Cứ điểm tổng bộ của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực đã hóa thành một vùng đất chết. Kiến trúc trong khu vực rộng hàng trăm mẫu đều sụp đổ, một phần vẫn đang bốc cháy, khói đặc cuồn cuộn.
Trên mặt đất là từng cái hố khổng lồ do Bách Tự Khí thượng phẩm nện xuống tạo thành vô số vết nứt đáng sợ xung quanh.
(*Do tác giả đổi tên nên từ giờ sửa: Pháp khí Bách Tự Kinh Văn thành Bách Tự Khí. Tương tự, cũng sửa Thiên Tự Khí, Vạn Tự Khí)
Nếu võ tu thất hải bị đánh trúng cũng sẽ không còn xương cốt.
Trong đống đổ nát có cả thi thể của võ tu Cửu Lê Tộc lẫn Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, họ đều còn rất trẻ, là thiên chi kiêu tử một phương.
Trận chiến đêm qua gây ra vô số thương vong.
Trong phế tích, hàng trăm võ tu Dũng Tuyền cảnh mặc tăng bào màu vàng đang vận chuyển thi thể, chất đống ở đầu đường.
Lý Duy Nhất đứng trong đám người vây xem, ngửi mùi máu tanh trong không khí, lòng nặng trĩu.
Có một khoảnh khắc, hắn hoang mang không biết vì sao mọi người phải chém chết như vậy. Chẳng lẽ vui vẻ hòa thuận, yên lặng tu luyện, cùng đón năm mớikhông phải là một chuyện vui sướng hơn sao?
Hắn biết, đây chẳng qua chỉ là ảo tưởng không thực tế của mình.
Đối với võ tu thế giới này, theo đuổi trường sinh quan trọng hơn theo đuổi niềm vui nhiều.
Trên đường trường sinh thì tài nguyên tu luyện khan hiếm, mỗi bước đều phải tranh giành. Nếu không có tài nguyên, cho dù lấy thiên phú nghịch thiên của Lý Duy Nhất cũng phải loay hoay ở Ngũ Hải cảnh mấy chục năm mới có thể tích đầy pháp khí. Mấy chục năm sau, người đã già nua, huyết khí trượt dốc, nhiều nhất cũng chỉ có thể trở thành một võ tu Đạo Chủng cảnh.
Không có hy vọng đột phá Trường Sinh!
Ai cam tâm?
...
Tiếng hét thảm thiết từ xa vọng lại kéo suy nghĩ của Lý Duy Nhất về hiện thực tàn khốc.
Tuy đêm qua Cửu Lê Tộc đánh chiếm nơi này, công phá cứ điểm tổng bộ của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, chém chết vô số kẻ địch, nhưng gặp phải sự phản kích của vô số cường giả như Loan Sinh Lân Ấu từ phía đông thành chạy về.
Khi nhóm người Thương Lê rút lui, họ còn không thể tự bảo vệ mình, căn bản không có cách nào mang đi tất cả người bị thương.
Giờ phút này, mấy chục người Ngũ Hải cảnh bị thương của Cửu Lê Tộc đang bị những kẻ bị thương của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực ẩu đả, nhục mạ, trả thù để trút mối hận và oán khí trận chiến tối qua.
Phụ trách nhặt xác và bảo vệ người bị thương chính là Quan Sơn Nhị Đế.
Quan Sơn tổn thất nặng nề trong trận chiến đêm qua, nên Loan Sinh Lân Ấu sắp xếp cho bọn họ một nhiệm vụ nhẹ nhàng.
Khổ Đế cầm tích trượng, đi trong đống đổ nát xác nằm la liệt, bụi khói màu đen bay lơ lửng xung quanh. Đôi mắt nàng toát ra nỗi bi thương xót thương chúng sinh, miệng lầm rầm tụng kinh.
Nhưng bên kia, vài tên Phật Độ Tặc của Quan Sơn đang nướng mấy thi thể võ tu Thuần Tiên Thể trên đống lửa, đã tỏa ra mùi thịt.
Từ Phật Đỗ thích ăn thịt người là chuyện ai cũng biết ở Nam Cảnh .
Có câu là:
- Phật Đỗ, Phật Đỗ, Phật không ăn chay.
- Phật Đỗ, Phật Đỗ, thịt người chấm giấm.
Ngoài Từ Phật Đỗ, một trong ba thiền sư của Quan Sơn là Tâm Khổ Thiền Sư cũng có sở thích và tiếng xấu tương tự.
Cao tầng đã như thế thì đám Phật Độ Tặc bên dưới tự nhiên cũng bắt chước theo.
Thịt của võ tu Thuần Tiên Thể chính là món ngon cực hạn trong mắt bọn họ.
Tập Đế giống như một pho tượng Kim Thân La Hán xuất hiện sau lưng Khổ Đế:
- Với đám người bị thương còn sống của Cửu Lê Tộc, chúng ta nướng hết hay là giữ lại làm con tin đối phó với Thương Lê?
Khổ Đế nhìn về phía mấy chục người bị thương của Cửu Lê Tộc.
Chỉ thấy, có người bị đánh chết, có người bị bẻ gãy tay chân, có người đang bị lột quần áo, có người bị trói lên giá nướng.
Châm chọc, nhục mạ, cười to, thảm thiết, khóc la... một bức tranh chúng sinh hỉ nộ ái ố chốn nhân gian.
Khổ Đế nói:
- Trả thù cũng đủ rồi, bảo bọn họ biết chừng mực. Bọn họ đều bị thương rất nặng, không cần tham gia trận chiến ba ngày tiếp theo nữa, mau chóng rời khỏi châu thành Khâu Châu, thoát khỏi chiến trường. Còn về người bị thương của Cửu Lê Tộc... Kẻ nào!
Khổ Đế mang theo lực lượng ý niệm quát lạnh một tiếng, đôi mắt bắn ra linh quang quét nhìn đám người vây xem phía xa.
- Vù! Vù!
Nhị Đế thi triển thân pháp, kẻ trước người sau lao về phía khu vực tập trung những người bị thương Ngũ Hải cảnh.
Người ra tay là Lý Duy Nhất.
Hắn dùng một loại Pháp khí phi châm từng thắng cược đánh về phía đám người bị thương của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, và đám Phật Độ Tặc đang nướng thịt. Phi châm sáng như hàn quang, có mấy chục cây bay theo ý niệm của hắn.
Tiếng hét thảm lập tức vang lên thành từng mảng.
Tốc độ của Khổ Đế cực nhanh, lắc người vài cái đã đến trước mặt những người bị thương Ngũ Hải cảnh. A Di Đà Kinh khắc trên tăng y màu trắng bong ra, hóa thành một bài kinh văn màu vàng đánh rơi toàn bộ Pháp khí phi châm.
- Ầm!
Lý Duy Nhất lao ra khỏi đám người, tay cầm cây Oán Hồn Sóc dài hơn một trượng của Vũ Văn Thác Chân, hai chân bật mạnh bay lên không trung, vung cây sóc chém xéo.
Trên cán sóc nổi lên một trăm hai mươi bảy kinh văn màu trắng, ánh sáng trắng chói lòa, va chạm cùng kinh văn màu vàng, đánh cho vụn vàng bay đầy trời.
Đáng tiếc là sáu con Thệ Linh giấu bên trong đã bị Hoàng Long Kiếm chém chết, làm giảm giá trị cây sóc này rất nhiều.
- Là ngươi...
Khổ Đế nhận ra Lý Duy Nhất, cảm nhận được dao động lực lượng mạnh mẽ bá đạo trên người hắn. Nàng xoay tích trượng tỏa ra tia bạc sáng bạc chói lòa, đánh ra ngoài.
Một tiếng nổ vang, mặt đất dưới chân nàng lún xuống.
Hai món Bách Tự Khí va chạm, kình khí bộc phát hất bay toàn bộ người bị thương ở xung quanh.
Lý Duy Nhất bay ngược về, khoảnh khắc tiếp đất bỗng nhiên hóa thành một tàn ảnh lần nữa lao lên:
- Nếu Phật Di Đà biết đám người tu Phật các ngươi tàn nhẫn tội ác như thế, e rằng sẽ đích thân ra tay siêu độ các ngươi.
- Bùm!
Oán Hồn Sóc và tích trượng lần nữa va chạm, ngân quang và kinh văn bắn mạnh ra bốn phía trong gợn sóng hình tròn.
Cứ điểm tổng bộ rộng hàng trăm mẫu của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực đều nằm trong phạm vi năng lượng pháp khí của hai người bao phủ.
Sau mấy chục chiêu giao phong, Khổ Đế phát hiện không ổn, liền nhìn về phía Tập Đế.
Chỉ thấy.
Tập Đế bị bảy con nga trùng vây công, pháp khí hộ thể và kim thân vậy mà không đỡ được, trên người xuất hiện rất nhiều vết máu. Đặc biệt là đôi mắt bị tấn công nhiều nhất, ép vị cao thủ Thuần Tiên Thể thất hải này chỉ có thể nhắm mắt nghênh chiến, dựa vào chiến pháp ý niệm và thính giác để cảm nhận bên ngoài.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Lực phòng ngự thân thể thật mạnh, bảy tiểu gia hỏa rất khó tạo thành vết thương trí mạng cho hắn.