Lý Duy Nhất nhân lúc Khổ Đế phân tâm thì bay lên cao, bước ra một bước, bộ pháp phù hợp với quy tắc nào đó của thiên địa, hình thành tiếng rồng ngâm và long ảnh màu vàng. Hắn từ đuôi rồng một bước đi tới đầu rồng, vượt qua khoảng cách mười trượng.
Sau vài bước, hắn lao tới trước mặt Tập Đế.
- Phập!
Hắn đâm Oán Hồn Sóc ra. Tập Đế phản ứng không kịp, liên tục lui lại nhưng vẫn bị đâm trúng ngực trái.
Máu tươi bắn ra, độc tố trên mũi sóc ngấm vào vết thương.
Tập Đế gầm nhẹ một tiếng, hai tay ôm chặt Oán Hồn Sóc, không để mũi sóc xuyên qua thân thể đánh tan khí hải. Miệng hắn phun ra một ngụm pháp khí như thác ánh sáng, bên trong bao bọc mấy đạo lưỡi dao sắc bén màu vàng bắn về phía mặt Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất không dám khinh thường đối thủ. Hắn trực tiếp bỏ sóc, ngồi xổm xuống, hai chân di chuyển, dựa vào thân pháp huyền diệu nhanh chóng né tránh, đồng thời cũng tránh thoát sự tập kích của Khổ Đế đuổi theo đến phía sau.
Tập Đế vừa rút Oán Hồn Sóc ra, lưỡi kiếm lạnh băng của Hoàng Long Kiếm đã từ bên hông kề vào cổ hắn, khiến hắn không dám động đậy.
- Tiểu ni cô, nếu ngươi còn dám tiến lên một bước, ta cam đoan Quan Sơn Nhị Đế hôm nay sẽ biến thành Quan Sơn Độc Đế!
- Leng keng!
Khổ Đế dừng lại cách hai trượng, tích trượng trong tay tỏa ngân quang chói mắt, liên tục kêu vang. Nhưng mắt nàng không nhìn Lý Duy Nhất, mà là nhìn về phía bảy con nga trùng bay xung quanh.
Tập Đế là võ tu Thuần Tiên Thể thất hải, có phòng ngự mạnh ngang với Truyền Thừa Giả. Ngay cả nàng mà muốn đánh bại hắn cũng cần dùng nhiều thủ đoạn.
Nhưng bảy con nga trùng có thể gắt gao áp chế hắn.
Thật sự chỉ là bảy ấu trùng của kỳ trùng cấp Quân Hầu?
Ánh mắt Khổ Đế chuyển về phía Lý Duy Nhất:
- Thả Tập Đế, ta giao toàn bộ người bị thương của Cửu Lê Tộc cho ngươi. Nếu không, bọn họ không sống được!
Võ tu bị thương của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực đã khống chế toàn bộ người bị thương bên Cửu Lê Tộc, chỉ cần Khổ Đế ra lệnh một tiếng là sẽ giết sạch.
Lý Duy Nhất nói:
- Cho ta một đống người tàn phế rồi ta rời đi kiểu gì? Ngươi thả tất cả ra trước, chúng ta sẽ bàn tiếp.
Khổ Đế nói:
- Thả người ra hết thì ta còn nói chuyện với ngươi thế nào?
Tập Đế phát ra tiếng rên trầm, vết thương bị Oán Hồn Sóc đánh trúng biến thành màu đen, không cầm được máu.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ hoảng sợ:
- Là Oán Hồn Sóc của Vũ Văn Thác Chân, nó có... Dạ Hoàng Thiềm Độc...
Lý Duy Nhất cười lạnh:
- Ngươi cho rằng mục đích chính của ta là cứu người à? Vì cứu người mà đặt mình vào cảnh nguy hiểm, ngươi thấy ta giống loại người có tấm lòng Bồ Tát đó không?
Khổ Đế chắc chắn nói:
- Ngươi không cần che giấu! Ta tin chắc là Lý Duy Nhất nhà ngươi chính là một người mềm lòng, bọn họ là điểm yếu của ngươi.
Ánh mắt Lý Duy Nhất trầm xuống, lạnh lùng phất tay.
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng lập tức từ bảy hướng khác nhau bay nhanh về phía đám người bị thương kia.
Khổ Đế không thể ngăn cản, bởi vì tốc độ của Phượng Sí Nga Hoàng không thua kém nàng.
Võ tu của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực đã chứng kiến sức mạnh của Phượng Sí Nga Hoàng, không đợi chúng tới gần liền bỏ chạy tán loạn.
Bọn họ không thể chắc chắn như Khổ Đế, tính mạng của mình quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Khổ Đế thở dài một tiếng.
Lý Duy Nhất nói:
- Hiện tại ngươi không còn con tin nữa!
Khổ Đế lắc đầu:
- Người bị thương của Cửu Lê Tộc vẫn chưa đi. Nếu ta muốn giết bọn họ thì ngươi không ngăn được! Ngươi và bảy con kỳ trùng liên thủ có thể đánh thắng ta, nhưng không vây ta được.
Lý Duy Nhất không muốn tiếp tục giằng co với nàng, hỏi:
- Ngươi có mang theo Địa Linh Hôi Vụ không?
Khổ Đế lộ ra vẻ kinh ngạc.
Lý Duy Nhất nhìn bộ dáng này của nàng liền biết là có hy vọng:
- Đưa Địa Linh Hôi Vụ đây, ta sẽ trả Tập Đế lại cho ngươi. Ta mang đi người bị thương của Cửu Lê Tộc , ngươi đưa Tập Đế trọng thương rời khỏi. Hai bên đều kiêng kỵ, sẽ không ra tay với đối phương.
Đôi mắt Khổ Đế vẫn luôn bình tĩnh:
- Địa Linh Hôi Vụ là vũ khí bí mật của ta, cực kỳ trân quý, tại sao ta phải cho ngươi? Ta dùng nó vào ngươi chẳng phải tốt hơn à?
Lý Duy Nhất nói:
- Tập Đế, xem ra nàng sớm muốn làm Quan Sơn Độc Đế.
Thanh kiếm trong tay Lý Duy Nhất tỏa ra hoàng quang đã cắt vào thịt trên cổ Tập Đế.
Tập Đế vội vàng nói:
- Chỉ là một bình Địa Linh Hôi Vụ, đưa cho hắn đi. Dù sao hắn còn phải mang theo mấy chục người Cửu Lê Tộc bị thương, sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ. Ta sắp không chịu nổi nữa rồi... độc tố đang hướng... hướng về tâm mạch chạy tán loạn...
Khổ Đế nhìn chăm chú vào Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất truyền âm bằng pháp khí:
- Đưa vũ khí bí mật của ngươi cho ta, ta thay Loan Sinh Lân Ấu đối phó Cát Tiên Đồng.
Khổ Đế nói:
- Khương Ninh không giết được ngươi, cho nên triều đình chuẩn bị phái Cát Tiên Đồng đích thân giết ngươi. Mục đích ngươi ra tay là để lấy Địa Linh Hôi Vụ hòng ứng đối đại họa tiếp theo. Thế thì hợp lý rồi!
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi đã đoán đúng bảy, tám phần! Ba ngày tiếp theo, sớm muộn gì ta cũng sẽ đối đầu với Cát Tiên Đồng, nếu không muốn chết thì chỉ có thể thu thập thêm vài chiêu bài tẩy. Ngươi đưa Địa Linh Hôi Vụ cho ta, lỡ đâu ta thật sự ám toán thành công thì sao?
Tập Đế không thể điều động pháp khí hộ thể, làn da vàng đã biến thành màu vàng sẫm:
- Ta... ta thật sự... không chịu nổi nữa...
Khổ Đế lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ, ném cho Lý Duy Nhất:
- Thả người!
Lý Duy Nhất chộp lấy bình sứ nhỏ, cẩn thận mở ra, dùng niệm lực thăm dò xong mới hỏi:
- Dùng thế nào?
Khổ Đế đáp:
- Kích hoạt bằng pháp khí, Địa Linh Hôi Tuyền dạng lỏng sẽ hóa thành Địa Linh Hôi Vụ tràn ngập trong không khí.
Lý Duy Nhất nói:
- Nghe có vẻ dễ làm bị thương chính mình.
Khổ Đế nói:
- Nếu không phải như thế, tối hôm qua ta đã dùng nó cho ngươi rồi!
- Bốp!
Lý Duy Nhất một cước đá Tập Đế bay qua.
Với thương thế và độc tố trên người Tập Đế, ba ngày tiếp theo đừng hòng tham dự vào cuộc tranh giành ở Tiềm Long Đăng Hội.
Nửa canh giờ sau.
Lý Duy Nhất đưa mấy chục võ tu Ngũ Hải cảnh bị thương của Cửu Lê Tộc đến cửa ngoại thành.
- Đa tạ đại ân của Lý công tử.
- Nhớ cẩn thận, nhóm Lê Lăng muội muội chạy tới phía bắc thành rồi! Sau Tiềm Long Đăng Hội, chúng ta nhất định sẽ tới cửa bái phỏng và cảm tạ.
- Nhất định phải cẩn thận Loan Sinh Lân Ấu, hắn quá đáng sợ... hay là ngươi đi cùng chúng ta nhé?