Nếu Đạo Chủng của hắn thực sự là Long Chủng, vậy tốc độ tu luyện của hắn ở Đạo Chủng cảnh định sẵn sẽ tiến triển cực nhanh.
Lý Duy Nhất không muốn mình còn đang ở thất hải luyện khí mà người khác đã phá Trường Sinh cảnh.
- Có cách nào nâng cao hiệu suất luyện khí không?
Lý Duy Nhất hỏi.
Quán tiền bối không hài lòng:
- Ngươi xem, lại gấp rồi. Đã nói sau Tiềm Long Đăng Hội phải lắng đọng cho tốt mà.
- Có, mượn nhờ lực lượng của Phù Tang Thần Thụ.
Ánh mắt Thiền Hải Quan Vụ nhìn về phía huyết vụ nơi xa.
Huyết vụ tan đi, Thang Cốc Hải và Phù Tang Thần Thụ hiện ra ở phía bên kia vách ngăn không gian, trên mặt biển trôi đầy Hi Hòa Hoa.
Nàng nói:
- Nhưng ngươi phải thực sự bước qua vách ngăn không gian đó, đi tới Thang Cốc Hải, đến nơi gần Phù Tang Thần Thụ hơn. Tốc độ luyện khí có thể tăng lên gấp đôi.
Hiện tại Lý Duy Nhất mới chỉ là cảnh giới đầu tiên của Đại Niệm Sư là Địa Hỏa cảnh, chỉ có thể mở ra một lỗ thủng cỡ miệng bát trên vách ngăn không gian, không có cách nào để người đi qua.
Muốn mở ra lối đi lớn hơn, vượt qua không gian để tới Thang Cốc Hải, khoảng thời gian tiếp theo bắt buộc phải toàn lực tu luyện niệm lực, tranh thủ nhanh chóng đạt tới Thiên Hỏa cảnh, thậm chí là Tai Hỏa cảnh.
Quan tiền bối nói:
- Đây quả thực là một con đường! Nhưng... Vụ Thiên Tử, ngươi đang gấp gáp điều gì?
Ánh mắt Thiền Hải Quan Vụ cực kỳ trầm trọng:
- Ta đã từng đạt tới cấp độ Thiên Tử, rất rõ ràng Kỳ Lân Trang cách đột phá gần đến mức nào. Tình thế rất nguy cấp, một khi hắn bước qua, Đào Lý Sơn còn an toàn sao?
Sau một hồi im lặng rất lâu, nàng nói:
- Toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, có lẽ chỉ có một người có thể đối phó Kỳ Lân Trang.
Ánh mắt Lý Duy Nhất khẽ động:
- Ngọc Dao Tử?
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Trong ba vị đệ tử, thiên tư, tâm tính, trí tuệ của nàng đều xếp thứ nhất, ta yên tâm với nàng nhất. Ta thực sự rất hiếu kỳ, nàng rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì, có bình cảnh nào mà không bước qua nổi? Ta muốn tới Thành Lăng Tiêu một chuyến, trực tiếp gặp nàng một lần.
Lý Duy Nhất cả kinh, hiện tại người trong thiên hạ đều coi Ngọc Dao Tử như mãnh thú hồng hoang, cho rằng nàng còn đáng sợ hơn cả Yêu tộc.
Hắn vội vàng khuyên nhủ:
- Một ngàn năm rồi, vị đệ tử đó của ngươi tuyệt đối đã thay đổi hoàn toàn, tâm trí chắc chắn xảy ra vấn đề. Ngươi mạo hiểm đột nhiên đi tới như vậy, quá nguy hiểm!
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Chuyện này ta sẽ cân nhắc thêm... Ngươi phải tu luyện nhanh hơn một chút, nhanh chóng đạt tới Đạo Chủng cảnh, đến lúc đó Dịch Dung Quyết chắc chắn có thể viên mãn, đủ để man thiên quá hải. Khi đó nơi nào cũng có thể đi được.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta còn một câu hỏi, nếu Kỳ Lân Trang đã mạnh như vậy, vì sao Độ Ách Quan không trực tiếp ủng hộ nó?
- Đầu tư vào Kỳ Lân Trang có lẽ dễ thành công hơn, nhưng cũng có thể mất trắng. Rủi ro quá lớn, sẽ không nhỏ hơn đầu tư vào Tả Khâu Môn Đình đâu.
Người giải đáp là Quan tiền bối.
Lý Duy Nhất nói:
- Có liên quan tới Phi Phượng, Tẫn Linh Chi Tổ không?
- Đánh cờ ở cấp độ cao hơn không cần thiết phải đi suy nghĩ.
Thiền Hải Quan Vụ rất hiểu Độ Ách Quan, nói:
- Đoán cũng đoán ra được, Tiềm Long Đăng Hội về bản chất là hai phái trong nội bộ Độ Ách Quan đang dao động. Có người coi trọng Kỳ Lân Trang, có người coi trọng vị Tung Hoành nhất mạch kia của Tả Khâu Môn Đình, hai người này đều là cao thủ tuyệt đỉnh có khả năng thống nhất thiên hạ.
Hai phái không thuyết phục được đối phương, thế là tổ chức Tiềm Long Đăng Hội này, muốn xem thử chất lượng thế hệ tiếp theo của hai thế lực lớn.
...
Sau khi có một cái nhìn đại khái về Độ Ách Quan, Lý Duy Nhất rời Không Gian Huyết Nê, bắt đầu chữa trị thương thế, rèn luyện pháp khí, tu luyện niệm lực.
Đồng thời cũng chuẩn bị khoảng thời gian tiếp theo sử dụng Thần Táo Mộc để tu luyện nhục thân đến viên mãn.
Bảy ngày sau.
Thương thế đã lành hẳn.
Lý Duy Nhất khá quan tâm tới cục diện bên ngoài, đặc biệt là các Ẩn Quân, cũng không biết có cướp được Trường Sinh Đan, Long Chủng, Long Cốt hay không, thế là tạm thời xuất quan.
- Tả Khâu huynh?
Lý Duy Nhất ở một khu vực kiến trúc đông đúc trên Tam Trọng Thiên, nhìn thấy Loan Sinh Lân Ấu, nhưng khí tức lại là của Tả Khâu Đình.
Tả Khâu Đình tay lắc thiết phiến, thương thế đã chuyển biến tốt, mái tóc bạc phiêu dật, tuấn mỹ không lời nào diễn tả được, cười ha ha nói:
- Lý Duy Nhất, tiểu tử ngươi thật giỏi nhịn, hiện tại mưa gió đầy thành, ngươi lại một mình bế tử quan. Thế nào, thương thế ra sao rồi?
Thấy nàng còn có thể cười được, Lý Duy Nhất liền biết chiến cục chắc là vẫn ổn. (*Tả Khâu Đình là nữ, nên về sau đại từ nhân xưng ngôi thứ ba mình dùng là nàng, không dùng hắn nữa nhen)
- Đã không sao rồi.
Lý Duy Nhất bước nhanh tới, vốn định đấm vào ngực đối phương một cái để biểu lộ tình nghĩa huynh đệ trân quý, cuối cùng đánh tiếc nuối bỏ qua, chỉ đưa tay khoác vai bá cổ:
- Trận quyết chiến cuối cùng của Tiềm Long Đăng Hội, ngươi chạy đi đâu thế? Đi làm kẻ đào ngũ sao? Ngươi biết ta và muội muội ngươi đánh cực khổ thế nào không?
Toàn thân Tả Khâu Đình uốn éo, dùng thiết phiến nhẹ nhàng chặn cánh tay hắn, cố gắng để bản thân biểu hiện tự nhiên một chút, thở dài:
- Haizzz, thương thế quá nặng, bị loại sớm rồi! Muội muội ta đánh giá ngươi rất cao, nói ngươi đáng để kết giao.
- Đáng để kết giao mà ngươi lại đẩy tay ta làm gì? Huynh đệ chúng ta, giường cũng đã từng ngủ chung rồi.
Lý Duy Nhất ôm hắn chặt hơn, thấp giọng nói bên tai:
- Nói thật, muội muội ngươi thực sự rất đẹp, giống như tiên nữ hạ phàm vậy, không thua kém vị Vũ Tiên Tử kia. Nếu Tả Khâu Môn Đình các người để nàng và ta liên hôn, có lẽ ta sẽ đồng ý! Hay là ngươi làm cầu nối thử xem?