháy.

Thi Yêu đã không rảnh đối phó với Thẩm Tịnh Tâm, dừng thổi khúc tiêu, cảm nhận được sóng sức mạnh truyền đến từ bầu trời phía trên, khiến cho hắn cũng có chút run sợ.

Chỉ thấy một đài hành hình khổng lồ ngưng tụ ra trong hỏa vân, như ảo ảnh của Thần Thành ở Tiên Giới, lại tựa hình chiếu của Cửu Thiên Cung Khuyết.

Ánh mắt Thi Yêu nghiêm túc:

- Đây là... Tiên thuật sao?

Trong cơ thể hắn tuôn ra ngân hà, kích hoạt pháp khí thánh linh đến cực hạn.

Cốt tiêu Pháp khí chí thượng trong tay hắn theo đó nhanh chóng biến dài, phân nhánh, hóa hình, hóa thành một con cốt điểu giống chim ưng lại như chim bằng, toàn thân lấp lánh tiên đạo kinh văn, bộc phát ra tiên hà quang huy chiếu sáng Thành Dạ Ma cách đó mấy trăm dặm.

- Ầm ầm!

Một kích chạm nhau, cốt điểu tiên quang phát ra một tiếng kêu bi ai, bị Thiên Hỏa Hình Đài đánh rơi xuống mặt đất.

Khu vực đó vỡ vụn, mặt đất chấn động nhấp nhô như sóng nước. Trong biển lửa, một lớp bụi đất dày đặc cuốn lên, che trời lấp đất.

Một cỗ quan tài hoa văn máu bay ra từ trong khói bụi, lao về hướng nam như sao băng.

Thanh âm của Thi Yêu vang lên trong quan tài:

- Đối thủ đạo tranh của ta chính là ngươi rồi, nhưng không phải đêm nay.

Thi Yêu đã cảm ứng được, nhiều cao thủ của Phật Bộ đang chạy nhanh đến.

Lý Duy Nhất nghĩ:

- Truyền nhân Bán Tiên Ngọc Đế ghê gớm thật, đòn tấn công mạnh nhất của ta vậy mà không thể trấn áp được hắn.

Lý Duy Nhất cảm nhận rõ ràng, sau khi bước vào tam trọng sơn, Lục Như Phần Nghiệp tầng tám Thiên Hỏa Hình Đài đã đạt cảnh giới tiểu thành, uy lực tăng mạnh. Thi Yêu có thể chính diện đỡ được một kích này, thoát thân trốn đi, có thể thấy được đối phương mạnh đến mức độ nào.

Lý Duy Nhất biết hạt giống Võ Đạo Thiên Tử như Thi Yêu nhất định có át chủ bài bảo mạng, nên không đuổi theo truy kích. Ngược lại, hắn thi triển Địa Sư Hành, mặt đất trong phạm vi mấy chục trượng dưới chân hóa khí thành một mảng hỗn độn, phi thân nhảy lên, cưỡi Địa Sư dạng khí truy đuổi Viên Thập Huyền đang Địa Độn bỏ trốn.

Ở chiến trường bên kia, cho dù Loan Sinh Lân Ấu chạy tới, cũng chỉ giúp bảy vị Siêu Nhiên Kim Giáp ổn định lại tình thế thất bại thảm hại.

Bảy vị Kim Ô Vệ này đều là sinh linh, cảnh giới tu vi kém hơn bốn vị Thệ Linh Siêu Nhiên khiêng quan tài một bậc.

Thấy sau khi Lý Duy Nhất phá cảnh thì uy thế kinh thiên động địa, lão quái vật Ma Quốc như Viên Thập Huyền, ngôi sao mới Thánh cấp tuyệt thế như Thi Yêu đều chạy trốn ngay lập tức, Loan Sinh Lân Ấu tự nhiên không có suy nghĩ nào khác.

- Vút!

Đôi cánh loan màu xanh trên lưng hắn giương ra, bao bọc bảy vị Kim Ô Vệ, kích hoạt một tấm Độn Phù, muốn bỏ trốn.

Khương Ninh biết khoảnh khắc phản công toàn diện đã đến, trên lưng ngưng tụ ra một đôi cánh chim màu trắng khổng lồ, lao thẳng lên không trung, đánh chặn Loan Sinh Lân Ấu.

Phía sau đôi cánh chim trắng là không gian sâu thẳm, vặn vẹo mờ ảo.

Một lầu các điện đài hùng vĩ hiện ra, mang theo ký hiệu kỳ bí lấp lánh đầy trời, đâm vỡ tám loại thuật pháp do Loan Sinh Lân Ấu và bảy vị Siêu Nhiên Kim Giáp đánh ra.

Ngay phía trên lầu các điện đài chính là Hắc Ám Tuyền Nhãn của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng.

Lúc này, cửa lớn của điện đài mở ra một khe hở. Đồng tử của Loan Sinh Lân Ấu co rụt lại, lờ mờ nhìn thấy bên trong cánh cửa sâu thẳm kia, một đôi mắt khiến hắn suýt chút nữa hồn bay phách lạc mở ra.

Không phải nội tâm hắn không đủ mạnh mẽ, mà là khí tức hồn linh của chủ nhân đôi mắt đó quá khủng bố, âm hàn thấu xương, giống như hung thần bị nhốt trong Cửu U Minh Vực.

- Ầm ầm.

Dưới sự trùng kích của lầu các điện đài, bảy vị Siêu Nhiên Kim Giáp văng ra khỏi phù quang dưới đôi cánh của Loan Sinh Lân Ấu, rơi xuống mặt đất.

Sáu con Phượng Sí Nga Hoàng sẽ không cho bọn chúng có cơ hội kết lại chiến trận, cả đám nhào tới, mỗi con đè một người, đều sử dụng thủ đoạn đánh túi bụi.

Sáu móng vuốt của chúng sắc bén, móc vào trong kim giáp, khảm vào khe hở áo giáp. Cho dù Siêu Nhiên bên trong phóng thích pháp khí và kinh văn ra sao cũng không thể chấn bay chúng.

Trong đó, Tứ Phượng có phần yếu thế, lúc hai mắt phóng ra sấm sét phá giáp, bị Siêu Nhiên bên dưới nó chỉ một ngón tay trúng vào bụng trùng, lập tức sáu vuốt bủn rủn, bị hất lên trời.

Đại Phượng dựa vào Bỉ Ngạn Thiên Đan của Ma Ha La đã đi đầu phá cảnh đến tam trọng sơn, có ưu thế rõ ràng nhất, cào vài cái liền đâm vuốt vào trong khe hở áo giáp, đâm cho Nhân tộc Siêu Nhiên Doanh Đông kêu la thảm thiết, trên đầu có thêm ba lỗ, mất mạng tại chỗ.

Ngay sau đó, nó lập tức vỗ cánh, bay song song với mặt đất, truy kích vị Siêu Nhiên thứ bảy đang muốn chạy trốn, lại vừa bao quát toàn cục hô lớn:

- Nhị Phượng, Vạn Tự Khí của ngươi đâu, mau dùng đi! Giúp Tứ Phượng một tay, tu vi đối thủ của nó không thấp đâu.

Đại Phượng biết rõ, tuy bản thân có được Bỉ Ngạn Thiên Đan Thánh cấp. Nhưng sau trận chiến Đông Hải, Nhị Phượng vì mạo hiểm đi báo tin, cứu giá có công, Lý lão đại đã cho nó một món Vạn Tự Khí uy lực cực mạnh, không phải hạ phẩm.

Những con nga khác tuy cũng có chiến binh, nhưng đều không bằng Nhị Phượng.

Nhị Phượng không vui khi bị Đại Phượng sai khiến, nhưng vẫn lấy đại cục làm trọng, thả Thiên Hồn Đăng ra.

Chiếc đèn này chính là bảo vật của Cửu Hào, xếp hạng thứ hai trong Thánh Mục Vương của Chân Linh Giáo, hồn linh bị phong ấn trong đèn không chỉ là ngàn hồn, mà là vạn hồn, hơn nữa, mỗi một hồn đều rất mạnh mẽ.

Thậm chí bao gồm hàng chục con Quỷ Hầu và Quỷ Quân.

Kích hoạt bảo đăng này có thể điều động sức mạnh của hàng vạn hồn linh trong đèn để bản thân sử dụng, giống như trận pháp hợp kích.

- Hỡi chư Phượng, không được bỏ qua một kẻ địch nào, nhưng phải giết từng tên một, ta muốn thu thập hồn linh Siêu Nhiên của bọn chúng, để nâng cao uy năng cho bảo đăng của ta.

Nhị Phượng muốn mượn cơ hội tốt này để nâng cao uy lực của Thiên Hồn Đăng lên một độ cao mới.

Ở phía xa.

Một ngọn núi nhỏ cây cối um tùm đột nhiên nứt toác, cây cối đổ nghiêng, đất đá lăn lóc.

Ma khí màu đen và quang minh hà thải màu trắng tuôn ra khỏi sườn núi sụp đổ, bên trong là Viên Thập Huyền và Lý Duy Nhất.

Ma khí trốn chạy, quang minh hà thải đuổi theo.

Nơi đi qua, máu Thánh vẩy khắp núi sông, bình nguyên, bí năng nóng rực chứa trong máu rơi xuống đất liền bốc cháy.

Đệ Nhất Nguyên Sĩ của Ma Quốc ngày xưa đang đi đến bước đường cùng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters