Bình nguyên Khâu Bắc (1)

Lý Duy Nhất và Long Đình tránh được Pháp khí, nhưng lực lượng từ Pháp khí tỏa ra vẫn không phải là thứ mà nhục thân của bọn hắn có thể chống đỡ, lần lượt bị lôi điện và hỏa diễm đánh trúng, không khỏi rên rỉ kêu thảm.

Toàn thân Long Đình cháy đen, một tay bám vào vách đá, thu hồi Xích Hỏa Long Lân, nhìn xuống mặt nước phía dưới, suy nghĩ xem có nên đè nén thương thế xuống để nhân cơ hội này triệt để giải quyết Lý Duy Nhất hay không.

Nhưng hắn kinh hãi phát hiện, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đang từ bảy hướng lao tới.

Bảy con kỳ trùng này phòng ngự mạnh như vậy sao?

Long Đình sợ tới mức lập tức thay đổi ý định, đào tẩu vào một khe nứt, để lại một thanh âm ngày càng xa dần:

- Đợi ta đột phá Đạo Chủng cảnh tam trọng, chính là ngày chết của ngươi.

Hiện tại tu vi của hắn đã rất gần Đạo Chủng cảnh tam trọng, hơn nữa còn có chiến lực nghịch cảnh phạt thượng.

Võ tu Đạo Chủng cảnh tam trọng liệt căn tầm thường căn bản không phải là đối thủ của hắn.

Lý Duy Nhất nén thương thế, nhìn lên khe nứt địa tầng cách mười mấy trượng, không có kích phát quan bào Châu Mục đuổi theo.

Bởi vì Long Đình không phải chỉ có một mình, trước đó có rất nhiều cường giả Yêu tộc đi cùng hắn.

Thu hồi bảy tiểu gia hỏa và Tử Tiêu Lôi Ấn, Lý Duy Nhất đạp sóng bay trở lại Ngọc Chu.

Tần Thiên nằm ở đầu thuyền, ánh mắt nhìn Lý Duy Nhất đã hoàn toàn khác biệt, nội tâm chấn động sâu sắc. Lấy tu vi của hắn, lại có thể đánh lui được Long Đình.

Năng lượng pháp khí tỏa ra từ bảy con kỳ trùng kia dường như cũng không phải Đạo Chủng cảnh.

Lý Duy Nhất bước tới, ánh mắt sắc bén như đao nhìn chằm chằm nàng, nội tâm đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt.

Cuối cùng, sự lương thiện vẫn chiến thắng lý trí, hắn ngồi xuống, ngón tay thăm dò vào ngũ hải của nàng, tiếp đó là Phong Phủ và Tổ Điền, lần lượt tìm tòi.

Tần Thiên bị ánh mắt của hắn dọa sợ, không dám cử động, chỉ có thể mặc cho hắn bài bố.

- Bõm!

Lý Duy Nhất túm lấy cổ áo trước ngực nàng, quẳng cả người nàng xuống huyết hà, lạnh giọng nói:

- Không muốn chết thì mau chóng tắm rửa cho sạch, toàn bộ quần áo cũ đều thay hết đi, tốc độ phải nhanh, ta cho ngươi tối đa ba mươi nhịp thở!

Khóe miệng Lý Duy Nhất chảy máu, lòng bàn tay ôm lấy lồng ngực, sau đó từ Túi Càn Khôn lấy ra một bộ y phục nam tử ném lên thuyền, bắt đầu điều tức trị dưỡng.

Ở dưới nước, Tần Thiên vốn dĩ phẫn nộ, cảm thấy Lý Duy Nhất rất không tôn trọng nàng.

Nhưng hành động khác thường của Lý Duy Nhất khiến nàng bắt buộc phải nỗ lực suy nghĩ.

Rất nhanh nàng đã hiểu rõ nguyên nhân trong đó.

Long Đình có thể vượt qua hàng trăm dặm truy đuổi chính xác như vậy, khả năng cực lớn là đã giở trò trên người nàng.

Vừa rồi Lý Duy Nhất thăm dò cơ thể nàng chính là đang tìm kiếm.

Rõ ràng, trước đó sở dĩ ánh mắt của Lý Duy Nhất đáng sợ như vậy là đang nghĩ xem có nên nhẫn tâm vứt bỏ nàng, để nàng tự sinh tự diệt hay không.

Không biết vì sao, lúc này đầu óc của Tần Thiên lại cực kỳ thanh minh.

Nghĩ thông suốt tất cả.

Tần Thiên nghiến răng, vội vàng cởi quần áo ra, nhưng trong lòng thấy uất ức, từ nhỏ đến lớn, Lôi Tiêu Tông chưa từng có ai dám thô bạo với nàng như vậy, chính nàng cũng chưa từng thành gánh nặng cho ai.

Nhưng hiện tại, dường như toàn bộ đều là lỗi của nàng.

Mắt nàng âm thầm nhìn về phía Lý Duy Nhất đang đứng trên thuyền.

Tên kia lại không hề né tránh, đôi mắt vẫn luôn mở trừng trừng, không phải đang nhìn nàng, mà là đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Nhưng chuyện này cũng thật quá khó xử...

Mấy chục nhịp thở sau, Tần Thiên lên thuyền, thay quần áo mới, mái tóc dài ướt đẫm, toàn thân luôn căng thẳng, khuôn mặt vốn tái nhợt nay lại đỏ bừng.

- Chát!

Không hề báo trước, ngón tay mang theo niệm lực mạnh mẽ của Lý Duy Nhất gõ mạnh lên trán nàng.

Tần Thiên mất đi ý thức, mềm nhũn ngã trong tay hắn.

Lý Duy Nhất thu Pháp khí Ngọc Chu lại chỉ còn kích thước bằng bàn tay, sau đó kích phát lực lượng không gian của quan bào Châu Mục, hóa thành quang hoa, dùng lực lượng không gian xuyên thấu đi về phía mặt đất.

...

Tần Thiên từ từ tỉnh lại, phát hiện mình vẫn đang ở trên Ngọc Chu.

Điểm khác biệt là.

Ngọc Chu đang bay cực nhanh trong tầng mây giữa không trung.

Nàng nhìn thân ảnh thẳng tắp đang đứng ở đầu thuyền điều khiển Ngọc Chu, thầm nghĩ nguyên nhân hắn đánh ngất mình trước đó.

Đột nhiên trước ngực, ống tay áo, đôi chân đều mát lạnh, có gió thổi vào bộ y phục rộng thùng thình không vừa người, nàng chỉ đành vội vàng rụt đôi tay và đôi chân thon dài lại.

Tiếp đó, Tần Thiên phát hiện xương cốt trên người đều đã được nối lại hoàn chỉnh, nhất thời tâm tình phức tạp, trong mắt ánh lệ rưng rưng.

Lý Duy Nhất không quay người lại:

- Xương gãy mười ba cái, bao gồm xương cánh tay, xương quai xanh, xương sườn, xương cụt, xương ngón tay… Long Đình ra tay thật độc ác, tổng cộng mười ba vạn Dũng Tuyền Tệ, cộng thêm mười vạn lúc trước... tính cho ngươi năm mươi vạn đi!

Kỳ lạ là Tần Thiên lại không hề bác bỏ, rất yên tĩnh.

- Vì nguyên nhân của ngươi mà dẫn Long Đình tới, hại ta phải cùng hắn liều chết tranh đấu. Ta bị thương rất nặng, kiểu gì cũng đáng giá hai mươi bảy vạn Dũng Tuyền Tệ chứ?

Lý Duy Nhất giải thích, xoay người lại nhìn nàng.

Hắn cảm thấy thiên phú của nàng không tệ, diện mạo cũng cực tốt, chắc hẳn có thể đòi được của Tần gia và Lục Thương Sinh năm mươi vạn Dũng Tuyền Tệ.

Như vậy thì khoản nợ chỗ Ẩn Nhị sẽ được san lấp!

Tần Thiên lau nước mắt, bình tĩnh nói:

- Ngươi nói bao nhiêu thì bấy nhiêu, chẳng lẽ ta còn có thể mặc cả sao?

Lý Duy Nhất thấy tâm trạng của nàng rất sa sút, không nhịn được nghĩ xem có phải mình bóc lột quá mức hay không, bèn an ủi:

- Con người luôn phải trải qua đại hỉ đại bi mới có thể đại triệt đại ngộ. Tuy kiếp nạn Long Đình này khiến ngươi thống khổ, nhưng há chẳng phải là một trải nghiệm hiếm có sao? Kiếp nạn thực sự là vạn kiếp bất phục, là thân tử đạo tiêu, không còn cơ hội làm lại lần nữa. Ngươi ít nhất vẫn còn sống, không phải sao?

Tần Thiên nói:

- Người Long Đình muốn giết là ngươi, là đại sư huynh. Ta là người bị hại, ta đúng là nên cảm thấy may mắn, nhưng không phải vì chuyện này.

Lý Duy Nhất hơi kinh ngạc, nhất thời không biết nói gì cho phải.

- Tử Tiêu Lôi Ấn là chí bảo từng thuộc về Lôi Tiêu Tông, nghe nói hiện tại là chiến khí của một vị cự đầu nào đó ở Cửu Lê Tộc, trong thời gian Tiềm Long Đăng Hội chỉ là cho ngươi mượn sử dụng, đã thu hồi rồi.

Tần Thiên bỗng nhiên nói.

Lý Duy Nhất nhăn mày lại:

- Ngươi như thế không giống đang mặc cả, mà giống như đang tìm cái chết hơn.

- Ta mà chết thì Lôi Tiêu Tông sẽ không buông tha ngươi. Long Đình chạy thoát, nhất định sẽ rêu rao chuyện của hai chúng ta ra ngoài, hừ, ngươi không đe dọa được ta đâu!

Tần Thiên lại nói:

- Hơn nữa, ngươi giết ta rồi thì ai đưa tiền cho ngươi? Nếu Lý Duy Nhất ngươi là kẻ tâm địa độc ác thì đã sớm vứt ta ở huyết hà rồi.

Lý Duy Nhất bị nàng làm cho cười khổ, quan trọng là lời nàng nói có chút đạo lý.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters