Lý Duy Nhất nói:
- Cho nên, tranh đoạt sự ủng hộ của Độ Ách Quan, về bản chất là tranh quyền phân phối Trường Sinh Đan. Dù các ngươi đánh sập Tả Khâu Môn Đình, giết Tả Khâu Hồng Đình, Độ Ách Quan cũng sẽ quay sang ủng hộ nghĩa quân khác. Rõ ràng là họ đã thất vọng tột đỉnh đối với triều đình, đã từ bỏ các ngươi.
Cát Tiên Đồng nói:
- Chúng ta làm vậy không phải để được Độ Ách Quan ủng hộ, mà muốn lấy ủng hộ từ Tả Khâu Môn Đình. Rất khó hiểu đúng không? Ngươi vừa nói xong, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực tây tiến đã là chuyện ai cũng biết. Nếu nó thật sự tây tiến, nơi bị nạn đầu tiên là đâu?
Lý Duy Nhất đáp:
- Tây Cảnh và Nam Cảnh.
Rõ ràng là Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực đang bố cục, nếu không sẽ không có nhiều thế lực Tây Cảnh và Nam Cảnh đầu quân dưới trướng Loan Sinh Lân Ấu như vậy.
Cát Tiên Đồng nói:
- Nếu Tả Khâu Môn Đình mất đi sự ủng hộ của Độ Ách Quan, đối mặt với Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực. Lưu lại cho bọn họ cũng chỉ còn hai con đường, hoặc là thần phục Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, hoặc là quy thuận triều đình. Chu Môn cũng giống như thế.
Lý Duy Nhất mới ý thức được, thì ra đứng ở góc độ triều đình suy nghĩ vấn đề như vậy.
Nếu Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực thật sự rầm rộ đánh tới...
Cát Tiên Đồng nói:
- Đối mặt với tai họa diệt tộc, với sự sống chết của bách tính mấy châu, dù cao tầng của Tả Khâu Môn Đình và Chu Môn không muốn cũng phải thỏa hiệp. Một tiểu bối như Tả Khâu Hồng Đình chết trong cuộc tranh đấu công bằng, trước đại cục thiên hạ giống như hòn đá ném vào nước sông, chỉ bắn lên vài bọt nước.
Lý Duy Nhất nhẹ nhàng gật đầu:
- Sinh tồn và quyền lực đều là nghệ thuật của sự thỏa hiệp.
Hắn lại nói:
- Ngươi dám khẳng định bọn họ sẽ trơ mắt nhìn một thiếu niên Thiên Tử bị các ngươi giết chết?
Cát Tiên Đồng cười nói:
- Trong mắt Độ Ách Quan, căn cơ võ đạo cấp thiếu niên Thiên Tử là có thể bồi dưỡng. Chỉ cần bọn họ nguyện ý, Long Điện có thể lên cấp, Lục Thương Sinh, Đường Vãn Thu cũng có thể. Quy củ và uy nghiêm của bọn họ quan trọng gấp mười lần, trăm lần tính mạng của một vị thiếu niên Thiên Tử.
- Độ Ách Quan còn chưa đưa ra quyết định cuối cùng, Tả Khâu Môn Đình chỉ là có cơ hội lớn nhất. Cho nên, Tuyết Kiếm Đường Đình, Long Môn, Chu Môn, Lôi Tiêu Tông... mọi người đều đến, cố gắng giành lấy sự ủng hộ.
- Cửu Lê Tộc chỉ có thể lựa chọn Tả Khâu Môn Đình, mà Tả Khâu Môn Đình cũng chỉ có nhiều hơn Cửu Lê Tộc hai con đường. Trong thời loạn, mọi người đều đứng bên bờ vực, không ai có thể thong dong, đều rất bất đắc dĩ.
Trên người Cát Tiên Đồng lại tràn ra sát khí, ánh mắt không còn vẻ nhu hòa:
- Tả Khâu Hồng Đình phải chết! Thiếu niên Thiên Tử đột nhiên xuất hiện như ngươi cũng tội đáng muôn chết!
Lý Duy Nhất bấm đốt tay tính thời gian, đã gần ba khắc, không biết Lê Lăng, Tả Khâu Hồng Đình, Thương Lê có thể hiểu ý của mình hay không. Dẫn Cát Tiên Đồng rời đi đã là cực hạn mà Lý Duy Nhất có thể làm được để giúp họ.
Chỉ là sát khí vô hình đã khiến Lý Duy Nhất có một loại cảm giác khó chịu như lún trong đầm lầy, dường như bốn phương tám hướng đều có thứ gì đó đè ép lên người.
- Đánh một đêm, chắc ngươi đã tiêu hao pháp khí rất nhiều? Còn ở trạng thái đỉnh phong không?
Lý Duy Nhất điều chỉnh hô hấp, để bản thân tiến vào trạng thái trí thanh thần minh, ứng phó với trận ác chiến sinh tử gian nan nhất sắp tới.
Cát Tiên Đồng đáp:
- Hình như giết ngươi không cần trạng thái đỉnh phong! Ta là thất hải viên mãn, thổ nạp có thể hút thiên địa pháp khí, khôi phục rất nhanh.
Lý Duy Nhất cảm nhận được chiến pháp ý niệm của Cát Tiên Đồng áp tới, thân thể hắn nháy mắt nặng ngàn cân, sát khí vô hạn.
Xung quanh tỏa sương trắng mênh mang, cảnh tượng biến mất, mênh mông vô hạn.
Năm giác quan của hắn bị chiến pháp ý niệm từ đối phương áp chế đến mức vô hiệu.
- Vù!
Phía đối diện, sâu trong hư không sau lưng Cát Tiên Đồng dâng lên một mặt trời một mặt trăng, giống như hai con mắt của người khổng lồ vũ trụ quan sát vạn loại thương sinh ở dưới đất.
Tề Tiêu và Thạch Thập Thực cả đêm đang đi khắp thành vực này để tìm kiếm Lý Duy Nhất .
Trước đó, bọn họ ẩn nấp trong bóng tối, có nghe ba tiếng hú dài trên thành lâu, biết Lý Duy Nhất ở gần đây.
Hai người bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn về phía quán mì ở đầu cầu đối diện với con sông lớn.
Nơi đó cực kỳ quỷ dị, tất cả bông tuyết tam lơ lửng giữa hư không hình thành một tràng vực độc đáo. Có thể thấy Lý Duy Nhất ngồi đưa mặt về phía họ, còn có một bóng lưng màu trắng khác thì không biết là ai.
Thạch Thập Thực hô to:
- Duy Nhất ca...
- Ầm ầm ầm!
Phương hướng Châu Mục Phủ truyền đến tiếng nổ đinh tai nhức óc, mặt đất rung chuyển.
Đội ngũ Đại Niệm Sư của Tả Khâu Môn Đình đánh ra phù văn rợp trời.
Lại có ba món Bách Tự Khí thượng phẩm bay lên từ trong Châu Mục Phủ. Chúng tỏa ra ánh sáng rực rỡ đánh về phía trận doanh triều đình. Từng lớp trận pháp bị đánh thủng, tiếng trống trận vang dội, hổ gầm vượn hú, một trận đại chiến liều chết quyết định thắng bại của Tiềm Long Đăng Hội đã bùng nổ.
Giờ phút này, nhân vật lãnh tụ nòng cốt nhất của võ tu triều đình không ở trung tâm chiến trường.
Cát Tiên Đồng thả ra chiến pháp ý niệm gần như cùng lúc với trận chiến ở Châu Mục Phủ nổ ra.
Lý Duy Nhất thầm hô “trời giúp ta rồi”, hắn cảm nhận được nỗi bất ngờ của đối phương từ sự buông lỏng trong chiến pháp ý niệm.
Thế là hắn đốt thêm lửa, cố ý chọc giận đối phương:
- Cát Tiên Đồng, ngươi trúng kế rồi! Ba tiếng hú dài đại biểu qua sau ba khắc sẽ đột phá vòng vây từ hướng triều đình. Võ tu triều đình không có ngươi tọa trấn, ai sẽ là đối thủ của ba người Tả Khâu Hồng Đình, Thương Lê, Chu Nhất Bạch? Bát mì này có giá rất đắt.
Đồng thời, bàn tay đang bưng bát của hắn bộc phát ra ánh sáng pháp khí.
- Bùm!
Pháp khí chấn nát bát mì, đồng thời cũng dẫn động Địa Linh Hôi Tuyền giấu dưới đáy bát.
Hôi tuyền nháy mắt nổ tung, hóa thành hôi vụ tràn ngập toàn bộ cửa tiệm.