Phía đông thành, chợ đen dưới lòng đất.
Một thanh lâu nhã viên tên Túy Hoa Âm là cứ điểm bí mật của Địa Lang Vương Quân tại châu thành Khâu Châu.
Ba người đi vào từ hậu viện dưới sự dẫn dắt của Thạch Thập Thực.
Người mở cửa là Bạch Thục đeo khăn che mặt.
Bạch Thục nhìn Lý Duy Nhất mặt trắng bệch như tờ giấy nằm sấp trên lưng Tề Tiêu, hỏi:
- Các ngươi lại đi gây họa gì mà sao bị thương nặng như vậy?
Thạch Thập Thực bước đi như bay:
- Đánh một trận với Cát Tiên Đồng, không thể tả hết sự nguy hiểm trong đó. Nói tóm tắt đơn giản là, đệ nhất nhân của thế hệ trẻ bị đánh lui rồi!
Bạch Thục không tin lời nhảm nhí của hắn:
- Ba người các ngươi tụ lại cũng chưa có tư cách để Cát Tiên Đồng ra tay.
Tề Tiêu đặt Lý Duy Nhất lên giường của Bạch Thục, mới ngạo nghễ nói:
- Cô nương, lần này ngươi sai rồi! Dù Cát Tiên Đồng là đệ nhất nhân thế hệ trẻ, sư phụ của hắn là thiên hạ đệ nhất nhân, lần này cũng chỉ có thể ngoan ngoãn làm nền cho Duy Nhất huynh đệ. Hôm nay có vô số đôi mắt chứng kiến Cát Tiên Đồng chịu bó tay rút lui.
Bạch Thục biết danh tiếng của Tề Tiêu, vị này trông không giống như sẽ nói khoác, nàng khó tin xoe tròn mắt đa tình. Chỉ cảm thấy người nằm trên giường như đang phát sáng toàn thân, rõ ràng chính là trích tiên hạ phàm.
- Khụ khụ!
Ngũ tạng lục phủ của Lý Duy Nhất đau rát như đang bốc cháy, may mắn hắn từng dùng Tiên Nhưỡng đúc nên có cường độ rất cao.
Điều động tiên hà trong Thần Khuyết uẩn dưỡng thương thế, hắn bỗng nhiên ngồi dậy:
- Đã dọn sạch dấu vết chưa, còn khí tức nữa, tuyệt đối không thể để kẻ địch cơ hội truy tung.
Thạch Thập Thực vỗ ngực bảo đảm:
- Yên tâm! Bản lĩnh lớn nhất của Địa Lang Vương Quân ta chính là ẩn tàng, nếu không đã sớm bị triều đình tiêu diệt. Năng lực phản trinh sát của ta là đệ nhất nhân dưới Đạo Chủng cảnh!
Tề Tiêu nhẹ gật đầu:
- Tuy có thành phần khoác lác, nhưng đúng là có tài năng đó. Nhân phẩm của mấy vị Địa Lang Vương Quân kia thực sự là đếm ngược ở Nam Cảnh, có thể sống đến bây giờ là vì bản lĩnh chạy trốn, ẩn tàng xác thực bất phàm. Ta cảm thấy nên mau chóng ra khỏi thành, ngươi bây giờ bị thương quá nặng, tiếp tục ở lại châu thành Khâu Châu cũng chẳng được gì.
Bạch Thục muốn chạy trốn từ lâu, nói:
- Muốn ra khỏi thành thì để ta sắp xếp, có con đường bí mật, bảo đảm an toàn.
Lý Duy Nhất trầm tư một lát, bỗng nhiên hỏi:
- Long Chủng Phiếu và Long Cốt Phiếu trên người các ngươi đâu?
Thạch Thập Thực đáp:
- Giấu rồi! Tuy thiệp mời có thể định vị, nhưng một tòa thành trì thu nhỏ lại bằng bàn tay, một chấm nhỏ trên đó chính là một khu vực rất lớn. Trong thời gian ngắn không dễ bị người ta tìm được.
Tề Tiêu thở dài, đi ra cửa:
- Các ngươi thương nghị trước, ta đi nghe ngóng tin tức. Nếu Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc đã đánh thua thì không cần do dự nữa, nhanh chóng từ bỏ Long Chủng và Long Cốt, giữ mạng mới là ưu tiên hàng đầu. Hầy! Thật không cam lòng...
Đối với hắn, Long Chủng và Long Cốt là bảo vật sửa mệnh giúp mình một bước lên trời.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thập Thực Pháp Vương, ngươi cũng không cam lòng chứ?
Thạch Thập Thực trả lời:
- Không cam lòng thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy bây giờ ta cầm Long Cốt Phiếu đi đầu quân triều đình, hoặc là Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực thì tối ngày mốt thật sự có thể lấy được Long Cốt à?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta đã xem qua thiệp mời của Thương Lê, biết hội trường Tiềm Long tối ngày mốt ở chỗ nào.
Thạch Thập Thực vui mừng khôn xiết:
- Có cơ hội trốn đến cuối cùng rồi lẻn vào không?
Lý Duy Nhất nói:
- Nếu Tả Khâu Hồng và Thương Lê thua, e rằng kẻ địchsẽ canh giữ bên ngoài hội trường, trực tiếp đánh chết ngươi.
- Ta biết ngay mà...
Trong mắt Thạch Thập Thực hiện lên ý chí chiến đấu mãnh liệt:
- Hãy cho ta một lời khuyên, ta có nên dẫn dắt võ tu Địa Lang Vương Quân đang ẩn nấp đi giúp Tả Khâu Hồng không? Liều tiền đồ, liều tương lai.
Mỗi người đều không tiếc liều mạng vì chen vào con đường thăng tiến chật hẹp.
Lý Duy Nhất biết Long Cốt, Long Chủng, Trường Sinh Đan quan trọng đến mức nàođối với hắn và bảy tiểu gia hỏa, hắn không muốn tụt hậu so với người khác, tự nhiên không cam lòng cứ thế từ bỏ.
Tham gia Tiềm Long Đăng Hội, có không ít võ tu đỉnh phong đều là thất hải viên mãn, lấy được Long Chủng là có thể bắt tay vào trùng kích Đạo Chủng cảnh.
Một khi bước vào Đạo Chủng cảnh, bọn họ có thể khóa chặt huyết khí và thể năng sinh mệnh, làm chậm sự lão hóa, từ võ nhập đạo, chính thức bước vào hàng ngũ cường giả nhân gian.
Lý Duy Nhất còn cần tích lũy một khoảng thời gian rất dài ở Ngũ Hải cảnh. Phong Phủ, Tổ Điền, thậm chí là Thần Khuyết, đều là một đoạn đường dài dằng dặc. Nếu không lấy được Long Cốt, Long Chủng, Trường Sinh Đan, hắn có nguy cơ bị tụt hậu ở Đạo Chủng cảnh.
Khi đã tụt hậu là bằng thời gian mấy chục năm.
Lý Duy Nhất nhìn Thạch Thập Thực đang cuồng nhiệt:
- Ngươi tốt nhất đừng xúc động, lực lượng ẩn trong bóng tối mới có thể phát huy tác dụng tốt hơn. Sau lưng Tả Khâu Hồng, Thương Lê, Chu Nhất Bạchđều là Thiên Vạn Cổ Tộc và Thiên Vạn Môn Đình, bọn họ có gia nghiệp lớn nên dám liều, và chắc chắn còn có hậu thủ. Thế này đi, đợi ta hai ngày, Nếu ta có thể chữa trị thương thế, bất luận nhóm Tả Khâu Hồng thắng bại thế nào, ta đều dẫn ngươi và Tề Tiêu liều một phen.
Thạch Thập Thực cười lớn:
- Có câu này của Duy Nhất ca, ta biết ít nhất nắm chắc năm phần! Bạch Thục, ta giao người cho ngươi, chăm sóc tốt thay ta. Ta phải đi xem phiếu của ta đã.
Trong thành hôm đó, tiếng đánh nhau không dứt, giết chóc lan đến hắc thị, ngoài cửa Túy Hoa Âm cũng nổ ra một trận chiến đấu. (*chợ đen)
Đến tối Lý Duy Nhất mới ổn định được thương thế, cơn đau nhức ở tạng phủ biến mất. Nhưng muốn đấu với người khác ngay thì là mơ tưởng viển vông.