Mượn lực đả lực (1)

Doanh trại của Lôi Tiêu Tông được dựng lên bằng mấy chục lá Trận Kỳ, có hàng ngàn Thệ Linh đã hấp thụ sấm sét canh giữ kín kẽ, chiến thú trấn giữ ở cổng chính , Niệm Sư tập trung ở trung tâm doanh trại.

Lý Duy Nhất vừa mới tới trước cổng doanh trại Lôi Tiêu Tông.

Giọng nói giận dữ của Lục Văn Sinh vang lên:

- Là tên cẩu tặc Lý Duy Nhất! Hãy khởi động trận pháp, băm vằm hắn ra vạn mảnh!

Lý Duy Nhất cảm thấy hoang mang:

- Văn Sinh huynh, chúng ta có thù oán gì mà sao ngươi buông lời ác độc với ta như vậy?

Lục Văn Sinh chỉ vào hắn, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ta hận không thể ăn thịt lột da ngươi ra. Trả lại Dũng Tuyền Tệ cho ta! Trả lại Thiên Lôi Đao, Pháp khí chiến y, tinh dược ngàn năm cho ta! Ngươi và Tả Khâu Đình chính là hai con súc sinh, bắt tay nhau dựng lôi đài cá cược lừa gạt người trong thiên hạ. Cái gì mà năm hay mười chiêu đánh bại mọi kẻ địch, ngươi ở cùng cảnh giới căn bản là có thể ba chiêu đánh bại mọi kẻ địch.

Lý Duy Nhất nói:

- Hóa ra là vì chuyện này, nhưng sao có thể nói là lừa gạt chứ? Chúng ta là lấy võ kết bạn... Nếu Văn Sinh huynh thực sự cảm thấy Lý mỗ không tử tế, vậy chúng ta đánh thêm một trận. Không dùng ba chiêu, một chiêu thôi, chỉ cần Văn Sinh huynh có thể đỡ được một chiêu của ta, ta sẽ trả lại đầy đủ những gì đã thắng trước đó. Thế này công bằng rồi chứ?

Lục Văn Sinh thu lại vẻ giận dữ, hỏi:

- Ngươi tự tin như vậy à? Cần thu tiền thách đấu không?

Lý Duy Nhất nói:

- Đương nhiên! Ta chịu thiệt một chút, chỉ lấy... ừm, mười vạn Dũng Tuyền Tệ.

Lục Thương Sinh bước ra khỏi lều, thấy ca ca mình dao động thì cau mày, ho khan hai tiếng:

- Hắn bây giờ chắc đã là Ngũ Hải cảnh ngũ trọng rồi!

Lục Văn Sinh giận dữ, thầm hận bản thân vẫn chưa thoát khỏi máu cờ bạc và bóng ma thất bại:

- Nếu hắn tự đưa lên cửa, vậy tuyệt đối không thể để hắn trốn thoát.

Bên rìa doanh trại, lưới ánh sáng trận pháp mở ra một khe hở, mấy cao thủ thất hải lao ra, bao vây Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất liếc nhìn bọn họ, nhìn về phía Lục Thương Sinh ở đằng xa:

- Đây chính là đạo đãi khách của Lôi Tiêu Tông?

Lục Thương Sinh không thích Lý Duy Nhất, cũng biểu hiện sự không thích này lên mặt.

Nhưng hắn biết, thiên chi kiêu tử như Lý Duy Nhất không thể nào tự nhiên đặt mình vào chỗ nguy hiểm, thế là hỏi:

- Ngươi cảm thấy mình là khách ư?

Lý Duy Nhất hỏi lại

- Người có thể cứu Lôi Tiêu Tông các ngươi, chẳng lẽ không được tính là khách?

Ánh mắt Lục Thương Sinh sâu thẳm, trầm giọng nói:

- Lý Duy Nhất, ngươi chỉ biết mỗi chiêu ăn nói giật gân này thôi sao? Ngươi tưởng ta là Loan Sinh Lân Ấu à?

Lý Duy Nhất nói:

- Đổi lại là Loan Sinh Lân Ấu, hắn nhất định sẽ kiên nhẫn nghe ta nói hết câu.

Im lặng một lát, Lục Thương Sinh nói:

- Nếu ngươi dám bước vào trận pháp doanh trại Lôi Tiêu Tông, ta ngược lại có thể cho ngươi một cơ hội nói hết câu. Chỉ là, không biết ngươi có cái gan này không?

Các võ tu trẻ tuổi của Lôi Tiêu Tông có mặt tại đó đều lộ vẻ cười nhạt.

Tần Thiên thầm khâm phục trí tuệ của Lục Thương Sinh, tùy tiện một câu liền lấy lại khí thế.

Nếu Lý Duy Nhất không dám vào doanh trại, đương nhiên sẽ bị mọi người chế giễu, rơi vào kết cục xám xịt.

Nếu hắn bị khích tướng mà vào doanh trại, đó sẽ là cơ hội tuyệt vời để bắt giữ hoặc giết chết hắn.

- Doanh trại Lôi Tiêu Tông không phải đầm rồng hang hổ, tại sao ta không dám vào.

Lý Duy Nhất mỉm cười thoải mái, bước vào cổng lớn doanh trại.

- Soạt!

Phía sau hắn, lưới ánh sáng khép lại.

Tần Thiên mừng rỡ, lập tức ra lệnh:

- Sử dụng trận pháp, trấn áp hắn trước.

Lý Duy Nhất hoàn toàn không nhìn nàng, ngạo khí lăng vân nhìn chằm chằm vào Lục Thương Sinh:

- Ở Lôi Tiêu Tông, lời người nói là đánh rắm sao?

Lục Thương Sinh nhìn nhau với Lý Duy Nhất, giơ một tay lên, ngăn cản Trận Pháp Sư ra tay.

Dù sao người đã vào trong thì như cá nằm trên thớt, không vội trong nhất thời.

Lúc này, Lý Duy Nhất mới nở nụ cười:

- Lục Thương Sinh, ta đến là để chữa chứng đau đầu, lo âu của ngươi.

Lục Thương Sinh quan sát Lý Duy Nhất, muốn xem hắn là đang cố tỏ ra bình tĩnh, hay thực sự có đủ tự tin:

- Ngươi đúng là gan dạ như trong truyền thuyết. Nhưng ngươi sẽ không ngây thơ cho rằng, dựa vào cái miệng của mình là có thể cứu được Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc đêm nay chứ?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta đang vội, không nói nhảm với ngươi nữa! Vừa rồi ta đánh một trận với Khương Ninh, tin rằng ngươi đã nhận được tin tức. Ta và nàng bị người ta phục kích, đối phương sử dụng chính là Kim Lân Hỏa Vũ, ngoài ra còn có bảy Tử Tẫn.

Tần Thiên cười nhạt:

- Thế thì đã sao? Ngươi muốn nói cho chúng ta biết là đồng minh không đáng tin? Chúng ta chưa bao giờ coi Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực là đồng minh.

Lý Duy Nhất vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Lục Thương Sinh:

- Người phục kích chúng ta,chính là Long Đình. Ta đã đánh hắn bị thương, hắn chảy ra máu! Nếu ngươi coi Long Môn là đồng minh cùng sống cùng chết, vậy coi chừng vạn kiếp bất phục.

Đôi mắt bình tĩnh của Lục Thương Sinh dậy sóng:

- Ta dựa vào đâu mà tin lời người nói là thật?

Lý Duy Nhất nói:

- Cổ Tiên Cự Thú cuối cùng trên mảnh đất Lăng Tiêu Sinh Cảnh này chính là Vũ Gia. Vũ Gia sinh ra Phi Long và Phi Phượng. Long Môn là nô bộc của Phi Long, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực là hậu duệ của Phi Phượng.

- Mối thù của Long Môn và Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực là do năm xưa khi Vụ Thiên Tử chém giết Phi Long, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực không ra tay tương trợ.

- Nhưng theo ta được biết, Phi Long sinh được một người con, chính là Kỳ Lân. Sau khi Phi Long chết, Kỳ Lân và Long Môn cùng biến mất khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Mãi cho đến ngàn năm trước, Vụ Thiên Tử mất tích, Long Môn mới dám quay lại.

- Nay thiên hạ đại biến, nếu Kỳ Lân trở lại, còn liên lạc được với Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực. Họ đều là hậu duệ của Vũ Gia, hoàn toàn có khả năng biến chiến tranh thành tơ lụa.

- Lục Thương Sinh, nếu tầm nhìn của ngươi chỉ dừng lại ở Tiềm Long Đăng Hội, ta sẽ rất thất vọng.

Trong lòng Lục Thương Sinh dấy lên sóng to gió lớn, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh:

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters