Mà lúc này, pháp khí thiên địa xuất hiện dấu hiệu lưu động dị thường.
Phía bên trái bầu trời xuất hiện lực lượng mạnh mẽ, kéo pháp khí thiên địa qua đó, khiến pháp khí ở khu vực này càng ngày càng thưa thớt.
Lý Duy Nhất nhìn về phía bên trái.
Chỉ thấy trên đường chân trời, trong mặt trời đỏ đang lặn về tây, một con cốt cầm bay lên.
Bộ xương của nó màu đỏ thẫm, huyết quản phân bố trong các rãnh xương, có cái đuôi xương dài, toàn thân bao phủ trong mây đỏ, đang chặn đường Ngọc Chu.
- Là Thương Liệt, Cốt Điểu Vương của Âm Sơn.
Tần Thiên trở nên căng thẳng, hai yêu thú truy kích bọn họ đều là những cường giả hung danh hiển hách ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Một khi bị đuổi kịp, căn bản không có lực phản kích.
Chỉ có Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Tộc như Lý Duy Nhất mới có tư cách khiến bọn chúng đích thân ra tay.
Lý Duy Nhất dùng ngữ khí như đang dạy bảo:
- Càng là lúc nguy hiểm thì càng phải trấn định, bắt buộc phải biết tùy cơ ứng biến, tốc độ của chúng ta rất nhanh, bọn chúng không dễ dàng đuổi kịp. Cho Ngọc Chu bay thấp, lợi dụng địa hình để né tránh các công kích tầm xa của bọn chúng.
Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp của Lý Duy Nhất cực kỳ lợi hại, tốc độ khôi phục pháp khí gấp mấy lần võ tu khác, cho dù gặp phải sự tước đoạt pháp khí của cường giả như Cốt Điểu Vương Thương Liệt, hắn vẫn có thể hấp thu được pháp khí của thiên địa.
Hắn nhanh chóng khôi phục lượng pháp khí đã tiêu hao nghiêm trọng trong ngũ hải và Phong Phủ.
Đồng thời, trong thập tuyền pháp lực tuôn trào, không ngừng chuyển hóa thành “khí”.
Kinh văn trên Ngọc Chu nhấp nháy, nhanh như lưu quang, bay cách mặt đất vài trượng, tìm kiếm những gò đất thấp để né tránh các đòn tấn công từ trên không.
Bảo vật này không hề tầm thường, Lý Duy Nhất nghiêm trọng hoài nghi nó có thể đã tiếp cận cấp bậc Vạn Tự Khí.
- Quạ! Quạ!
Một loạt tiếng quạ kêu cao vút vang lên ở bên phải.
Yêu khí màu đỏ thẫm từ trong một khe nứt dài vài dặm bay vọt lên, ngưng tụ thành mây.
Trong yêu vân là vô số bóng quạ.
Chúng không có thân hình khổng lồ và khí thế nhiếp người như Oánh Tê và Thương Liệt, nhưng số lượng cực kỳ đông đảo, mỗi con to bằng cái nia, mỏ nhọn, móng vuốt đều kim loại hóa, đôi mắt giống như hai quả cầu lửa to bằng quả trứng gà.
Lúc này Lý Duy Nhất đã thay thế điều khiển Ngọc Chu.
Tần Thiên đã mệt lả, đang ra sức hô hấp thổ nạp.
Lý Duy Nhất nhìn đám Chúc Ảnh Yêu Nha che trời lấp đất lao tới, tâm trạng đột nhiên trầm xuống, điều khiển Ngọc Chu đổi hướng bay để né tránh.
Đồng thời hắn chuẩn bị kích hoạt quan bào Châu Mục để lần nữa độn xuống lòng đất.
- Chuyết lão rốt cuộc có đuổi kịp hay không?
Lý Duy Nhất càng ngày càng hoài nghi Chuyết lão đã mất dấu, dây cót tinh thần không khỏi căng thẳng, cảm giác khủng hoảng mãnh liệt chưa từng có.
Đúng lúc này, thương thế trong cơ thể tái phát, truyền đến từng cơn đau kịch liệt.
- Đây là địa giới của Khâu Châu, sao Yêu tộc có thể không kiêng nể gì như thế?
Hắn tự nhủ.
Trường Sinh Cấm Võ Lệnh chỉ hạn chế các thế lực của Nhân tộc nội đấu, chứ không hạn chế các Trường Sinh cảnh Nhân tộc đối phó với Yêu tộc.
Tần Thiên đang ngồi thiền sắc mặt tái nhợt, lúc thì nhìn về phía Oánh Tê và Thương Liệt đang đuổi tới ngày càng gần, lúc thì nhìn về phía yêu vân do Chúc Ảnh Yêu Nha kết thành, nói:
- Sau khi quỷ dị dưới lòng đất bùng phát, Yêu tộc, Tẫn Linh, Thệ Linh, còn có Tà Giáo bắt đầu hoạt động mạnh ở vùng địa vực này. Nguyên nhân đằng sau không phải hạng tiểu bối như chúng ta có thể phỏng đoán được.
Oanh!
Một tia điện hình chữ “Chi” (之) rạch phá thiên địa, vô cùng chói mắt, đánh nát một gò núi nhỏ khiến đất đá bay tứ tung, ầm ầm sụp đổ xuống dưới.
Ngọc Chu bay qua bên cạnh gò núi bị vô số đá vụn bắn trúng, tạo ra hàng loạt gợn sóng quang văn.
Áp lực của Lý Duy Nhất càng lớn, cảm nhận được nguy cơ to lớn, hắn hét lớn:
- Lại đây, nắm chặt lấy ta!
Tần Thiên sớm đã đoán được Lý Duy Nhất có lá bài tẩy lợi hại, trước đó đánh ngất nàng chắc chắn là không muốn để nàng biết. Nàng rảo bước đi tới, từ phía sau ôm chặt lấy cánh tay Lý Duy Nhất, thấp giọng nói:
- Trước khi đánh ngất ta, nhớ báo trước một tiếng.
- ...
Lý Duy Nhất im lặng.
Ở một nơi cách Ngọc Chu mười mấy dặm, hai nam một nữ, ba thân ảnh xông lên từ dưới lòng đất. Thân pháp của bọn họ cực nhanh, xuất hiện trên một gò đất thấp, ánh mắt nhìn ra xa.
Chính là ba vị Pháp Vương của Địa Lang Vương Quân.
Dáng người Thạch Lục Dục gầy gò, đôi mắt xanh lét, mái tóc ngắn ngủn cũng màu xanh, y bào rộng thùng thình, âm u tà dị cười hắc hắc nói:
- Tiểu tử này, còn biết chơi hơn cả lão tử, mỗi lần mang theo nữ nhân đều không giống nhau, quan trọng là chất lượng thật cao, trong đám Thuần Tiên Thể cũng là hàng cực phẩm.
Nói xong gã nuốt nước miếng ừng ực.
Hai người còn lại là Thạch Cửu Trai và Thạch Thất Tình.
Thạch Cửu Trai cười nói:
- Tiểu tử này khá có duyên với ta, hay là cứu hắn một lần?
Thạch Thất Tình đứng ở bên kia của Thạch Lục Dục, mái tóc dài màu hồng gần hai mét bay lượn trong không trung, hương thơm có thể truyền xa vài dặm.
Nàng mặc y phục màu sắc rực rỡ quấn quanh ngực, nửa trên bộ ngực và vùng bụng phẳng lì trắng ngần hoàn toàn lộ ra ngoài, cực kỳ yêu kiều quyến rũ.
Một sợi xích bạc thanh mảnh quấn quanh eo.
Trên sợi xích xâu chuỗi từng đóa hoa hồng nhỏ nhắn làm vật trang trí, quấn mãi cho tới đôi chân ngọc thon dài, phát ra tiếng đinh đang trong gió.
Trên người nàng đậu vài con kỳ trùng, đều là cấp Thống Soái.
Nàng cười như chuông bạc nói:
- Pháp khí Ngọc Chu thật lợi hại, ở trong triều đình cũng thuộc hàng đỉnh tiêm rồi nhỉ? Nếu ta có một chiếc như vậy, khi gặp phải Trường Sinh cảnh cũng có nắm chắc giữ mạng.
- Dù sao cũng là Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn, bảo vật nắm giữ không phải chúng ta có thể so sánh.
Thạch Cửu Trai nói.
Thạch Thất Tình nghiêm nghị nói:
- Oánh Tê và Thương Liệt không phải hạng tầm thường, đều đã tu luyện ra Đạo Quả, rất khó đối phó. Lục ca ca, ngươi là Giáp Thủ của Địa Lang Vương Quân, ngươi thấy thế nào? Muội muội nghe ngươi!
Cơ thể Thạch Lục Dục giống như lò xo, sau khi ngồi xổm xuống liền đột ngột nhảy vọt lên cao hàng chục trượng.
Trong người hắn tuôn ra lượng lớn ngọn lửa xanh, tạm dừng giữa không trung, từ trong Tổ Điền bay ra hai kiện Pháp khí.