Mượn lực đả lực (2)

- Ta chỉ nói đến đây thôi.

Lý Duy Nhất chuẩn bị rời đi, không trông mong thuyết phục được Lục Thương Sinh, mà chỉ cần gieo một hạt giống nghi ngờ trong lòng hắn là được.

Khi Lục Thương Sinh bắt đầu nghi ngờ sâu với Long Môn sâu, hắn cũng sẽ bị hoàn toàn cô lập không có viện binh, có rất ít sự lựa chọn.

Lục Thương Sinh lên tiếng:

- Ngươi cảm thấy mình còn có thể đi ra khỏi doanh trại này?

Lý Duy Nhất nhìn các cao thủ Lôi Tiêu Tông ở xung quanh, lại ngẩng đầu nhìn trận pháp trên cao, dùng giọng điệu chế giễu:

- Lão Lục à, ngươi chỉ phái người tuyên truyền tin tức Tả Khâu Hồng, Tả Khâu Đình, Thương Lê đã chết, để làm tan rã ý chí của võ tu phe Tả Khâu Môn Đình. Đừng nói là ngươi cũng tin vào điều này nhé?

- Nếu ta bị ngươi giam giữ, hoặc giết chết ở đây, Lôi Tiêu Tông sẽ trở thành đại địch số một của Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc ngay. Kẻ yếu nhất trong năm thế lực lớn lại muốn làm chuyện nổi bật nhất. Ngươi không thua thì còn ai thu nữa?

- Ngoài ra, sở dĩ ta đến đàm phán với ngươi, là muốn chừa cho ngươi một con đường lui. Ta không trông mong ngươi chọn phản giáo ngay bây giờ. Nhưng ngươi muốn chặn đứng đường lui của Lôi Tiêu Tông ngay lúc này à?

Tần Thiên lạnh lùng mà giận dữ trừng mắt:

- Người này quỷ kế đa đoan, chớ tin hắn.

Lý Duy Nhất chỉ về phía hai cái bóng đen của Phong Doãn và Chân Vũ Yến đứng cách xa doanh trại:

- Ta chuẩn bị mới đến! Chỉ cần ta bị kẹt ở đây, họ sẽ lập tức báo tin cho Thương Lê, Lê Cửu Phủ, Lê Lăng. Mà ta sống sót đi ra ngoài, có thể tiếp tục đối phó với triều đình và Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực. Làm thế nào mới có lợi cho Lôi Tiêu Tông, ngươi phải là người hiểu rõ mới đúng.

Lục Thương Sinh nhìn về phía bóng tối xa xa, thân pháp của Phong Doãn và Chân Vũ Yến cực nhanh, đã biến mất không thấy tăm hơi, tuyệt đối là cao thủ đỉnh phong.

Lục Thương Sinh thầm kinh hãi , không ngờ Cửu Lê Tộc và Tả Khâu Môn Đình còn có cao thủ.

- Cuộc đấu pháp Tiềm Long Đăng Hội này vẫn chưa kết thúc, chưa biết hươu chết về tay ai .

Lý Duy Nhất chắp hai tay sau lưng đi về phía cổng doanh trại.

Hắn đột nhiên nghĩ đến điều gì, hắn dừng bước, quét mắt nhìn Tần Thiên :

- Nữ nhân của ngươi không đủ thông minh thì bảo nàng bớt nói lại, nếu không rất dễ rước lấy tai họa không cần thiết cho ngươi.

- Ngươi đang... nói hươu nói vượn cái gì, không phải như ngươi nghĩ...

Tần Thiên quát lớn một tiếng, nhưng không biết tại sao tim đập rất nhanh, đã quên mất việc phải giết Lý Duy Nhất.

...

Sau khi ra doanh trại, Lý Duy Nhất bước nhanh rời đi, sợ Lục Thương Sinh đổi ý đuổi theo.

Phong Doãn và Chân Vũ Yến lắc người xuất hiện.

Chân Vũ Yến hỏi:

- Ngươi đến Lôi Tiêu Tông làm gì?

- Đương nhiên là bàn chuyện hợp tác với Lục Thương Sinh.

Lý Duy Nhất cảm thán nói:

- Lục Thương Sinh quả nhiên là người thông minh, tầm nhìn của hắn rất cao, hoàn toàn không đặt ở tòa thành nhỏ bé của Tiềm Long Đăng Hội này, mà là nhìn ra thiên hạ. Triều đình và Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực căn bản không đáng tin, hắn đã đồng ý với ta, chỉ cần Tả Khâu Môn Đình trụ được đến khi trời sáng, Lôi Tiêu Tông sẽ có cách hình thành cân bằng thế lực mới trong thành.

Chân Vũ Yến lạnh lùng hỏi:

- Ngươi nghĩ chúng ta sẽ tin à?

Lý Duy Nhất nói:

- Lục Thương Sinh không có lựa chọn, ai bảo thực lực Lôi Tiêu Tông yếu nhất? Nếu Tả Khâu Môn Đình ngã xuống, họ cũng chết theo.

Phong Doãn nói:

- Lôi Tiêu Tông và Long Môn liên thủ đủ để sánh ngang với bất kỳ thế lực nào.

- Nhưng ta đã kể chuyện của Long Đình cho hắn. Ha ha... nếu không thì các ngươi nghĩ tại sao ta có thể sống sót bước ra khỏi doanh trại Lôi Tiêu Tông?

Lý Duy Nhất cười dài, sải bước đi về phía trước.

Phong Doãn và Chân Vũ Yến đều biến sắc mặt.

Phong Doãn nói:

- Hắn cố ý nói cho chúng ta biết, muốn kích động mâu thuẫn giữa ba thế lực triều đình, Lôi Tiêu Tông, Long Môn, tranh thủ cơ hội thở dốc cho Tả Khâu Môn Đình.

Chân Vũ Yến nói:

- Nhưng... nếu Lôi Tiêu Tông thực sự phản giáo vào lúc quan trọng, nếu Long Đình thực sự có vấn đề, có thể triều đình sẽ bị đánh trở tay không kịp. Chúng ta phải cử ra một người quay về , bẩm báo việc này cho Cát đại nhân.

Phong Doãn nói:

- Ngươi đi bẩm báo, đi nhanh về nhanh, tạm thời để ta theo hắn. Tốc độ của ta nhanh hơn hắn, không sợ hắn ra tay.

Lý Duy Nhất phát hiện Chân Vũ Yến rời đi, thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng nhờ vào Lôi Tiêu Tông dụ được một người đi.

Nếu năm thế lực lớn đều thiếu sự tin tưởng lẫn nhau, Lý Duy Nhất bèn áp dụng cách tương tự, đi tới doanh trại của Tuyết Kiếm Đường Đình, gặp Hoàn Nhan Tiêu Sắt.

Trong doanh trại, Lý Duy Nhất không nhìn thấy quá nhiều cao thủ của Tuyết Kiếm Đường Đình, cười hỏi:

- Hoàn Nhan cô nương, ngươi đang chủ trì đại cục bên phía nam thành à?

Hoàn Nhan Tiêu Sắt chắp hai bàn tay nhỏ sau lưng, dáng vẻ đáng thương:

- Duy Nhất ca ca, chắc không phải đến để xin tha chứ? Sẽ làm ta khó xử lắm đấy.

Lý Duy Nhất lắc đầu:

- Ta đến nhờ ngươi giúp đỡ, nhưng không phải vì Tả Khâu Môn Đình. Mà là vì cái kẻ mà Tuyết Kiếm Đường Đình các người muốn trừ khử nhất cứ đi theo ta mãi, muốn ta gia nhập triều đình.

Phong Châu là một trong bảy châu Bắc Cảnh.

Đệ nhất cao thủ Phong Châu là Phong Doãn, Long Chủng Phiếu và Long Cốt Phiếu trong tay hắn là thứ mà Tuyết Kiếm Đường Đình muốn có nhất.

Lý Duy Nhất kể sơ lược :

- Nếu Hoàn Nhan cô nương có thể ra tay giúp ta dọa lui tên này, hoặc kiềm chế hắn một lát. Lý Duy Nhất tất nhiên cảm kích vô cùng, sau này bảo đảm ít nhất sẽ cứu cô nương một mạng. Nếu tương lai không may làm kẻ địch, cũng nhất định tha cho cô nương một lần.

Hoàn Nhan Tiêu Sắt trầm tư giây lát, cười tươi như hoa:

- Ta còn tưởng chuyện lớn gì chứ! Phong Doãn đứng thứ năm Nhất Giáp Bắc Cảnh, ta đã muốn hội ngộ hắn từ lâu rồi!

Đến hiện tại, Cửu Lê Tộc vẫn có giá trị lợi dụng đối với Tuyết Kiếm Đường Đình.

Vì vậy, đêm nay Tuyết Kiếm Đường Đình vẫn luôn đối phó Tả Khâu Môn Đình, chứ không trở mặt với Cửu Lê Tộc.

Sau khi Hoàn Nhan Tiêu Sắt kiềm chế Phong Doãn, Lý Duy Nhất nhân cơ hội thoát thân. Hắn nhảy vào một con sông lớn, lặn dưới đáy sông vài dặm, xóa sạch mọi dấu vết rồi mới lên bờ, thay đổi hình dáng, đi về phía tây thành.

Dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải đi xem tình hình bên phía Lê Lăng và Thương Lê trước đã.

Trời đã sáng.

Buổi sáng ngày mười ba tháng Giêng, tiếng động chiến đấu trong châu thành Khâu Châu vẫn kéo dài không dứt, các bên đều đã giết đỏ cả mắt.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters