Đế Trận khởi động (1)

Lý Duy Nhất kéo sợi xích trong tay, khiến bước chân Thi Nhiêu không thể khống chế mà tiến lên vài bước:

- Chúng ta có thể bảo Thi tiên tử dò đường.

Thi Nhiêu nhìn thấy thi thể Loan Sinh Lân Ấu ở phía xa, sắc mặt lập tức tái mét:

- Nếu ta chết trong tay các ngươi, sư tôn chắc chắn sẽ có cảm ứng... Ta là đệ tử có thiên tư cao nhất dưới trướng sư tôn, được gửi gắm kỳ vọng cao. Các ngươi có lẽ không sợ, nhưng không cần thiết cố ý đắc tội đến chết chứ?

Im lặng một lát.

Lý Duy Nhất không thể phán đoán được sức nặng của bốn chữ Kim Cốt Thiên Tộc, thấy Thường Ngư Lộc không lên tiếng, bèn nói:

- Suýt nữa thì quên, ta còn một tù binh nữa.

Hắn thả Viên Thập Huyền từ Ác Đà Linh ra.

Sau khi Viên Thập Huyền tỉnh lại, ngay lập tức quỳ xuống:

- Mạt tướng bái kiến nương nương! Nương nương có còn nhớ, Thập Huyền từng tặng lễ mừng thọ cho người, hôm nay nguyện thần phục dưới trướng nương nương, dâng cả tính mạng.

Nàng gật đầu:

- Rất tốt, cái ta cần chính là ngươi dâng cả tính mạng.

Thường Ngư Lộc nhẹ nhàng chỉ ngón tay về phía trước.

Viên Thập Huyền là nhân vật cỡ nào chứ, trong chớp mắt liền hiểu ra tình cảnh hiện tại ra sao, sắc mặt trở nên trắng bệch hơn cả Thi Nhiêu. Nhưng hắn có quyền lựa chọn sao?

Viên Thập Huyền đi đầu tiên.

Thường Ngư Lộc thi triển đồng thuật, quan sát trận thế và trận văn, không ngừng chỉ đường cho hắn.

Lý Duy Nhất dắt Thi Nhiêu, theo sát phía sau nàng.

Loan Sinh Lân Ấu đã chết từ từ đứng dậy không phát ra chút tiếng động phía sau đoàn người.

Dưới lòng đất, từng luồng đại địa khí màu nâu đất ùa vào hai chân hắn, bao bọc lấy thi thể hắn. Đôi mắt đẫm máu đột ngột lóe lên thần thái rực rỡ, nhìn chằm chằm về phía trước.

Hai tay hóa thành móng vuốt Loan Điểu, sắc bén như gai nhọn.

Hai cánh sau lưng dang rộng, đâm thẳng về phía Lý Duy Nhất và Thi Nhiêu đi ở cuối cùng.

Lý Duy Nhất sinh ra cảm ứng, chợt quay người lại, giật nảy mình.

Hắn phát hiện ra toàn thân Loan Sinh Lân Ấu đầy sát khí, móng vuốt đã tới trên đỉnh đầu Thi Nhiêu. Tu vi Thi Nhiêu bị phong ấn, thân thể bị trói buộc, tự nhiên không cách nào tránh né.

Vừa rồi vì Loan Sinh Lân Ấu chạm vào trận pháp, đám người không dám đến gần hắn, bèn đi vòng qua.

Gần như là bản năng cơ thể, tay cầm dây xích của Lý Duy Nhất kéo mạnh Thi Nhiêu về phía mình. Tay kia ném vòng bạc vừa tháo từ trên cổ tay Thi Nhiêu xuống, đánh bay Loan Sinh Lân Ấu đi.

- Vù!

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn trực tiếp kích hoạt vòng bạc, thu đối phương vào không gian bên trong vòng.

- Keng keng.

Vòng bạc xoay tròn bay trở lại, đeo lên cổ tay Lý Duy Nhất.

Trong lòng vẫn kinh hồn bạt vía, Lý Duy Nhất hỏi:

- Tình huống gì thế này, xác chết vùng dậy à?

Không có thực lực bên người, lá gan của Thi Nhiêu lập tức teo nhỏ lại, tròng mắt đảo liên tục, quan sát xung quanh. Dường như vị cường giả Doanh Đông thường xuyên tiếp xúc với Thệ Linh này lại rất sợ thi sát quỷ tà.

Thường Ngư Lộc vẫn bình tĩnh như không:

- Là một trong chín loại dị lực của Cửu Ngục Trấn Hồn Trận, trận linh thức tỉnh rồi.

Nàng lập tức lấy Thường Nguyệt Kính ra, một tay cầm phất trần, một tay cầm kính, bắt đầu tìm kiếm.

Lý Duy Nhất không muốn ngồi chờ chết, thi triển Dịch Dung Quyết, lắc mình biến thành Ngu Bá Tiên, vận chuyển pháp lực của năm Khôn Nguyên Tuyền Nhãn bảo vệ cơ thể, đồng thời ngang nhiên lấy Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân ra.

Nếu trận linh không đủ thông minh, chỉ là ý thức mới sinh thì có lẽ có thể lừa gạt được.

Thường Ngư Lộc quay đầu lườm hắn một cái, trong mắt mang theo một tia bực bội.

Thi Nhiêu và Viên Thập Huyền thấy Lý Duy Nhất làm thuần thục nhanh gọn như vậy, cũng không khỏi cúi đầu ra vẻ đăm chiêu.

Lý Duy Nhất biết bọn họ đang nghĩ vớ vẩn cái gì, âm thầm cạn lời, đành phải lập tức thay đổi gân cốt một lần nữa, thân hình đứng thẳng lên, rõ ràng là dáng vẻ kiêu ngạo hào hùng của Ngu Đạo Chân.

Cửu Ngục Trấn Hồn Trận, chín tòa trận tháp, chín loại sức mạnh.

Có trận tháp có thể cách lớp vỏ ngoài làm tan rã hồn linh, có trận tháp có thể dẫn động khí thiên địa điều khiển hài cốt, còn có năng lượng hủy diệt của hỏa diễm, sương giá đóng băng, huyễn cảnh che giấu... cùng nhiều dị lực khác.

Giờ khắc này, bốn người bước vào trong trận đều cảm nhận được không gian đè ép.

Lại là một loại dị lực khác.

Xung quanh rõ ràng là không khí, nhưng lại giống như đi trong chì lỏng, lại giống như đi trong đáy biển sâu có áp suất nước nặng nề. Đổi lại là võ tu Trường Sinh cảnh chắc chắn đã sớm nằm gục xuống, không thể nhúc nhích.

Một giọng nói xa xăm vang lên phía trên thạch đài cách đó không xa:

- Ma Quân... Thái Tử... Không, ngươi không phải.

Thường Ngư Lộc, Viên Thập Huyền, Lý Duy Nhất, Thi Nhiêu lần lượt ngẩng đầu nhìn lên.

Phía trên thạch đài, một con mắt dọc khổng lồ ngưng tụ ra, xung quanh có trận văn lưu chuyển, tỏa ra ý thức cường đại, quan sát mấy bóng người trong trận pháp dưới lòng đất.

Trận linh hiện thân rồi.

Lý Duy Nhất thấy Thường Ngư Lộc không ra tay, không rõ nguyên nhân trong đó, thế là giả bộ bình tĩnh:

- Không, ta chính là tân quân của Ma Quốc. Bản tọa chấp chưởng Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân và Ma Hoàng Ngũ Tuyền, tu luyện Ngũ Hành Thiên Đan, là chủ nhân mới của Tiêu Dao Cung. Thần phục ta, nếu không hồn phi phách tán.

Sau một chốc yên lặng ngắn ngủi.

- Ầm ầm!

Chín tòa trận tháp ở chín phương vị đồng loạt phóng ra cơn bão sức mạnh sát trận, trận văn và trận bàn rơi xuống che rợp bầu trời. Trên mặt đất, huyết văn lấp lánh, hóa thành vàng đá cứng rắn.

Viên Thập Huyền kinh hãi, đứng trước sinh tử khiến hai chân hắn run rẩy:

- Trí tuệ của trận linh nơi này không tầm thường, coi ngươi thành nghịch tặc rồi.

Thường Ngư Lộc chống Thường Nguyệt Kính lên, khiến nó hóa thành một vầng trăng sáng lơ lửng trên đỉnh đầu bốn người.

- Vù!

Mặt gương như mặt nước, không ngừng hấp thu và nuốt chửng sức mạnh công kích ập đến từ bốn phương tám hướng, hòa tan vào vô hình.

Tu vi nàng thâm sâu, thực sự là chí cường giả một phương, ấn ký Bát Quái hiện lên dưới chân, Pháp khí chí thượng trong tay có khả năng làm rung chuyển thiên địa, không hề e ngại tàn trận nơi này.

Nhưng nàng không dám phản kích và cưỡng chế phá trận, sợ kinh động đến mặt đất, vô cùng bị động.

Lý Duy Nhất đưa mắt quan sát thạch đài, năm dòng sông pháp khí và ao linh quang, nhìn ra sự huyền ảo, thế là dốc toàn lực vận chuyển Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, đánh về phía thạch đài.

- Cửu Ngục Trấn Hồn Trận hấp thu năm dòng sông pháp khí ngũ hành mới có thể bộc phát ra uy lực như vậy.

Thường Ngư Lộc cũng nhìn ra điểm này, tay trái cầm phất trần chỉ về phía trước.

Một luồng sáng pháp khí chói mắt bay về phía Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.

- Vù!

Luân bàn lập tức phình to ra gấp đôi, vô số Pháp khí kinh văn nổi lên, đánh tan con mắt dọc khổng lồ phía trên thạch đài.

Cùng với Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân xoay chuyển phía trên thạch đài, bốn dòng sông pháp khí dạng lỏng tuôn đến từ bốn hướng bị phân tán, hóa thành trạng thái hỗn độn lờ mờ, bị nó không ngừng hấp thu.

Thấy vậy, Lý Duy Nhất nheo mắt lại.

Tiêu Dao Kinh là trận thế Đại Ngũ Hành Thiên Địa, nơi này là hạch tâm ngũ hành.

Còn Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, dường như được luyện chế riêng để đảo ngược tất cả những thứ này.

Quả nhiên, khi bốn dòng sông pháp khí bị Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân phá vỡ, uy lực Cửu Ngục Trấn Hồn Trận giảm mạnh. Áp lực của Thường Ngư Lộc đang chống lên Thường Nguyệt Kính cũng theo đó mà nhẹ đi.

Nàng nhìn quanh bốn phía, cặp mắt Vạn Tướng Hồng Trần cuối cùng cũng tìm thấy chân thân trận linh.

Phất trần trong tay nàng xoay nhẹ, hóa thành hồ quang hình tròn, dẫn động lực lượng mạnh mẽ, không gian từng vòng vặn vẹo, tất cả trận văn di chuyển theo không gian bị vặn vẹo.

- A!

Tua rua màu trắng của phất trần như vạn mũi tên cùng bắn, lại như mạng nhện mở ra, từng sợi bay thẳng vào cổng tháp của chín tòa trận tháp.

Chiếc phất trần này được luyện chế từ đuôi tiên của một con Cổ Tiên Cự Thú, không gian bên trong mỗi sợi tua rua đều to như một dòng sông, pháp khí bàng bạc Thánh Lâm Sơn đỉnh phong của Thường Ngư Lộc trào dâng.

Chấp chưởng phất trần, như cầm vạn dòng sông.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Chín cái đầu rắn dữ tợn bị phất trần quấn lấy, kéo ra từ chín ngọn tháp.

- Gào!

Chín con rắn ở trên không trung ngưng tụ thành một hồn thể có chín đầu rắn, rống lên the thé, thân thể lăn lộn muốn phản kháng.

Thường Ngư Lộc dùng ánh sáng từ đồng tử đánh nó vào vòng xoáy ngũ hành phía trên thạch đài, phong ấn bên trong Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.

Nàng quát:

- Chỉ là trận linh cỏn con, cũng dám gào thét trước mặt bản chân nhân!

Thường Ngư Lộc thu hồi phất trần, tay vẫn nâng Thường Nguyệt Kính, lộ ra vẻ thanh ngạo “cao ngạo tự đắc, dưới mắt không vương bụi trần”.

Viên Thập Huyền vội vàng dùng giọng điệu nịnh nọt cười nói:

- Nương nương thần thông cái thế, Tiêu Dao Cung vốn dĩ nên do người cai quản. Ngày thống nhất Ma Quốc không xa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters