Dưới cửa thành (2)

Lý Duy Nhất đứng yên tại chỗ và vỗ chưởng ra.

Kích thước thân thể hai người chênh lệch hơn mười lần.

Sức mạnh cơ bắp của Vô Tâm Kim Viên mạnh mẽ, gần như đúc thành Đạo Thể, nhưng sau một đòn đấu cứng bị Lý Duy Nhất đứng yên chặn lại, còn Vô Tâm Kim Viên bị đẩy ngược về.

- Bùm! Bùm...

Mỗi lần Vô Tâm Kim Viên lùi một bước, mặt đất đều vỡ vụn một mảng lớn, cuối cùng lưng đập mạnh vào tường thành.

Cơ thể con người nhỏ bé kia lại mang sức mạnh khủng bố.

Khoảnh khắc tiếp theo, cổ tay Vô Tâm Kim Viên bị túm lấy, nguyên thân hình vượn bị Lý Duy Nhất quăng bay lên.

Hắn đá vào ngực nó, quang ảnh ngọc đỉnh dưới lòng bàn chân lóe lên rồi biến mất.

- Bùm!

Thân thể Vô Tâm Kim Viên như một ngọn núi nhỏ màu vàng bị đá bay xa trăm mét, húc ngã nhiều võ tu trên phố.

Vì nó mặc áo giáp nên không bị thương quá nặng, lập tức đứng dậy, bốn cánh tay múa may, hú dài với Lý Duy Nhất, tiếng hú hóa thành cuồng phong.

Thương Lê nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất ở trung tâm quảng trường, thấy đối phương toát ra khí thế chỉ có ở cường giả như Loan Sinh Lân Ấu, lập tức cười lớn làm động đến vết thương, thế là phát ra tiếng rên khẽ, run rẩy ngồi phịch xuống đất.

- Keng!

- Keng!

Lý Duy Nhất đứng dưới cửa thành, rút ra song kiếm, một tay cầm Hoàng Long, một tay nắm Kinh Vũ, đôi mắt đối diện với Vô Tâm Kim Viên ở xa xa, anh tư ngạo nghễ như một ngọn thần phong không đổ.

- Vù!

Kinh Vũ Kiếm chém ra một nhát.

Kiếm khí hóa thành ngàn vạn lông vũ quét sạch một mảng yêu tu Thiên Gia Lĩnh, máu phun như suối.

- Gào!

Nhìn Vô Tâm Kim Viên giận dữ lao tới, Lý Duy Nhất đạp bộ pháp Hoàng Long Đăng Thiên rời khỏi phố, lao về phía Long Điện và Tả Khâu Hồng Đình đang quyết đấu bên trên một khu kiến trúc kiểu cung điện.

Vô Tâm Kim Viên đuổi theo không bỏ ở phía sau.

Tả Khâu Hồng Đình đã thấy hắn từ xa, đôi mắt dưới mặt nạ gỗ hiện lên thần thái khác lạ, hiển nhiên là không tin nổi.

Hắn cách Long Điện càng ngày càng gần.

Khi đến hai mươi trượng, chiến pháp ý niệm Thần Ảnh đầu tiên dâng lên sau lưng Lý Duy Nhất, ngay sau đó là loại thứ hai, thứ ba...

Khi cách Long Điện chỉ còn mười trượng, sáu chiến pháp ý niệm hiện ra đầy đủ.

Long Điện rất tinh mắt, tự nhiên biết người tới không phải tầm thường. Hắn vung tay vận khí, đánh ra một chưởng ấn vặn vẹo không gian. Đồng thời, chiến pháp ý niệm Thanh Long dài năm trượng cùng với chưởng ấn uốn lượn bay về phía Lý Duy Nhất.

- Gào!

Trên mũi kiếm mà Lý Duy Nhất chém ra cũng phát ra tiếng rồng ngâm chấn động màng nhĩ. Một con Hoàng Long ngưng tụ ra, với thế không thể cản đâm thủng Thanh Long.

Sau khi quang ảnh Hoàng Long đánh lui Long Điện.

Khoảnh khắc tiếp theo, Kinh Vũ Kiếm và chân thân Lý Duy Nhất đã tới đỉnh đầu Long Điện.

Long Điện hít sâu một hơi, mắt hổ như đuốc, vung Thanh Đồng Chiến Sóc, kinh văn dày đặc bùng nổ trên cán sóc va chạm với Kinh Vũ Kiếm.

- Ầm!

Kinh văn bắn ra bốn phía trong những gợn sóng pháp khí.

Tả Khâu Hồng Đình lao về phía trước, một chỉ phá đi pháp khí hộ thể của Long Điện, đánh cho kim giáp của hắn hơi lõm xuống. Chỉ lực xuyên qua giáp đánh trúng người, khiến Long Điện bay ngược ra ngoài.

Nàng hỏi:

- Đánh thế nào?

- Cùng đánh, đánh thẳng tay!

Ba người Lý Duy Nhất, Tả Khâu Hồng Đình, Long Điện hỗn chiến với nhau, pháp khí và kinh văn dày đặc đến mức hóa thành một đám mây hỗn loạn.

Hai người thỉnh thoảng lại vung một kiếm, hoặc đánh một chưởng về phía Vô Tâm Kim Viên.

Võ tu cấp bậc Truyền Thừa Giả bình thường khó có thể chen vào vòng chiến của ba người.

Rõ ràng là lần đầu tiên liên thủ, nhưng hai người phối hợp rất ăn ý, như tâm linh tương thông.

Sau mười mấy chiêu.

Long Điện bị đánh đến mức không còn đường trốn, cứng rắn chịu một kiếm của Lý Duy Nhất, lại hứng một chưởng của Tả Khâu Hồng Đình. Phát quan của hắn rơi ra, hộc máu, đầu tóc rối bù lăn mạnh xuống đường.

Kim giáp trên người hắn đã bị chém nát, ngực bụng chảy máu.

Đúng lúc này.

Ẩn Thập Nhất trọng thương bị Loan Sinh Lân Ấu truy sát đến nơi đây.

Đạo bào của Tả Khâu Hồng Đình hóa thành màu máu. Nàng đứng trên mái cong của một tòa lâu điện bên trái đại lộ Càn Khôn, tay cầm một cây Đạo Thước, chiến pháp ý niệm thứ hai Sinh Tử Bát Quái Ấn treo trên đỉnh đầu. Ánh mắt nàng từ trên người Long Điện chuyển sang Loan Sinh Lân Ấu.

Lý Duy Nhất lách mình xuất hiện trên tường chợ phía bên phải đại lộ Càn Khôn, tháo cái túi vải treo bên hông ra, ném xuống đường.

- Bịch!

Túi vải rơi xuống đất, đầu của một Tẫn Linh lăn ra.

- Loan Sinh Lân Ấu, tiếp theo đến lượt ngươi!

Lý Duy Nhất tự nhiên có đủ tự tin để nói ra lời này, bởi vì hắn đã nhìn thấy bóng dáng của bảy dòng lũ trùng trên tường thành.

Các võ tu gần khu phố này đều đã dừng tay, nhìn về phía mấy người có khí tràng mạnh nhất ở khu trung tâm.

Ẩn Thập Nhất vừa kích động vừa sợ hãi. Hắn là một võ tu Truyền Thừa Giả bình thường bị cuốn vào trong tràng vực chiến pháp ý niệm của bốn cao thủ, tự nhiên rất hoảng sợ.

- Ngươi phát triển nhanh quá, hơi vượt qua dự tính của ta!

Loan Sinh Lân Ấu chắp hai tay sau lưng, liếc nhìn đầu Kỳ Tẫn trên mặt đất, đôi mắt vốn luôn bình tĩnh trào ra hàn ý, pháp khí dưới chân như sương mù lan tràn ra.

- Vù!

Hai loại chiến pháp ý niệm Thanh Loan và Kỳ Lân hiện ra sau lưng hắn. Thanh Loan giương cánh hót vang, Kỳ Lân giơ móng rống dài.

- Duy Nhất ca, chúng ta đến rồi!

Thạch Thập Thực hét lớn, cùng Bạch Thục, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng dẫn đầu bảy dòng lũ hung trùng bay qua đầu đám võ tu Thương Lê, Lê Lăng, Khương Ninh, Dương Thanh Khê, Ẩn Thập Tam, Trang Nguyệt ở dưới cửa thành, quét về phía đại lộ Càn Khôn thẳng tắp.

Tề Tiêu cầm đao đứng lên từ trong đống người chết, ngẩng đầu nhìn lại và xoe tròn mắt. Hắn không nhịn được chửi ra một câu gì đó, nhưng bị tiếng trùng kêu nhấn chìm, nghe không rõ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters