Nhật Nguyệt cùng lên (1)

Người đi trên đường, bao gồm cả chủ quán mì đều bị sát khí lạnh băng mà Cát Tiên Đồng vừa phát ra dọa chạy.

Đầu cầu trống rỗng, âm thanh biến mất.

Trong sự yên tĩnh quỷ dị này, chỉ còn tiếng đũa bát khua nhau của hai người ngồi trong quán.

Lý Duy Nhất nói:

- Thật ra, trong lòng ta sợ muốn chết. Biết đến khi trời sáng sẽ phải đối mặt với sự đố kỵ và giết chóc của đệ nhất cao thủ thế hệ trẻ, ta thậm chí muốn trốn xuống đáy biển ngoại thành phía nam, trốn đến tối ngày mốt mới ra.

Cát Tiên Đồng hỏi:

- Chạy ra khỏi thành không phải tốt hơn sao?

Lý Duy Nhất đáp:

- Ta sợ chạy ra khỏi thành cũng là đường chết.

Vẻ mặt Cát Tiên Đồng kỳ lạ, cười hỏi:

- Chờ đã... cái gì gọi là đố kỵ và giết chóc?

Lý Duy Nhất nói:

- Mọi người ở châu thành Khâu Châu đều biết, ta năm chiêu đánh bại mọi kẻ địch cùng cảnh giới trong thiên hạ. Đợi khi ta tu luyện đến thất hải, trong vòng năm chiêu cũng có thể thắng ngươi. Ngươi dám nói trong lòng mình không có một chút xíu đố kỵ và cảm giác nguy cơ à? Ngươi đến giết ta thật sự chỉ vì công việc?

Cát Tiên Đồng nghiêm nghị nói:

- Lý Duy Nhất, nếu ngươi chịu hiệu lực cho triều đình, trở thành nghĩa sĩ trung thành, phò tá xã tắc, cứu dân trong nước sôi lửa bỏng, ta khâm phục còn không kịp, vì sao phải giết ngươi?

- Ta vốn tưởng rằng thiên tư đạt tới trình độ như chúng ta thì nên giúp thiên hạ để chính đạo tâm, mắt nhìn lên siêu nhiên để tu võ đạo, mơ về thiên địa mênh mông để noi theo tiên hiền. Nhưng hôm nay gặp mặt, ta thực sự quá thất vọng, nội tâm và tầm mắt của ngươi quá hạn hẹp, còn dừng lại ở sự tranh giành đố kỵ của hai thiếu niên.

Lý Duy Nhất thầm bội phục lời nói sắc bén của Cát Tiên Đồng. Hắn vốn định dùng chữ “ghen tỵ” làm lay động nội tâm đối phương, nhưng đối phương nhét ngược chữ đó vào sự hạn hẹp, đánh trả lại hắn.

Hơn nữa, Cát Tiên Đồng không rơi vào cái bẫy năm chiêu đánh bại cùng cảnh giới của hắn.

Lý Duy Nhất nói:

- Nghèo thì lo cho mình, giàu thì giúp thiên hạ. Dựa vào tu vi Ngũ Hải cảnh của chúng ta còn không thể tự lo thân, cần thế lực sau lưng che chở, hô khẩu hiệu giúp thiên hạ liệu có phải đã đánh giá bản thân quá cao không? Hiện tại, chúng ta đều chỉ có thể nước chảy bèo trôi. Lo thiên hạ, nhìn lên siêu nhiên, đuổi theo giấc mơ tiên hiền, nếu ngươi không làm được cái nào trong đó, vậy chính là mơ tưởng viển vông. Ba câu nói này nếu do sư phụ Ngọc Dao Tử của ngươi nói ra thì còn có chút độ tin cậy.

Cát Tiên Đồng nói:

- Thương thiên dĩ tử, hoàng thiên đương lập. Ngươi thì không mơ tưởng viển vông à? Lý Duy Nhất, lòng của ngươi còn lớn hơn trời, để ngươi trưởng thành, tất nhiên sẽ là mối họa lớn cho triều đình.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Cho nên ngươi nói giúp thiên hạ chỉ là giúp triều đình, chẳng lẽ cái này thì không hạn hẹp?

Tuyết lớn như lông ngỗng bay lả tả bên ngoài.

Củi lửa đang cháy hừng hực trong bếp lò.

Cát Tiên Đồng ăn xong mì trước, lau miệng:

- Chắc chắn ngươi và Khương Ninh có mối quan hệ đặc biệt nào đó, nàng còn không thể chiêu mộ ngươi thì ta không nói nhảm nhiều nữa. Đừng lề mề, mau ăn đi, ăn xong sẽ tiễn ngươi lên đường.

- Ta tình cờ giúp nàng một lần, nàng rất muốn giúp ta thoát khỏi kiếp nạn hôm nay, trả lại nhân tình cho ta. Đáng tiếc, lập trường khác biệt, chỉ có thể đường ai nấy đi, đêm qua đã trở mặt rồi.

Lý Duy Nhất thở dài một tiếng, sau đó nghiêm túc hỏi:

- Cát Tiên Đồng, ngươi cảm thấy thiên hạ này còn phải loạn bao lâu?

Cát Tiên Đồng kinh thán trước nội tâm bình tĩnh của Lý Duy Nhất. Ngồi đối diện với hắn, gọi thẳng tên hắn, Lý Duy Nhất không tỏ ra sợ hãi và khiếp nhược, nhân trung chi long cũng chỉ đến thế.

Rất nhanh, suy nghĩ của hắn bay về cửa cung đóng chặt sâu trong Lăng Tiêu Cung. Vẻ mặt hắn phức tạp, không thể trả lời câu hỏi này của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất nói:

- Triều đình có vô số kẻ thù lớn, ở ngoài có Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, bên trong thì có Tuyết Kiếm Đường Đình, Lôi Tiêu Tông, Chu Môn, Long Môn... không cần vài năm, đợi Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực xua quân tây tiến, e rằng thành Lăng Tiêu sẽ bị công phá trong năm nay. Kẻ được gọi là mối họa lớn tương lai như ta vẫn chỉ là một con tốt nhỏ .

- Giết ta là việc vô nghĩa với triều đình.

Cát Tiên Đồng tập trung tinh thần, nói:

- Nghe nói ngươi rất giỏi ngụy biện, nhưng vô dụng với ta. Ngươi biết vì sao triều đình nhất định đánh ngã Tả Khâu Môn Đình trong Tiềm Long Đăng Hội? Thậm chí phải giết Tả Khâu Hồng Đình không?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Tại sao?

Cát Tiên Đồng đáp:

- Biết Trường Sinh Đan chứ? Ai có được Trường Sinh Đan sẽ có thiên hạ. Nhưng chỉ có Độ Ách Quan có thể luyện chế Trường Sinh Đan, mỗi giáp đưa mười viên đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Ngàn năm qua, những Trường Sinh Đan này đều được đưa đến Lăng Tiêu Cung, do triều đình quyết định ban thưởng cho ai.

Lý Duy Nhất biết Trường Sinh Đan trân quý, không ngờ nó quý giá đến mức độ này:

- Sáu mươi năm mới có mười viên, e rằng nội bộ triều đình đã tiêu hóa hết toàn bộ rồi!

Cát Tiên Đồng gật đầu:

- Không có Trường Sinh Đan, cho dù là Giáp Thủ Lăng Tiêu như Tả Khâu Lệnh cũng phải chờ đến năm mươi tuổi mới phá cảnh Trường Sinh. Thành tựu Phá Trường sinh trong một giáp của ông ta không biết khiến bao nhiêu võ tu Đạo Chủng cảnh khâm phục sát đất, nhìn mà không theo kịp, vô cùng rung động. Nhưng người trong thiên hạ không biết, dưới sự trợ giúp của Trường Sinh Đan, không ít võ tu của triều đình có thiên tư kém hơn Tả Khâu Lệnh đã bước vào Trường Sinh cảnh ở tuổi ba mươi, bốn mươi.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Truyền Thừa Giả của Thiên Vạn Môn Đình đều không có tư cách dùng mười viên Trường Sinh Đan mỗi giáp này?

Cát Tiên Đồng trả lời:

- Ngay cả tư cách ngửi cũng không có. Ba vị cung chủ nắm giữ quyền lực nòng cốt của triều đình. Tám vị Siêu Nhiên, sau lưng mỗi người đều là một phương thế lực, môn nhân đệ tử, thiên kiêu trong đám con cháu họ đều chờ mười viên Trường Sinh Đan này, căn bản không đủ để chia.

Lý Duy Nhất nói:

- Triều đình làm như thế, gặp kết cục thiên hạ đều là kẻ địch như ngày hôm nay đúng là gieo gió gặt bão.

Cát Tiên Đồng không phủ nhận điểm này:

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters