Cát Tiên Đồng (2)

Cách mười dặm, trên tường nội thành.

Lý Duy Nhất đứng trên đỉnh thành lâu cao ngất, phát ra ba tiếng hú dài rồi lắc người biến mất.

Có mấy vị cao thủ trong trận doanh của triều đình và Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực lao ra đuổi theo.

Thương Lê cảm thấy khó hiểu:

- Hắn có ý gì đây? Cho dù dẫn đi mấy vị cao thủ cũng không thể thay đổi đại cục, còn đặt mình vào nguy hiểm.

Đôi mắt dưới mặt nạ của Tả Khâu Hồng Đình lóe lên tia sáng kỳ lạ:

- Tên Lý Duy Nhất này không phải kẻ lỗ mãng, hắn làm như vậy tất nhiên là có thâm ý.

- Cho dù có thâm ý, đối mặt với Cát Tiên Đồng và Loan Sinh Lân Ấu thì cũng là đường chết.

Tả Khâu Hồng Đình không cho là như vậy, trong đầu bỗng nảy ra ý tưởng:

- Ta hiểu rồi! Phương vị mà hắn vừa đứng là đối diện với khu vực võ tu triều đình, có lẽ là đang nói cho chúng ta biết hãy đột phá vòng vây từ hướng này.

Chu Nhất Bạch ngồi dậy:

- Đối đầu với Cát Tiên Đồng và Thần Tử Lương? Ta thà đánh với Đường Vãn Thu còn hơn.

Lê Lăng nói:

- Ta cảm thấy phân tích của Hồng tỷ có lý. Lý Duy Nhất tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ chạy đến đó hú dài ba tiếng, chắc chắn là đang truyền tin cho chúng ta, muốn phối hợp trong ngoài với chúng ta.

Tả Khâu Hồng Đình đột nhiên cười khẽ:

- Ta biết cách phá cục rồi! Cứ điểm lớn nhất của triều đình nằm ở đâu, ngoại trừ Châu Mục Phủ ra?

Thương Lê trả lời:

- Tự nhiên là Thị Tòng Điện nằm ở phía nam thành.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Muốn phá cục thì phải phá vỡ sự cân bằng thế lực trong thành hiện tại trước. Triều đình và Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực quá mạnh, phải đánh tàn phế một thế lực trong số đó, để bên kia nhìn thấy cơ hội trừ bỏ đối thủ cạnh tranh lớn nhất, Tả Khâu Môn Đình mới có thể thoát khỏi tử cục bị vây công.

Chu Nhất Bạch cả mừng:

- Ý của ngươi là, không tiếc mọi giá làm triều đình bị tổn hại nặng rồi đánh chiếm Thị Tòng Điện. Để Loan Sinh Lân Ấu nhìn thấy cơ hội xử lý đối thủ lớn nhất là triều đình?

Tả Khâu Lam Thành nói:

- Chuyện này quá khó thực hiện. Chúng ta có thể giết ra khỏi vòng vây hay không vẫn là ẩn số. Sau đó còn phải lấy đội quân mệt mỏi tấn công Thị Tòng Điện, bước nào cũng khó như lên trời. Mà cho dù thành công, cũng là làm không công cho Loan Sinh Lân Ấu.

- Đúng là rất khó, nhưng đây là cơ hội duy nhất để chúng ta viết lại chiến cục. Phải làm cho sự cân bằng thế lực hiện sụp đổ, để Loan Sinh Lân Ấu và triều đình đánh nhau thì chúng ta mới có một đường sống.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Quyết định như vậy đi! Trước mắt, chúng ta chỉ có thể lựa chọn tin tưởng Lý Duy Nhất. Hắn đã hú dài ba tiếng... thông báo cho mọi người, mau chóng chỉnh đốn và chữa trị, ba khắc sau sẽ giết ra ngoài từ hướng triều đình. Sinh tử thắng bại đều nằm ở trận chiến này.

...

Lý Duy Nhất biến hóa thân hình, lại thay đổi một bộ quần áo. Hắn gọi một bát mì nước thêm thịt bò ở quán mì đầu cầu bên bờ một con sông lớn.

Hắn ngồi quay mặt ra cửa tiệm, có thể nhìn thấy trên con sông lớn rộng hơn mười trượng, thỉnh thoảng có thuyền chạy qua sông.

Bên cầu, một tiên sinh thuyết thư mặc nho bào đang kể lại mấy trận ác chiến xảy ra tối qua. (*thuyết thư là người kể chuyện)

- Thương thiên dĩ tử, hoàng thiên đương lập. Tuế tại giáp tử, thiên hạ đại cát.

Sau khi lão tiên sinh hô lên câu khẩu hiệu này, dẫn tới tiếng vỗ tay khen hay của mọi người.

Lý Duy Nhất luôn cảm thấy giọng nói của lão nhân mặc nho bào này quen tai. Hắn vận chuyển pháp khí đến hai mắt, muốn nhìn hình dạng của lão nhân.

Trước mắt lại có bóng người nhoáng lên, một vị khách không mời mà đến ngồi xuống đối diện che khuất tầm mắt của hắn, dùng giọng nói thanh tú gọi:

- Chủ quán, nấu cho ta một bát mì nước.

Chủ nhân của giọng nói thanh tú này là một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi, da thịt trắng như đồ sứ, mặt mày thanh tú, mặc một bộ đồ trắng không nhiễm bụi trần, đầu đội ngọc quan, khí chất tao nhã, quý không thể tả, không hợp với hoàn cảnh nơi đây chút nào.

Nhưng người rất hiền hòa, trên mặt luôn mỉm cười, thái độ khách sáo.

Mì nước của Lý Duy Nhất được bưng lên trước, hắn bưng bát lên, do dự một chút lại hỏi:

- Hay là ngươi ăn trước nhé?

Thiếu niên thanh tú vội vàng xua tay:

- Phàm là chuyện gì cũng có trước có sau, sao ta có thể cướp bát mì của ngươi? Cũng giống như, rõ ràng là lãnh thổ của Lăng Tiêu Cung, nếu người người đều tới cướp sẽ làm thiên hạ đại loạn, dân chúng lầm than. Hỏng quy củ thì mọi người đều phải trả giá cho kẻ đã phá hỏng.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Chẳng phải lãnh thổ của Lăng Tiêu Cung cũng là cướp từ trong tay Lôi Tiêu Tông sao?

- Khi Vụ Thiên Tử còn tại vị thì đúng là như vậy. Nhưng trong kiếp nạn ngàn năm trước, Lăng Tiêu Sinh Cảnh coi như đã diệt vong một lần, là Đại cung chủ vì thiên hạ thương sinh mà giết ra một Lăng Tiêu Sinh Cảnh mới. Không có Đại cung chủ thì không có sinh linh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh hiện tại.

Thiếu niên thanh tú hỏi:

- Hình như ngươi biết ta là ai?

Lý Duy Nhất húp một ngụm nước lèo, thở dài:

- Người của triều đình các ngươi đều có mũi chó và đôi mắt nhìn xuyên thấu à?

Thiếu niên thanh tú đáp:

- Ngươi đã chạy thoát ra ngoài thì không nên hiện thân nữa. Ngươi biết không? Thực ra ta không tên là Cát Tiên Đồng (chữ Đồng trong nhi đồng), mà gọi là Cát Tiên Đồng (chữ Đồng trong đồng tử mắt). Chỉ là, hồi nhỏ cứ đi theo bên cạnh Đại cung chủ, nhìn giống như một đồng tử nên bị gọi sai thành cái tên này.

Lý Duy Nhất nói:

- Lời đồn hại người! Ta vốn tưởng Dịch Dung Quyết là thuật pháp ghê gớm trên thế gian, nhưng không ngờ gặp phải khắc tinh. Ngươi thật sự có một đôi tiên đồng?

Cát Tiên Đồng cẩn thận đánh giá Lý Duy Nhất, quan sát ánh mắt hắn:

- Kỳ lạ, thật kỳ lạ, chẳng lẽ Khương Ninh không nhắn lại với ngươi? Vì sao ngươi không sợ ta chút nào? Ngươi không biết ta tới... giết ngươi à?

Chữ giết vừa thốt ra, toàn bộ cửa tiệm lập tức bị sát khí lạnh băng bao phủ.

Gió không thổi vào được, âm thanh không thể truyền vào.

Mì nước trong bát cũng không còn bốc hơi nóng, tất cả trạng thái động đều bị áp chế.

- Dù sao cũng bị ngươi chặn ở đây rồi, sợ thì có ích gì? Cát Tiên Đồng ngươi là nhân vật tầm cỡ, chắc không sốt ruột đến mức không cho ta ăn mì chứ?

Lý Duy Nhất bắt đầu ăn mì.

- Không vội, vừa lúc đánh một đêm, ta cũng đói bụng!

Cát Tiên Đồng rút ra một đôi đũa, vội vàng đứng dậy, đưa tay đón lấy bát mì nước mà chủ quán bưng tới.

Sát khí đã tạm thời thu liễm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters