- Năm đó Lôi Tiêu Tông ai nấy tự xưng Thiên Thần, từ cuồng vọng tự đại phát triển thành tàn bạo vô độ, cũng giống như hiện tại, khiến thiên hạ đại loạn. Chiến loạn suốt mấy năm, đợi đến khi thiên hạ đánh tới sức cùng lực kiệt, các phương tổn thất gần hết rồi, cục diện dần sáng tỏ, người của Độ Ách Quan liền đến tìm ta.
- Bọn họ không trực tiếp ra sân, mà cam kết mỗi năm sẽ cho ta mười viên Trường Sinh Đan, cùng các loại tài nguyên hiếm có để bồi dưỡng Siêu Nhiên và tinh dược tục mệnh. Tin tức vừa ra, anh tài thiên hạ tranh nhau tới đầu quân, những lão gia hỏa thọ nguyên sắp cạn cũng nhao nhao phụ thuộc.
- Trước đó, ta vốn đã là nghĩa quân lớn nhất thiên hạ. Nhận được tài nguyên chi viện của bọn họ, tương đương với việc nắm đại thế, tất nhiên là nhanh chóng lớn mạnh, càn quét thiên hạ. Rút ngắn thời gian loạn lạc, giảm bớt rất nhiều thương vong.
- Sau khi Lăng Tiêu Cung thành lập, để báo đáp, tài nguyên của Sinh Cảnh sẽ được ưu tiên cung cấp cho bọn họ. Bọn họ thì mỗi một giáp vẫn đưa mười viên Trường Sinh Đan tới Lăng Tiêu Cung, dựa vào đó để củng cố địa vị thống trị của Lăng Tiêu Cung.
- Giống như việc ta chém giết Phi Long, thì Long Cốt, Long Chủng, Long Cung đều bị bọn họ lấy đi.
Lý Duy Nhất có thể nghe ra tâm trạng bất mãn trong lời nói của Thiền Hải Quan Vụ:
- Bỏ ra lượng lớn tài nguyên để đầu tư, sau khi thành công thì đòi hỏi báo đáp, ta thấy cũng là lẽ thường tình. Đã đầu tư thì phải có rủi ro. Vạn nhất ngươi bại, tài nguyên của bọn họ sẽ mất trắng. Rất công bằng!
Linh Vị tiền bối nói:
- Vụ Thiên Tử là muốn nói cho ngươi biết, Độ Ách Quan không phải chúa cứu thế thương yêu bách tính gì, chỉ là lấy cờ hiệu cứu thế, thực chất chỉ vì lợi nhuận. Bởi vì chúa cứu thế ở thời điểm thiên hạ mới bắt đầu loạn lạc đã đứng ra rồi. Chứ không phải đợi đến khi thiên hạ bị đánh cho nát bấy mới đi ra tìm kiếm cái gọi là Tiềm Long.
Trong lòng Lý Duy Nhất hiểu rất rõ, cười nói:
- Tuy hợp tác xây dựng trên lợi ích có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Nhưng nếu Độ Ách Quan chỉ bàn về lý tưởng, bàn về thiên đạo, bàn về ủng hộ vô điều kiện, ta thấy lại càng không đáng tin hơn.
- Ngươi nói không sai! Trao đổi lợi ích, quan hệ thường thường sẽ vững chắc hơn.
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Nhưng vấn đề lớn nhất của Độ Ách Quan nằm ở chỗ bọn họ không chỉ đặt cược vào một bên. Năm đó trong lúc ủng hộ ta, đồng thời cũng chia ra một mạch khác ủng hộ Lôi Tiêu Tông, cảm thấy Lôi Tiêu Tông có khả năng sẽ bình định được chiến loạn. Chính vì thế, năm đó ta đánh bại Lôi Tiêu Tông, nhưng lại không có cách nào triệt để tiêu diệt bọn họ, bắt buộc phải thỏa hiệp với những người thuộc mạch khác của Độ Ách Quan. Sự tồn tại của Lôi Tiêu Tông ở một trình độ nhất định đã kiềm chế Lăng Tiêu Cung.
Lý Duy Nhất nói:
- Chiêu này có chút nham hiểm nha! Nhưng trong cuộc đánh cờ giữa các thế lực lớn, đây là mánh khóe quen thuộc, không có gì lạ cả. Ta rất tò mò, lấy tu vi có thể chém giết Phi Long của nàng, lẽ nào vẫn không thể thoát khỏi Độ Ách Quan sao?
Thiền Hải Quan Vụ hừ lạnh, nâng cái cằm trắng như tuyết lên:
- Lăng Tiêu Sinh Cảnh ở thời kỳ đỉnh phong có tới ba trăm châu, cao thủ như mây, thời điểm đó Độ Ách Quan nào dám chỉ tay năm ngón với ta? Số lượng tiến cống mỗi năm của Lôi Tiêu Tông còn nhiều hơn các Thiên Vạn Môn Đình khác cộng lại, chính là sợ bị ta thanh toán. Nhưng mấy ngàn năm đã trôi qua, sớm đã đổi vài đời người, tất nhiên không có chuyện đại khai sát giới gì.
- Nói cho ngươi bản chất của Độ Ách Quan, là muốn bảo cho ngươi biết. Đối với Lăng Tiêu Sinh Cảnh mà nói, không thể quá trông cậy vào bọn họ, đối phó Kỳ Lân Trang chỉ có thể dựa vào người Lăng Tiêu Cung. Đối với ngươi mà nói, đây có lẽ là một kiếp nạn, phải cẩn thận ứng đối.
Thần sắc của Lý Duy Nhất trở nên ngưng trọng.
- Kiếp nạn?
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Ngươi ngân mạch toàn kim, đồng thời bí mật mở ra thập tuyền, tuyệt đối không được để Độ Ách Quan biết. Sự tồn tại của Đạo Tổ Thái Cực Ngư lại càng không thể bại lộ.
Quán tiền bối lập tức tán đồng:
- Hoàn toàn chính xác! Dù căn cơ có đạt tới trình độ của Loan Sinh Lân Ấu, Cát Tiên Đồng, Tả Khâu Hồng Đình, thì cũng chưa đủ để khiến những lão gia hỏa thọ nguyên sắp cạn kia mạo hiểm. Nhưng ngân mạch toàn kim, thập tuyền Thần Khuyết, nếu như được chứng thực... rất khó nói.
Quan tiền bối nói:
- Trang Sư Nghiêm này ta có tiếp xúc qua, nhân phẩm vẫn ổn.
Quán tiền bối nói:
- Độ Ách Quan đâu phải do Trang Sư Nghiêm làm chủ, nước bên trong sâu lắm!
Lý Duy Nhất hiểu Thiền Hải Quan Vụ và Quán tiền bối đang lo lắng điều gì, kinh hãi toát mồ hôi lạnh:
- Ta có nên nhân lúc loạn mà chạy trốn trước không?
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Hiện tại mà nói, không có nơi nào an toàn hơn Đào Lý Sơn. Ngươi cũng không cần quá lo lắng, sau lưng ngươi có Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc, nếu ngươi không tới Độ Ách Quan, Trang Sư Nghiêm còn có thể bắt trói ngươi đi à? Làm Tiên Sư, không thể nào không cần mặt mũi như vậy được.
- Đúng vậy, hiện tại ở Đào Lý Sơn trái lại an toàn nhất, bởi vì không ai có thể giở trò nham hiểm.
Quan tiền bối nói.
Lý Duy Nhất nói:
- Bọn họ sẽ mời ta tới Độ Ách Quan tu hành?
Quán tiền bối nói:
- Dựa vào thiên phú ngươi thể hiện ra, không mời mới là chuyện lạ. Không thể đi được, nếu đi rồi, sẽ gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không thưa.
- Hiện tại ngươi có thân phận là đệ tử của Cửu Lê Khôi Thủ, Cửu Lê Tộc sẽ toàn lực bảo vệ ngươi. Tả Khâu Môn Đình cần sự ủng hộ của Cửu Lê Tộc, cũng sẽ bảo vệ ngươi.
Linh Vị tiền bối nói.
Lý Duy Nhất bị bọn họ nói cho giật mình:
- Cũng tốt... nhân cơ hội này, trước tiên bế quan một khoảng thời gian, rèn luyện pháp khí, tranh thủ sớm ngày dung hội quán thông. Quán tiền bối, người thấy ta cần rèn luyện bao lâu?
- Tứ hải ba tháng, ngũ hải ít nhất nửa năm. Đến lúc đó có thể tu luyện lục hải Phong Phủ và ngũ giai khí rồi!
- Chín tháng.
Lý Duy Nhất khổ não, luyện khí tiêu hao thời gian quá lâu, Loan Sinh Lân Ấu đã đột phá tới Đạo Chủng.