Hắn không có hậu nhân sao (2)

Tả Khâu Hồng, Thương Lê, Chu Nhất Bạch, Lê Cửu Phủ giống như bốn mũi dao nhọn, từ bốn phương hướng khác nhau dẫn người giết xuyên qua đối thủ.

Tả Khâu Môn Đình bày binh bố trận ở bên này giống như bốn dòng lũ cuồn cuộn, có tổ chức

Ngược lại triều đình tựa như một đống cát rời, vừa chạm vào đã tan tác.

Đệ nhất cao thủ Lân Đài Thần Tử Lương không thể tổ chức sự chống cự hiệu quả, bị Tả Khâu Hồng đánh cho chạy trối chết.

Loan Sinh Lân Ấu suy nghĩ nếu Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực đối mặt với bốn người này, bên mình nên ứng đối ra sao?

Kỳ Tẫn trở về, bẩm báo tỉ mỉ.

Trong đôi mắt sáng ngời và tà mị của Loan Sinh Lân Ấu hiện lên ý cười, lập tức hiểu ra:

- Hóa ra ba tiếng hú dài là ý tứ này! Ta đã thắc mắc tại sao không phải hai tiếng, hoặc là bốn tiếng? Sau ba khắc cùng nhau phản kháng, có thể học hỏi chiêu này.

Kỳ Tẫn nói:

- Tên tiểu tử kia quá khó giải quyết, Cát Tiên Đồng cũng không xử được hắn. So với Tả Khâu Hồng, Thương Lê, Chu Nhất Bạch, ta cảm thấy cần phải tiêu diệt hắn trong thời gian Tiềm Long Đăng Hội.

Loan Sinh Lân Ấu nói:

- Ngươi có thể suy nghĩ vấn đề kiểu như vậy chứng tỏ có tầm nhìn và năng lực cao hơn Hoa Vũ Tử một bậc. Giao cho ngươi xử lý việc này, nhất định phải giết hắn trước khi kịp khỏe lại. Ngươi có Thần Nguyệt Kính , đủ để phá Ma Giáp Huyết Thủ Ấn của hắn.

...

Đường Vãn Thu ngồi trên một chiếc chiến xa Bách Tự Khí màu trắng bạc, ra lệnh cho võ tu Tuyết Kiếm Đường Đình:

- Không cần đuổi quá gấp, để Tả Khâu Môn Đình giết võ tu triều đình nhiều hơn một chút.

Truyền nhân Yêu Vương Ân Tố Vấn lướt qua mái hiên, thu cánh bay xuống, chui vào trong xe.

Đường Vãn Thu nghe hắn bẩm báo xong thì hai mắt trừng lớn, qua hồi lâu vẫn khó có thể bình tĩnh:

- Chẳng trách... Chẳng trách bố cục hướng triều đình bị công phá nhanh thế, hóa ra Cát Tiên Đồng bị dụ đi rồi! Thần Tử Lương không phải là đối thủ của Tả Khâu Hồng! Không đúng, Lý Duy Nhất có ba đầu sáu tay ư, sao hắn dám liều như vậy?

Đường Vãn Thu tự nhận đánh khắp bảy châu Bắc Cảnh không gặp địch thủ, nhưng dù có chiến lực siêu mạnh, hắn vẫn không dám một mình đối đầu với Cát Tiên Đồng.

Ân Tố Vấn nói:

- Không có ba đầu sáu tay, nhưng có một đống chiêu âm hiểm. Hắn còn giữ hai món trọng khí. Ngoài ra, đã có thể xác nhận bảy con kỳ trùng của Lý Duy Nhất chính là cấp Quân Hầu. Khi giao thủ với Cát Tiên Đồng, một con trong đó đã thả ra khí tức võ tu Trường Sinh cảnh, hẳn là giả tượng do huyết mạch kỳ trùng cấp Quân Hầu tạo thành.

Đường Vãn Thu vỗ mạnh vào đầu gối, nói:

- Thiên phú cấp bậc thiếu niên Thiên Tử, còn có bảy con kỳ trùng cấp Quân Hầu... Nếu Tả Khâu Môn Đình gả Tả Khâu Hồng cho hắn, trói chặt hắn lên chiến xa của mình, một môn ra hai Thiên Tử, chắc chắn có thể nhận được sự ủng hộ của Độ Ách Quan. Chết tiệt, đây là thiên mệnh hướng về à?

Ân Tố Vấn thấy Đường Vãn Thu hiếm khi chửi thề, không nhịn được cười nói:

- Công tử đừng nản chí, ta thấy hai người đó chưa chắc sống đến tiết Thượng Nguyên. Hiện tại, các phương đã coi Tả Khâu Môn Đình là đại địch số một rồi!

Đường Vãn Thu bất an trong lòng:

- Ta có một loại dự cảm, khả năng cao là Lý tiểu tử sẽ không chết! Cứ qua một đoạn thời gian, tu vi chiến lực của hắn lại tăng mạnh một mảng. Không dối gạt ngươi, trong lòng ta hiện giờ vô cùng kiêng kỵ, là cảm giác muốn kết giao với hắn chứ không phải làm kẻ địch. Cát Tiên Đồng và Loan Sinh Lân Ấu đều không thể làm ta có cảm giác như vậy.

Ân Tố Vấn nói:

- Có lẽ là bởi vì Tuyết Kiếm Đường Đình với triều đình, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực nhất định là địch, nhưng với Cửu Lê Tộc ở xa tít Cực Nam thì không có tranh chấp lợi ích.

Đường Vãn Thu nhẹ gật đầu:

- Xa thân gần đánh! Cửu Lê Tộc là Thiên Vạn Cổ Tộc duy nhất của Lăng Tiêu, thần bí khó lường, truyền thừa phi phàm, chỉ nhìn thực lực và tinh thần diện mạo mà thế hệ trẻ thể hiện ra, liền biết vẻ ngoài suy yếu chỉ là đạo sinh tồn trong loạn thế, còn trong bóng tối không ai biết ắt hẳn là vực sâu vạn trượng. Xem ra nên tranh thủ kết giao với Cửu Lê Tộc nhân dịp Tiềm Long Đăng Hội.

...

Phía nam thành, nha môn Thị Tòng Điện.

Khương Ninh cùng Phong Doãn đứng ở tầng cao nhất của tháp lâu màu son, nhìn về phía đám mây pháp khí cuồn cuộn từ phía nam tới.

Tin tức chấn động về trận chiến giữa Lý Duy Nhất và Cát Tiên Đồng đã truyền đến, gây ra sự xôn xao cho cả nha môn.

Trang Nguyệt bước nhanh lên tháp, trong mắt có cảm xúc nửa vui nửa lo, nàng bẩm báo tỉ mỉ tin tức phía bắc cho hai người.

Phong Doãn hít sâu một hơi. Chỉ có cao thủ triều đình mới thực sự biết sự khủng bố của Cát Tiên Đồng.

Phong Doãn vô cùng khó hiểu hỏi:

- Rõ ràng hắn đã thoát thân, tại sao còn gặp Cát đại nhân?

Khương Ninh mặc quan bào Châu Mục, tay áo lớn như mây chắp sau lưng, đôi mắt lạnh lùng như sương:

- Hắn cố ý tìm tới Cát Tiên Đồng để tạo cơ hội chạy trốn cho nhóm người Tả Khâu Hồng Đình, quả thực là không biết sống chết.

Phong Doãn có chút lo lắng:

- Khương đại nhân, thứ lỗi cho ta nói thẳng, ngươi tuyệt đối không thể coi Lý Duy Nhất là một kẻ ngu xuẩn không biết sống chết, như vậy là quá khinh địch! Người này thông minh tuyệt đỉnh, thiên thời địa lợi đều là vũ khí của hắn. Chỉ nhìn trong thế hệ trẻ thì hắn là đối thủ số một, số hai của triều đình.

Khương Ninh không muốn nói nhiều về việc này:

- Mở ra tất cả trận pháp! Gióng trống trận, gọi về tất cả võ tu ở phía nam thành, chuẩn bị nghênh chiến.

Phong Doãn không nhìn thấy địch, hoang mang hỏi:

- Chiến với ai?

Khương Ninh đáp:

- Nếu Tả Khâu Hồng Đình chọn đột phá từ hướng triều đình, vậy thì nhất định là muốn đánh triều đình để phá cục, đây là đường sống duy nhất của nàng ấy. Muốn lấy mạnh đánh mạnh, tìm đường sống trong cõi chết. Đáng tiếc gặp phải ta, định sẵn nàng ấy phải bại vong bên ngoài Thị Tòng Điện.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters