Dưới cửa thành (1)

Độ Ách Quan Tiên Sư nói:

- Độ Ách Quan tự nhiên tuân thủ cam kết, ủng hộ Tiềm Long. Vẫn là câu cũ, quy tắc đã định sẵn, công bằng với mọi người. Chúng ta phải nhìn rõ thế lực được nâng đỡ, thế hệ sau có phẩm chất gì, có thể gánh vác rường cột hay không, tâm trí có phi phàm hay không. Tuyệt đối không thể giống như Thiền Hải Quan Vụ năm xưa, dạy ra một kẻ điên khủng bố, khiến hàng tỷ thương sinh chết thảm.

Lão nhân mặc nho bào ngẩng đầu lên, nhìn về phía bờ bên kia biển mây. Nơi đó ráng màu vạn dặm, yêu ảnh dày đặc. Một cái tổ phượng hoàng như một hành tinh lơ lửng dưới trăng, tỏa ra khí tức chấn động lòng người.

Hắn nói:

- Được, chúng ta cứ chống mắt xem!

Phía dưới, bóng người nhỏ bé với tốc độ siêu nhanh lướt đi trong thành, như thiêu thân lao đầu vào lửa, cuối cùng cũng đến chiến trường, thu hút ánh mắt của vô số cường giả thế hệ trước hướng về phía nam thành.

Liệu có người thực sự có thể dùng bốn lạng bạt ngàn cân, viết lại hướng đi của thiên hạ?

...

- Cộc! Cộc! Cộc...

Một đội kỵ sĩ mặc áo giáp đen từ trong ngõ hẻm giết ra. Họ đều bịt mặt, trên khăn che mặt thêu bông lúa màu trắng. Họ húc bay và giẫm đạp tàn phế các võ tu Ngũ Hải cảnh của triều đình.

Khương Ninh liên tục chiến đấu ba ngày, nay đã kiệt sức, pháp khí cạn kiệt, quan bào Châu Mục ướt sũng máu, tóc dài xõa ra. Nàng chống chiến kích để không ngã xuống.

Ánh mắt nàng sắc bén nhìn xuyên qua biển lửa và khói bụi, nhìn chằm chằm vào đám kỵ sĩ giáp đen đang ùn ùn kéo đến.

Những võ tu triều đình còn sống ở xung quanh đều tụ tập về phía nàng.

Ẩn Thập Tam mệt đến mức tay run rẩy, rất muốn trốn, đáng tiếc là Khương Ninh không chịu đi.

Hắn hỏi:

- Là đám thành viên tà giáo chuyên đi trong tối... Sao bọn chúng cũng tham gia vào?

...

Thương Lê che chở Lê Lăng bị gãy một chân ở sau lưng, liên tục lùi lại. Mỗi lần va chạm một kích với Vô Tâm Kim Viên là nàng lại phun ra một ngụm máu, thương thế càng nặng thêm.

Xung quanh đều là yêu tu Thiên Gia Lĩnh, tên nào cũng nhìn lom lom, chỉ chờ bọn họ ngã xuống là lao vào cắn xé.

...

Tả Khâu Môn Đình, Cửu Lê Tộc, Chu Môn, triều đình, và các võ tu Tuyết Kiếm Đường Đình bị đánh gục đều từ từ rút lui về phía Binh Tổ Trạch.

Bọn họ chỉ cần chống đỡ đến khi tiếng chuông vang lên, đến khi Long Cung xuất hiện.

Một khi tiến vào hội trường Tiềm Long Đăng Hội, cuộc chiến sẽ dừng lại, có thể giữ được thiệp mời. Có lẽ... Độ Ách Quan sẽ nhìn thấy sự liều mạng và tinh thần bất khuất của bọn họ.

- Vù!

Lý Duy Nhất cõng song kiếm, chạy đến nhanh như điện xẹt. Hắn nhảy xuống đỉnh thành lâu mà Tả Khâu Hồng Đình từng đứng, không dám tin vào hình ảnh thê thảm trước mắt.

Dưới ánh trăng chiếu rọi, xác chết la liệt.

Mùi máu tanh ập vào mặt.

Thi thể nằm đầy trên đường phố của cả nội và ngoại thành, ngay cả một số võ tu Dũng Tuyền cảnh cũng không nhịn được mà tham gia chiến đấu.

Trên trời và dưới đất, khắp nơi đều đang chém chết.

Hắn lấy ra Hắc Thiết Ấn, rót pháp khí vào.

- Ầm ầm!

Tiếng sấm vang vọng cả vùng thành vực, thu hút vô số võ tu nhìn sang.

Bậc thang của Minh Nguyệt Thất Tinh Các đã bị máu nhuộm đỏ. Ẩn Thập Nhất và võ tu Tả Khâu Môn Đình bị Loan Sinh Lân Ấu đánh cho liên tục bại lui, chạy tứ tán.

Võ tu Thiên Lý Sơn đứng ở hai bên bậc thang, coi như không thấy gì.

Nghe thấy tiếng sấm, Loan Sinh Lân Ấu ngẩng đầu lên. Hắn vốn tưởng rằng Lôi Tiêu Tông cuối cùng cũng ra tay, nhưng nhìn thấy một bóng người mà hắn bao giờ ngờ tới đang đứng trên thành lâu cách đó vài dặm.

- Sao có thể là hắn?

...

- Ào ào!

- Ầm!

Lý Duy Nhất lao mạnh xuống đất, mười mấy tia sét màu tím chói mắt bắn ra từ Hắc Thiết Ấn trong tay hắn. Chúng lan tràn dọc theo đường phố về phía trước, đám kỵ sĩ giáp đen đeo khăn bông lúa bị chấn cho người ngựa văng lên.

Con đường dài hơn một trăm mét gần như bị một kích dọn sạch.

Một số kỵ sĩ giáp đen bị sét xuyên qua cơ thể, rơi xuống đất bỏ mạng.

Trên đường phố, cát bay đá chạy, gió mạnh dữ dội. Dòng điện như những con giun lan tràn đến dưới chân đám võ tu triều đình như Khương Ninh, Ẩn Thập Tam, Dương Thanh Khê mới tán đi.

Quá mạnh mẽ, là khí phách một người quét ngang ngàn quân.

- Là Thần...

Ẩn Thập Tam thấy rõ người tới, kích động đến mức quên cả thân phận của mình, suýt chút hét lên hai chữ “Ẩn Nhân” còn lại.

Dương Thanh Khê cầm kiếm nhìn đám kỵ sĩ áo đen đang kêu rên đầy đất, ánh mắt cuối cùng rơi vào bóng người dưới cửa thành kia, nhất thời tâm trạng sục sôi, đôi mắt đẹp sáng lên lấp lánh:

- Hắn quả nhiên vẫn xuất hiện!

Lý Duy Nhất nhìn sâu vào mắt Khương Ninh, xác định là ánh mắt của nàng.

Hắn lùi lại hai bước, hắn xoay người lao về phía ngoại thành, để lại một bóng lưng dứt khoát.

Chỉ một kích đã làm hắn tiêu hao rất lớn.

Hắn thu Hắc Thiết Ấn lại, thổ nạp bằng miệng để khôi phục pháp khí trong khí hải.

Hắn đi ra khỏi cửa thành, nhanh chóng lao tới nơi Thương Lê và Lê Lăng đang bị vây công mà hắn quan sát được trước đó. Liếc thấy chiếc đỉnh đồng khổng lồ cao một trượng trên quảng trường, ánh mắt hắn sâu thẳm.

Pháp khí cuồn cuộn lưu chuyển trong ngân mạch, vận chuyển đến hai cánh tay.

- Bùm!

Một chưởng vỗ ra, âm thanh như thần phật gõ chuông.

Đỉnh đồng đầy nước sôi không biết nặng bao nhiêu vạn cân bay về phía đám yêu tu Thiên Gia Lĩnh.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp, có mấy tên yêu tu bị đè chết và hất bay.

Vô Tâm Kim Viên cao lớn vạm vỡ, thân thể như được đúc bằng vàng. Nó cảm nhận được nguy hiểm, đành từ bỏ tấn công Thương Lê, một bước đi ra một trượng lao về phía Lý Duy Nhất, kim quang trên người càng chói mắt.

Tay siết chặt vòng kim cô đeo trên cổ tay, nó phóng ra hơn trăm kinh văn.

- Bùm!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters