Cửu Ngục Trấn Hồn Trận

Lý Duy Nhất cảm thán:

- Ngũ hành pháp khí thật nồng đậm, pháp tắc ngũ hành sinh động.

Tốc độ vận hành Thiên Đan trong cơ thể Lý Duy Nhất tăng lên gấp bội, pháp lực tuôn ra từ Thổ Tuyền ở Tổ Điền, Hỏa Tuyền ở Phong Phủ hiển nhiên tinh thuần hơn rất nhiều.

Nơi này tuyệt đối là Thánh Cảnh tuyệt hảo để đả thông cầu nối ngũ hành, tu luyện Ngũ Nguyên Quy Chân.

- Xoẹt!

Trên đỉnh đầu hắn ngưng tụ ra một đoàn linh quang ngũ sắc to bằng cái lò sưởi, chiếu sáng bóng tối.

Trước mắt là sương mù pháp khí dày đặc có năm loại màu sắc.

Phía xa, vách đá có màu đen sẫm, tản ra ánh sáng kim loại, có thể phản chiếu ra từng trận văn.

Lý Duy Nhất nheo mắt nhìn những trận văn kia, sắc mặt hơi biến đổi.

Lấy tạo nghệ trận pháp hiện tại của hắn, sao có thể không nhìn ra sát trận nơi này kinh khủng đến mức nào, vượt xa trên mặt đất.

Hắn vội vàng nhắc nhở:

- Thi yêu nữ, ở chỗ này tuyệt đối đừng làm loạn, một khi dao động pháp khí chạm vào trận pháp, phù lục hộ thân của ngươi có mạnh đến đâu cũng vô dụng.

Niệm lực tạo nghệ của Thi Nhiêu không yếu hơn Lý Duy Nhất, nhìn ra mánh khóe:

- Nơi này hẳn là hạch tâm trận thế Ngũ Hành của Tiêu Dao Kinh, có thể không ngừng hấp thu sức mạnh ngũ hành trong thiên địa. Nếu Ngu Đạo Chân trốn ở đây bế quan, hai người chúng ta sẽ chết không có chỗ chôn.

Bốn phía không thấy bóng dáng Loan Sinh Lân Ấu đâu.

Lý Duy Nhất quát:

- Lão Loan, chạy đi đâu?

Lý Duy Nhất thi triển bộ pháp, xông vào trong pháp khí sương mù ngũ sắc.

Thi Nhiêu không nhìn thấy Loan Sinh Lân Ấu, không dám để Lý Duy Nhất biến mất khỏi tầm mắt, lập tức đuổi theo.

Đột nhiên.

Bóng dáng Thường Ngư Lộc hiển hiện ở phía trước, đã gần trong gang tấc.

Thi Nhiêu từng gặp Ma Phi nương nương, sắc mặt thay đổi ngay lập tức, đang định kích hoạt phù lục trên mi tâm. Nhưng vừa nhìn thẳng vào đối phương, ý thức của nàng đã bị thế giới quang ảnh diễn hóa ra từ trong đồng tử đối phương cắn nuốt đi.

Thi Nhiêu rơi vào thế giới mộng cảnh do Thường Ngư Lộc sử dụng Vạn Tướng Hồng Trần dệt nên, đứng yên tại đó, ánh mắt dần trở nên ngây dại.

Thực ra Lý Duy Nhất không muốn thả Thường Ngư Lộc ra, muốn tự mình đi thăm dò nơi này trước. Là do hắn phát hiện ra những trận văn sát trận khủng khiếp xung quanh, mới tạm thời thay đổi chủ ý.

Lý Duy Nhất bước ra từ phía sau Thường Ngư Lộc.

Chỉ thấy, giữa hai mắt của yêu phi và yêu nữ có sương mù ảo ảnh trùng điệp, ánh sáng đan xen rối loạn.

Đế thuật đạt tới tầng chín, cho dù chỉ là đồng thuật cũng cực kỳ lợi hại, ảo diệu vô cùng, thuật áp mọi kẻ địch.

Thường Ngư Lộc đi đến trước mặt Thi Nhiêu, vươn năm ngón tay, định cưỡng ép lấy ngân phù trên mi tâm nàng ra, nhưng phát hiện cửa Linh Giới ở mi tâm Thi Nhiêu có một ấn ký bảo vệ.

Lý Duy Nhất thấy ánh mắt Thường Ngư Lộc có gì đó khác thường bèn hỏi:

- Sao vậy?

Nàng đáp:

- Là một đồ án ấn ký do Bán Tiên Ngọc Đế vẽ ra, nếu ta cưỡng ép phá bỏ nó, nhân vật cấm kỵ của Doanh Đông kia có lẽ sẽ sinh ra cảm ứng vi diệu.

Thường Ngư Lộc chưa từng gặp Bán Tiên Ngọc Đế, nhưng có khái niệm về đẳng cấp sức mạnh, biết đồ án ấn ký đó có ý nghĩa gì, còn huyền diệu hơn cả Đế Phù của Vụ Thiên Tử.

Giết Thi Nhiêu, Bán Tiên Ngọc Đế chưa chắc bây giờ đã biết là ai làm, nhưng dựa vào cảm ứng vi diệu này, sau này gặp mặt chắc chắn có thể nhận biết.

Bị Bán Tiên Ngọc Đế nhắm tới không phải chuyện dễ chịu gì.

Thường Ngư Lộc nói:

- Ngươi làm đi.

Thường Ngư Lộc lấy Thập Nhị Nguyệt Đao trong tay Thi Nhiêu nhét vào tay Lý Duy Nhất, xoay người bước đi.

Lát sau, Lý Duy Nhất phong ấn Thi Nhiêu, trói bằng xích Pháp khí, dắt phía sau, đuổi theo Thường Ngư Lộc.

Ánh mắt Thường Ngư Lộc mang theo vẻ kinh ngạc nhìn chằm chằm về phía trước.

Trong khoảng không gian trống trải kia, bốn dòng sông có bốn màu sắc khác nhau tụ hợp từ bốn phương hướng.

Là do trận thế Đại Ngũ Hành bao trùm hàng trăm dặm của Tiêu Dao Kinh, khiến thiên địa pháp khí có bốn loại thuộc tính hỏa, thủy, kim, mộc tụ hội, hóa lỏng ngưng tụ thành.

Ở trung tâm của bốn dòng pháp khí là một thạch đài hình kim tự tháp ngược, chiều dài và chiều rộng khoảng trăm trượng, lơ lửng giữa không trung. Không cần nghĩ cũng biết nó nặng đến cỡ nào.

Còn có dòng sông thứ năm có màu nâu đất của pháp khí hành thổ chảy ngược từ dưới lên.

Bên dưới thạch đài là một ao ánh sáng rộng hàng trăm trượng.

Ánh sáng trong ao không biết từ đâu đến, tựa hồ đã hóa thành dạng lỏng. Quá xa, không thể xác định, nhưng có thể thấy ánh sáng phản chiếu trên bề mặt cực kỳ chói mắt.

Đến cả Thi Nhiêu, trong mắt cũng lộ ra vẻ kinh thản.

Trận thế ở đây thật vĩ đại, bố cục cao siêu, nhìn khắp Doanh Châu cũng hiếm thấy.

Thường Ngư Lộc nói:

- Đây mới là bảo địa tuyệt hảo chân chính để tu luyện đạo ngũ hành. Ngu Bá Tiên quả nhiên bình thường, để lại thế cục Đại Ngũ Hành Thiên Địa của cả Tiêu Dao Kinh nuôi dưỡng hắn, vậy mà hắn không thể tu luyện đến cấp độ vượt qua Tiểu Hội Kiếp lần thứ nhất.

Lý Duy Nhất nhìn thấy Loan Sinh Lân Ấu vừa bỏ trốn, đối phương đưa lưng về phía hắn, đứng cách đó khoảng ba mươi bước, không nhúc nhích.

Xung quanh thân thể Loan Sinh Lân Ấu là một luồng hư ảnh hồn vụ ngưng tụ.

Ba người có mặt ở đây đều không phải nhân vật đơn giản, nhìn ra Loan Sinh Lân Ấu đã gặp chuyện.

Lý Duy Nhất nhặt một hòn đá trên mặt đất lên, búng cho nó bay qua. Loan Sinh Lân Ấu theo tiếng động đổ sang một bên, lộ ra khuôn mặt, thất khiếu chảy máu, thân thể vô cùng cứng ngắc.

Dưới đáy lòng Lý Duy Nhất bốc lên khí lạnh, lập tức quan sát bốn phía.

Thường Ngư Lộc nhẹ nhàng ấn bàn tay về phía trước:

- Hắn chạm vào sát trận nơi này, hồn linh bị trận pháp đánh tan rồi.

Phía trước lòng bàn tay nàng xuất hiện một tấm gương ánh sáng đường kính khoảng một trượng.

Xuyên qua gương ánh sáng, cảnh tượng mắt thường không nhìn thấy hiện ra.

Chín tòa trận tháp cao chót vót, giống như chín ngọn núi, sừng sững ở chín phương vị khác nhau. Trong mỗi cánh cửa của từng tầng tháp đều kéo dài ra một sợi xích trận văn, nâng đỡ thạch đài dài rộng trăm trượng ở trung tâm.

Đây mới là diện mạo thực sự của nơi này, bị sức mạnh ảo ảnh ẩn chứa trong trận pháp che lấp.

Lý Duy Nhất âm thầm sợ hãi, nói:

- Lão Loan chết có ích đấy chứ, cảnh báo cho chúng ta.

May mà thả Loan Sinh Lân Ấu và Thường Ngư Lộc ra, nếu không, tự mình mạo hiểm xông vào trong trận, hậu quả không thể tưởng tượng.

Thường Ngư Lộc quan sát một hồi:

- Là Cửu Ngục Trấn Hồn Trận trong truyền thuyết. Trận này nếu ở trạng thái hoàn chỉnh thì có chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín trận văn, uy lực sánh ngang Đế Trận. Bây giờ chỉ có chín ngọn tháp con, mỗi ngọn tháp chứa tám ngàn một trăm trận văn, tổng số là bảy vạn hai ngàn chín trăm.

Trong gương ánh sáng, chất liệu của chín tòa trận tháp không giống nhau, có huyết ngọc, có thanh đồng, có hắc thiết, có thanh ngọc...

Lý Duy Nhất khẽ ồ lên một tiếng, lấy tòa Thanh Đồng Hỏa Diễm Ma Tháp lúc trước cướp từ Trạng Nguyên Ngu Ly của Ma Quốc ra, nói:

- Nghe nói Pháp khí đệ nhất của Ma Quốc là Cửu Ngục Trấn Hồn Tháp. Sau đó tham khảo tòa tháp này, phỏng theo làm ra chín tòa Bách Tự Khí Ma Tháp. Bây giờ xem ra, Ma Tháp phỏng chế hẳn là còn một nhóm khác, luyện chế thành trận này.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Hạch tâm của Cửu Ngục Trấn Hồn Trận là Cửu Ngục Trấn Hồn Tháp hả?

Thường Ngư Lộc đáp:

- Chắc là vậy.

Lúc đầu Ngu Bá Tiên chết trận ngoài Kiếm Đạo Hoàng Thành, món trọng bảo Pháp khí chí thượng Cửu Ngục Trấn Hồn Tháp này bị Dữ Thiên Yêu Hậu nhặt đi, không biết sau đó Thiền Hải Quan Vụ có lấy từ tay nàng hay không.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nương nương có nắm chắc lấy đi không đầy đủ này được không?

Thường Ngư Lộc nhìn thấu mục đích của hắn:

- Trận pháp có thể mang theo bên mình rất hiếm, yêu cầu đối với vật liệu làm trận cơ rất cao. Giống như Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận của ngươi, cần dùng Địa Thư làm nơi chứa đựng. Trận này quả thực là trọng bảo, lấy niệm lực tu vi và tạo nghệ trận pháp hiện tại của ngươi, nếu nắm giữ tàn trận này, đủ sức đi ngang dưới Đại Thánh Sơn. Nếu niệm lực của ngươi tiến thêm một bước, đạt đến tứ trọng, vào hàng ngũ Thánh, dựa vào trận này, cũng có thể so tài cao thấp với những vị Sinh Cảnh Chi Chủ và nhân vật chưởng giáo tu vi Đại Thánh Sơn.

Ngay sau đó, Thường Ngư Lộc dội cho hắn một gáo nước lạnh:

- Nhưng cho dù nó là tàn trận, mượn năm dòng sông pháp khí và ao linh quang bên dưới, cùng với trận linh, uy lực cũng vô cùng đáng sợ. Chúng ta bây giờ đang ở trong Đại Nội, nếu dùng Pháp khí chí thượng để cưỡng chế phá trận, chắc chắn sẽ kinh động đến những người bên trên. Đừng nói đến việc lấy đi chín ngọn tháp, chúng ta muốn băng qua khu vực trận pháp, đến thạch đài, cũng không phải là chuyện dễ dàng. Chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị mắc kẹt bên trong.

Chín tòa trận tháp, đối với Lý Duy Nhất là chí bảo khiến người ta thèm thuồng.

Nhưng nó chỉ là tàn trận, không phải Cửu Ngục Trấn Hồn Trận hoàn chỉnh, Thường Ngư Lộc không để trong lòng. Nàng chỉ muốn băng qua khu vực trận pháp, tìm kiếm cơ duyên của Trữ Thiên Tử.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters