Bình nguyên Khâu Bắc (2)

Tần Thiên sợ Lý Duy Nhất thật sự giết người diệt khẩu, ngữ khí lại dịu xuống:

- Yên tâm đi, ta không phải kẻ lấy oán báo ân, Tử Tiêu Lôi Ấn ta coi như chưa từng thấy qua, năm mươi vạn Dũng Tuyền Tệ ta nhất định sẽ nghĩ cách trả. Ta chỉ cảm thấy ngươi không nên coi ta như một kẻ ngốc, càng không nên khinh miệt ta như vậy.

- Đưa tiền là được! Nếu Long Đình thực sự nói bậy, ta sẽ không buông tha cho hắn.

Sắc mặt Lý Duy Nhất giãn ra, cười cười, lại nói:

- Còn lão Lục nếu có hiểu lầm thì cứ bảo ta một tiếng, ta nhất định sẽ giải thích giúp ngươi. Hắn là người thông minh...

- Phía huynh ấy, ngươi tốt nhất đừng có nói bậy.

Tần Thiên hừ lạnh, không nói thêm lời nào, tự mình điều dưỡng thương thế.

Ngọc Chu bay về phía bắc hàng trăm dặm, pháp khí của Lý Duy Nhất tiêu hao nghiêm trọng.

Thế là hắn trở lại mặt đất, chuẩn bị nghỉ ngơi hai canh giờ, thổ nạp pháp khí thiên địa.

Bình nguyên Khâu Bắc rộng lớn vô ngần.

Đang lúc mùa thu, phóng mắt nhìn đi, lá vàng lá đỏ thành phiến, cỏ khô cao cả thước, hoang lương mà thê mỹ.

Điều quỷ dị là.

Trên bình nguyên xuất hiện rất nhiều nấm mồ và bia đá, dày đặc một cách bất thường. Dưới ánh tà dương, chúng đổ xuống những cái bóng thật dài.

Nấm mồ là trực tiếp từ dưới đất lồi lên, đại đa số đều chỉ cao vài thước.

Còn bia đá thì đều rất cổ xưa và tàn khuyết, bên trên có văn tự có thể truy ngược về nghìn năm trước, vài nghìn năm trước.

Nếu không phải Lý Duy Nhất đã sớm nghe Tả Khâu Tàng Võ kể qua thì nhất định sẽ nghĩ mình đi nhầm vào Vong Giả U Cảnh.

Cảm giác quỷ dị và cảm xúc chấn động sau khi tận mắt chứng kiến không thể dùng ngôn ngữ miêu tả. Thực sự có một loại cảm giác hãi hùng như tận thế đang từng bước giáng lâm.

Niệm lực lan tràn thăm dò.

Trong đa số nấm mồ đều có hài cốt, mức độ mục nát không giống nhau.

- Đây rốt cuộc là một loại lực lượng như thế nào?

Ào...

Lòng bàn tay Lý Duy Nhất ấn xuống mặt đất.

Từng hạt linh quang lan tỏa ra ngoài, nhưng không phát hiện bất kỳ năng lượng quỷ dị nào dưới lòng đất.

Tần Thiên nói:

- Đừng thăm dò nữa! Một vị Thánh Linh Niệm Sư của Lôi Tiêu Tông cũng không tìm ra được nguyên nhân, huống chi là ngươi?

Lý Duy Nhất thu hồi hạt linh quang:

- Người của Lôi Tiêu Tông các ngươi ở đâu? Ta có thể đưa ngươi đến chỗ bọn họ.

Tần Thiên trầm tư một lát, sau đó nói:

- Tiềm Long Đăng Hội kết thúc, thực ra các đệ tử Ngũ Hải cảnh chúng ta không hề quay về Đông Cảnh, mà đều hội tụ đến vùng địa vực nơi có lối vào Địa Hạ Tiên Phủ, dưới sự dẫn dắt của các trưởng lão và đệ tử chân truyền để thăm dò, tìm kiếm bảo vật.

- Cho đến khi sự quỷ dị của Địa Hạ Tiên Phủ bùng phát, chúng ta mới rút ra.

- Lôi Tiêu Tông có rất nhiều cự đầu chạy tới, sau khi thăm dò quỷ dị ở các nơi, có người đã đến châu thành Phủ Châu để liên hệ với Khương gia. Bọn họ cho rằng Khương gia chiếm Phủ Châu nhiều năm, chắc chắn có hiểu biết nhất định về tình hình dưới lòng đất.

- Có người thì đến Thành Khâu Châu, muốn bái phỏng vị Siêu Nhiên của Nho đạo. Cho rằng Siêu Nhiên tu luyện niệm lực chắc chắn có thể thăm dò rõ ràng luồng lực lượng quỷ dị này.

- Trên đường đi tới Thành Khâu Châu, chúng ta bị Yêu tộc phục kích, trong lúc hỗn loạn, ta rơi vào tay Long Đình. Hiện tại ta cũng không biết đi đâu tìm người của Lôi Tiêu Tông... Nhưng lối vào Địa Hạ Tiên Phủ chắc là có một số chân truyền ở đó.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi biết phương vị của Thành Khải Phượng không?

- Ta từng đi qua, cách lối vào Địa Hạ Tiên Phủ chỉ có trăm dặm, nhưng phương vị...

Tần Thiên lắc đầu.

- Mau chóng điều dưỡng thương thế, không biết lúc nào Yêu tộc sẽ đuổi tới đâu.

Suốt dọc đường, Lý Duy Nhất đều bay thẳng về phía pắc, cường giả Yêu tộc chắc chắn có thể đoán được hắn muốn tới Địa Hạ Tiên Phủ, truy tung không hề khó.

Sở dĩ hắn dám làm như vậy, một là muốn để lộ phương vị của mình cho Thạch Cửu Trai và Chuyết lão đang đi theo phía sau.

Cứ luôn lặn lội dưới lòng đất thì hai người này muốn bảo vệ hắn cũng không tìm thấy.

Thứ hai, Pháp khí Ngọc Chu này là của Châu Mục Chu Cầm Phượng nghìn năm trước, phẩm cấp cực cao, là bảo vật bảo mệnh, chỉ ở trên mặt đất mới có thể phát huy ưu thế tốc độ.

Tiến vào bình nguyên Khâu Bắc, thỉnh thoảng có võ tu cưỡi phi cầm bay qua bầu trời, hoặc lặn lội đi trên mặt đất, đều là tới Địa Hạ Tiên Phủ.

Lý Duy Nhất chặn một vị võ tu Ngũ Hải cảnh của Thục Châu lại, hỏi thăm phương vị của Thành Khải Phượng, biết được chỉ còn tám trăm dặm.

Không màng đến cái bụng đang đói cồn cào, Lý Duy Nhất lấy Ngọc Chu ra, gọi Tần Thiên lên thuyền, chuẩn bị hai người tiếp sức, trước khi trời tối sẽ bay tới Thành Khải Phượng để ăn bát mì nóng, tắm một cái thật sạch.

Nghĩ đến đây, cả người hắn trở nên vội vàng.

- Yên tâm đi, đừng lo lắng nữa! Ta ở bên đó có bằng hữu, có thể nhờ nàng ấy giúp đỡ chém giết Long Đình. Danh tiếng của ngươi quan trọng, danh tiếng của ta còn quan trọng hơn, vạn nhất Tả Khâu Hồng Đình từ hôn thì sao?

Lý Duy Nhất điều động pháp khí, đánh vào Ngọc Chu chỉ to bằng bàn tay, kích hoạt nó dài đến năm sáu mét.

Chiều dài Ngọc Chu có thể điều khiển, thân thuyền càng nhỏ thì pháp khí tiêu hao càng thấp.

Tần Thiên lên thuyền, có chút thương hại hắn, quan tâm nói:

- Sau khi Tổ Điền của ngươi bị phế, những ngày ở Tả Khâu Môn Đình chắc hẳn rất khó khăn đúng không? Nghe nói ngươi còn tự sát nữa? Nếu Tả Khâu Hồng Đình từ hôn thì nhất định sẽ hối hận, bởi vì thiên phú niệm lực của ngươi không hề đơn giản.

Oanh long!

Phía chân trời, bầu trời quang đãng bỗng truyền tới tiếng lôi âm.

Tình huống rất đột ngột.

Lý Duy Nhất nhìn qua, thấy một đám mây đen lớn lao tới:

- Cường giả của Lôi Tiêu Tông các ngươi sao?

Tần Thiên nhìn qua, thần sắc đại biến:

- Mau chạy đi! Đó là yêu thú Oánh Tê có thiên phú lôi điện, tu vi khủng bố, không biết mạnh hơn Long Đình bao nhiêu lần, là một trong những cự thú hộ sơn của Long Môn.

Mây đen cuồn cuộn ùa tới từ phía nam, kèm theo một luồng gió lạnh thấu xương thổi quét mặt đất.

Trong mây vang lên tiếng kêu cao vút quỷ dị.

Ngay sau đó một tia lôi điện rạch qua mười mấy dặm hư không, đánh về phía mặt đất nơi có Ngọc Chu.

- Oanh long long!

Tiếng sấm rền vang, cát bụi mù mịt.

Ngọc Chu hóa thành lưu quang bay vọt lên trời, tránh né trong gang tấc.

Lý Duy Nhất không màng tiêu hao pháp khí trong cơ thể, ào ào tuôn vào trong Ngọc Chu.

Nội bộ Ngọc Chu hiện ra vô số kinh văn, tốc độ càng ngày càng nhanh, xé rách không trung bay về hướng Thành Khải Phượng.

Oánh Tê đuổi theo phía sau là một con quái điểu có hai cái đầu nham thạch, đôi cánh dang rộng dài tới hơn sáu mươi mét, trên lông vũ có vô số điện văn.

Chỉ luận về tốc độ, võ tu Đạo Chủng cảnh cùng cảnh giới cũng bị nghiền nát.

Nhưng Ngọc Chu phía trước kia, nó lại không đuổi kịp.

Quá nhanh!

Chỉ bay ra được hai trăm dặm, pháp khí trong ngũ hải và Phong Phủ của Lý Duy Nhất liền tiêu hao sạch sành sanh, lập tức đổi Tần Thiên tới kích hoạt.

Hắn vội vàng ngồi thiền, thổ nạp pháp khí thiên địa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters