Kỳ Lân gầm thét

Giáp trên người Viên Thập Huyền rách nát, xuyên qua lớp tàn giáp có thể thấy vô số vết đao và sẹo kiếm, tóc dài xõa tung, mỗi bước đi để lại một dấu chân màu máu. Hắn dốc toàn lực vận chuyển pháp khí thánh linh trong cơ thể, đạp lên kinh văn, lấy tốc độ nhanh nhất để trốn chạy.

Khuôn mặt hắn lộ vẻ mệt mỏi, ánh mắt không còn kiên nghị, cơn đau rát không ngừng truyền đến từ vết thương, không thể chữa khỏi trong thời gian ngắn.

Giờ phút này, trong đầu hắn cực kỳ tỉnh táo, tự ngẫm lại xem liệu bản thân có đưa ra quyết định sai lầm vào một thời khắc nào đó hay không. Cuối cùng, hắn đành bất lực nhận ra, dù có làm lại một lần nữa, bản thân khi đó vẫn sẽ đưa ra lựa chọn giống vậy.

Chỉ riêng tài nguyên bảo vật có thể nhìn thấy trên người Lý Duy Nhất đã cực kỳ hấp dẫn, một người sánh ngang với một Ức Tông, Ức Tộc, đừng nói là đặt cược tính mạng của mình, cược cả tính mạng toàn tộc cũng đáng giá. Tính mạng toàn tộc chiếm bao nhiêu sức nặng trong lòng hắn thì chỉ mình hắn mới biết.

Trên đường chân trời phía trước xuất hiện vô số ánh đèn nhà cửa, có thể nhìn thấy tường thành như một đường chỉ đen. Trên cánh đồng hoang, một tòa thành lớn hùng vĩ đang ở trước mắt.

Viên Thập Huyền lấy lại đấu chí, chỉ cần xông vào tòa thành lớn đó, bắt bách tính trong thành làm con tin, có lẽ sẽ đàm phán được với Lý Duy Nhất. Lý Duy Nhất dẫu sao cũng là người trong Phật Bộ, mà Phật giảng từ bi, trọng nhân quả, tránh sát lục, nhất định sẽ bị đạo đức trói buộc.

Đánh cược vào nhân tính, xưa nay chưa từng là một cách hay, nhưng đây đã là sách lược duy nhất trong bước đường cùng.

Lý Duy Nhất đuổi theo phía sau đã nhìn thấu ý đồ của Viên Thập Huyền, dốc toàn lực đánh ra Ác Đà Linh và Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.

Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân bay dọc theo mặt đất, tỏa ra lực lượng pháp khí năm màu hình thành vòng xoáy Ngũ Hành khổng lồ, hạn chế tốc độ của Viên Thập Huyền, gắt gao kéo hắn lại.

Cây cỏ và bùn đất trên mặt đất vì vậy mà phủ lên một lớp ánh kim loại, ngăn cản hắn tiếp tục thi triển thuật pháp Địa Độn.

- Keng keng!

Tiếng chuông vang lên trong hư không phía trên đỉnh đầu Viên Thập Huyền.

Mỗi một âm thanh lọt vào tai đều không khác gì tiếng trời long đất lở.

Lý Duy Nhất sử dụng tu vi tam trọng sơn kích hoạt Ác Đà Linh, những kinh văn bên trong món Pháp khí chí thượng này dần thức tỉnh, uy năng tăng lên một đoạn lớn so với trước kia. Cho dù Viên Thập Huyền sau khi thành Thánh có hồn linh cường đại, trong đầu vẫn nảy sinh vô vàn tạp niệm, ác niệm cuồn cuộn, tinh thần rối loạn.

Tiểu Thánh Sơn, tu luyện Thánh Vực.

Trung Thánh Sơn, tu luyện Thánh Tuyền. Cửu tuyền lột xác, tốc độ tuôn ra pháp lực tăng lên gấp mấy lần, thậm chí gấp mười lần. Không hô hấp thiên địa pháp khí, chỉ dựa vào pháp lực nội sinh cũng có thể tiếp tục chiến đấu trong thời gian dài hơn.

Đại Thánh Sơn, tu luyện Thánh Hồn. Bên trong nuôi dưỡng hồn linh, tinh thần lớn mạnh, thân chết mà hồn không diệt.

Chỉ cần không triệt để hồn phi phách tán là có thể chuyển sang tu đạo Thệ Linh, giữ lại ý thức hoàn chỉnh hoặc một phần, hóa thành Quỷ Linh.

Tuy là kéo dài hơi tàn, nhưng cũng là có thêm một con đường sống trong cảnh phải chết, có khả năng trở thành cường giả Thệ Linh.

Tuy nhiên, cường giả Đại Thánh Sơn muốn ở thời khắc trước khi thọ nguyên cạn kiệt, để Thánh Hồn thoát khỏi thân thể, chuyển sang tu đạo Thệ Linh là chuyện tuyệt đối không thể nào. Thọ nguyên cạn kiệt không chỉ là sinh cơ của thân thể diệt tuyệt, huyết khí suy bại, mà hồn linh cũng sẽ vẩn đục.

Pháp tắc sinh tử và trật tự Dương Giới giữa thiên địa không chỉ nhắm vào thân thể và sinh linh, mà còn giáng xuống hồn linh và Thệ Linh.

Pháp tắc sinh tử không thể trốn thoát, giống như ý chí của thiên địa, căn nguyên bản mệnh của mỗi sinh linh đã sớm bị khóa chặt.

Nếu đám người Quan sư phụ, Linh vị sư phụ, Quán sư phụ không thể kịp thời tu luyện đến cảnh giới đủ mạnh trong một thời gian nhất định thì cũng sẽ hồn phi phách tán. Trừ khi...

Trốn vào Thiếu Dương Tinh.

Đây là lời hứa hẹn của chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư đời trước dành cho bọn họ vào đêm trước khi tham gia chinh chiến năm xưa. Chỉ cần bọn họ không hôi phi yên diệt thì đều có thể trở về Thiếu Dương Tinh để tẩm bổ, lớn mạnh tàn hồn.

Thánh Lâm Sơn thất trọng, là tu luyện Thánh Địa. Đúc tiểu thế giới Tổ Điền, thủ hộ Thiên Đan. Đồng thời cũng thông qua việc dùng pháp khí, kinh văn, pháp tắc để đúc ra một mảnh đất thuộc về riêng mình trong cơ thể, từ đó cảm nhận sự huyền diệu của Khôn Nguyên “Thái Hư bát ngát, mở nền hóa nguyên, vạn vật bắt đầu, ngũ vận trọn đời, tỏa khí chân linh”, giống như đúc cơ sở tìm đạo.

Tu luyện ra toàn bộ Thánh Vực, Thánh Tuyền, Thánh Hồn, Thánh Địa, đồng nghĩa với việc bù đắp được nhược điểm toàn thân.

Viên Thập Huyền không tu luyện ra Thánh Hồn, đối mặt với loại Pháp khí chí thượng tấn công tinh thần hồn linh, thủ đoạn phòng ngự rất hạn chế, trong sóng âm của chuông, bước chân dần dần dừng lại, đầu đau như búa bổ, ý thức hỗn loạn, trước mắt xuất hiện trùng trùng ảo ảnh.

Ác Đà Linh hóa thành một chiếc chuông đồng khổng lồ cao chừng một trượng.

Lưỡi chuông tỏa ra minh quang, bên trong trào ra minh vụ, bay ra từng con Long Thủ Thác Đà, xoay vòng bay xuống, bao vây Viên Thập Huyền thành từng vòng.

Thánh Vực của Viên Thập Huyền mờ nhạt, hắn huơ Trấn Hải Kích, bước chân hỗn loạn, không còn vẻ anh ngạo thần võ như lúc ban đầu.

Ngu Đạo Nhàn mặc một bộ cẩm bào rộng màu đen viền vàng, mái tóc bạc trắng như sương tuyết được búi gọn trong phát quan trên đỉnh đầu, đại diện cho hoàng tộc Ma Quốc, từ Tiêu Dao Kinh gấp rút chạy đến để ứng phó với tình hình địch.

Hắn đứng trong bóng chiều tà, nhìn chăm chú Ác Đà Linh lơ lửng trong hư không, đôi mắt sâu hoắm, trong hốc mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo khiếp người.

Tốc độ trưởng thành của Lý Duy Nhất quá nhanh, nhân vật cỡ như Viên Thập Huyền muốn trốn vậy mà cũng không làm được.

Đánh bại và chém giết là hai khái niệm khác nhau.

Trong quyết đấu chính diện rồi giết, và chém giết trong tình huống một bên chỉ muốn trốn chạy, lại là hai khái niệm khác nữa.

Trong khoảng thời gian Trường Sinh tranh độ, Lý Duy Nhất chỉ là võ tu Trường Sinh cảnh, không rõ có bao nhiêu sức nặng với bên phía Lăng Tiêu Cung. Hơn nữa, Lăng Tiêu Cung lúc đó khác xa với uy thế hiện tại. Lúc ấy, trong mắt Ngu Đạo Nhàn chỉ có Ác Đà Linh, căn bản không có Lý Duy Nhất.

Hiện tại hoàn toàn không giống vậy nữa, Lý Duy Nhất đã trở thành hạt giống Võ Đạo Thiên Tử của Lăng Tiêu Cung.

Nếu hắn còn muốn cưỡng đoạt Ác Đà Linh...

Ngu Đạo Nhàn không giống như Viên Thập Huyền, không mảy may sợ hãi việc bị Lăng Tiêu Cung và Phật Bộ thanh toán, hắn càng không dám lấy tính mạng của mình và tộc nhân ra đánh bạc. Ngọc Dao Tử là một người tàn nhẫn, chuyện xảy ra ở Lôi Tiêu Tông, tình báo đã sớm truyền đến trong tay hắn.

- Ầm!

Ác Đà Linh từ giữa không trung giáng xuống, trấn áp Viên Thập Huyền vào bên trong chuông.

Trên đại địa, lấy vị trí chuông rơi xuống làm trung tâm, một vòng bụi đất đen kịt bốc lên, nhanh chóng khuếch tán ra ngoài.

Lý Duy Nhất đi đến bên cạnh hố to, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân bay trở về, tự động tiến vào Tổ Điền. Hắn vẫy tay một cái, Ác Đà Linh thu nhỏ lại, hóa thành cỡ nắm tay rơi vào trong tay hắn.

Trong không gian của chiếc chuông, Viên Thập Huyền chảy máu thất khiếu, thân thể bị thương rất nặng.

Hồn linh của hắn bị thương càng nặng hơn, đã hôn mê bất tỉnh.

Lý Duy Nhất nhìn về vô số ánh đèn từ những ngôi nhà cách xa hơn chục dặm, vô số người dân sống ở vùng ngoại thành sợ hãi bất an chen lấn về phía cửa thành, dường như sau khi vào thành là có thể lánh nạn.

Cảnh này khiến Lý Duy Nhất chìm vào trầm tư.

- Ầm!

Dao động đạo thuật ở cấp độ Thánh Lâm Sơn truyền đến từ nơi xa.

Lý Duy Nhất tự nhủ:

- Là một chiêu đạo thuật của Minh Giao Vương, Khương Ninh đây là đang dồn Loan Sinh Lân Ấu vào cảnh phải chết sao?

Sắc mặt Lý Duy Nhất hơi đổi, lập tức hóa thành một luồng điện quang chói mắt, xé gió lao nhanh về hướng Thành Dạ Ma.

Loan Sinh Lân Ấu chính là con trai độc nhất của Kỳ Lân Trang, ngay cả Tiên Vũ của Vũ Gia cũng giao cho hắn chấp chưởng, có thể thấy sự coi trọng đối với hắn. Về mặt tâm trí và thiên phú, Loan Sinh Lân Ấu cũng quả thực xuất chúng, trăm năm trôi qua, vẫn không hề tụt hậu.

Với thân phận và thiên phú như vậy, Khương Ninh không thể không biết trên người hắn rất có thể mang theo sát thuật.

Minh Giao Vương là tồn tại Thánh Lâm Sơn đỉnh phong, Loan Sinh Lân Ấu mang theo một chiêu đạo thuật của hắn, sát uy nằm trong tay đối phương, vậy mà không đàm phán với Khương Ninh liền trực tiếp tung ra?

Chẳng bao lâu sau, bên bờ một con sông lớn nước chảy xiết, Lý Duy Nhất chặn Loan Sinh Lân Ấu đang vỗ cánh bay đi trốn.

Át chủ bài của Loan Sinh Lân Ấu đã dùng hết, nhìn thấy bóng dáng kẻ mà hắn coi là đối thủ lớn nhất đời mình xuất hiện ở phía trước, đáy mắt hắn xẹt qua một luồng ánh sáng ảm đạm. Hắn không cưỡng ép xông tới, không ra tay, thu cánh đáp xuống bờ bên kia, cố gắng giữ cho mình đứng thẳng, đủ tôn quý tao nhã. Nhưng dù thế nào vẫn toát ra cảm giác tiêu điều.

Hai người nhìn nhau không nói lời nào.

- Gào!

Ở sâu trong màn đêm, tiếng gầm thét của Kỳ Lân Trang truyền đến, sóng âm chấn động bầu trời.

Kỳ Lân Trang dùng tiếng gầm này để cảnh cáo.

Trên đường chân trời dâng lên từng luồng thụy quang rực rỡ. Khí tức và hung uy của Trữ Thiên Tử nhanh chóng lan tràn trong hư không, sinh linh trên mặt đất và dưới lòng đất đều sợ hãi bất an, chỉ cảm thấy đêm nay đại kiếp buông xuống, trời long đất lở.

Lý Duy Nhất không mảy may e ngại, ánh mắt vẫn rơi vào trên người Loan Sinh Lân Ấu. Hắn không còn giống như năm đó ở châu thành Khâu Châu, lúc lần đầu tiên nhìn thấy Kỳ Lân Trang, coi bóng dáng của đối phương như Thần Ma trên chín tầng trời.

Tuy Trữ Thiên Tử đáng sợ, nhưng nơi này là Ma Quốc, không phải Lăng Tiêu Sinh Cảnh năm xưa.

Kỳ Lân Trang chỉ dám nấp trong hư không nơi xa gầm thét uy hiếp, chứ không vượt qua hư không tấn công, giải cứu Loan Sinh Lân Ấu. Đó là vì, Lý Duy Nhất hiện nay đã không phải là kẻ mà hắn tấn công từ xa có thể làm gì được.

Nhị Phật Gia lạnh lùng nói:

- Ồn ào.

Nhị Phật Gia không biết đang ở nơi nào, thiền trượng hóa thành trụ thần thông thiên vàng rực bay qua trời sao, đánh về phía hướng Kỳ Lân gầm thét.

Tiếng gầm của Kỳ Lân lập tức biến mất.

Lý Duy Nhất đạp lên nước sông, đi tới trước người Loan Sinh Lân Ấu, một chưởng vỗ nhẹ xuống.

Loan Sinh Lân Ấu nhấc hai cánh tay lên, chống lên hư ảnh Kỳ Lân và Thanh Loan, miệng phun ra thanh âm thụy ách.

- Ầm!

Toàn bộ âm thanh bị một chưởng đè ép, quang ảnh Kỳ Lân và Thanh Loan khổng lồ vỡ nát như bong bóng, thân thể của hắn nặng nề ngã ra phía sau.

Mang theo tâm trạng thấp thỏm, Lý Duy Nhất chạy đến chiến trường mà trước đó Loan Sinh Lân Ấu thi triển sát thuật của Minh Giao Vương.

Cả một vùng lãnh thổ hóa thành vùng đất hoang đen thui. Núi lớn đang bốc cháy, từng dòng sông dung nham màu vàng ròng, tựa như vừa trải qua một trận hạo kiếp tận thế.

Thẩm Tịnh Tâm đeo mặt nạ gỗ, đáp xuống một ngọn núi cao đang cháy.

Bàn tay ngọc nhẹ nhàng giơ lên, mây mù dâng trào. Lòng bàn tay lật úp, mưa to lập tức trút xuống, dập tắt Kiếp Hỏa trên những ngọn núi xung quanh.

Ánh mắt nàng nhìn chăm chú vào Khương Ninh đang truy đuổi Loan Sinh Lân Ấu, lại cảm ứng được khí tức của Lý Duy Nhất, vì vậy nhìn về phía trong bóng tối.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Khương Ninh đang đứng trên mảnh đất hoang tàn, lại nhìn về những bộ thi hài mặc kim giáp nằm la liệt.

Sáu con Phượng Sí Nga Hoàng thấy hắn quay về, lập tức vỗ cánh lao tới.

- Lý lão đại, ngươi không biết vừa rồi nguy hiểm cỡ nào đâu, Tiên Vũ trong tay Loan Sinh Lân Ấu vừa vung lên, suýt chút nữa đã đánh cho đất trời đảo lộn.

- May mà lực phòng ngự của lầu các điện đài kia của A Ninh rất mạnh, che chở cho chúng ta.

...

Lý Duy Nhất thở phào nhẹ nhõm, vòng qua bầy nga ồn ào, đi tới trước mặt Khương Ninh đang khá suy yếu. Thấy cả người nàng đầy bụi đất, sắc mặt hơi nhợt nhạt, hắn liền biết vừa rồi nàng ứng phó gian nan.

Lý Duy Nhất nhẹ giọng nói:

- Quá mạo hiểm rồi, để hắn trốn thoát thì có sao, nhất định sẽ có cơ hội tốt hơn.

Khương Ninh đáp:

- Châu thành Khâu Châu, Tiềm Long Đăng Hội. Không chỉ Cửu Lê Ẩn Môn các ngươi có Ẩn Nhân chết đi, bên cạnh ta cũng có nữ quan vĩnh viễn ra đi. Trăm năm rồi, ngươi đã tìm được cơ hội giết hắn chưa? Chuyện này chứng tỏ tâm trí của hắn cực cao, hiểu được đạo lý thao quang dưỡng hối, luôn luôn tránh né ngươi, sẽ không dễ dàng xuất hiện trước mắt ngươi. Hiểu được rằng không ra tay thì thôi, một khi ra tay thì nhất định là thời khắc nguy hiểm nhất của ngươi. Chỉ cần có thể trừ khử hắn, trả một cái giá lớn cũng đáng.

Lý Duy Nhất không nói thêm gì nữa, cũng không hỏi về bí mật trên người nàng, lập tức tiến lên kiểm tra thi thể cháy đen của Hồng Tụ Y.

Có cùng khí tức với Tử Vong Linh Hỏa đã thiêu chết Ma Ha La.

Xác suất lớn đều là do vị Võ Đạo Thiên Tử mặc áo choàng đen thần bí kia bố trí.

Màn đêm hoàn toàn chìm vào tăm tối.

Ngay trên chiến trường tàn phá này, Lý Duy Nhất lấy ra quả cầu băng đường kính mười trượng, thả Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ bị phong ấn ra ngoài.

- Bái kiến chân truyền, bái kiến... Lý Thương Thiên.

Vũ Hồng Lăng đang ở trạng thái tỉnh táo, sau khi phá phong ấn, lập tức chắp tay hành lễ với Khương Ninh và Lý Duy Nhất, trong mắt tràn đầy vẻ cảm kích.

- Hãy cảm tạ Lý Thương Thiên đi, vì cứu ngươi, hắn biết rõ là cạm bẫy vậy mà vẫn nhảy vào.

Giọng điệu Khương Ninh không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, nói xong, nàng đi về phía Tử Y Nữ đang nằm trên tinh thể băng, kiểm tra tình trạng thân thể nàng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters